Chương 28: Nhóm Nhỏ Ra Đời
Bệnh viện.
Trong phòng bệnh,
“Chị ơi, chị bị thương à?”
“Hả?”
“Em thấy ngực chị có đường khâu dài quá... Em thổi cho chị nhé”
Dã từ từ mở mắt.
Giường bên cạnh, thiếu gia Đàm đang nhìn dâm dục cô y tá đang thay thuốc cho mình.
Cô y tá vội ôm ngực, lườm một cái “đồ dê xồm”
“Tôi dê mới chứng tỏ chị có sức hút chứ, chị có bạn trai chưa? Nếu có thì có ngại ngoại tình không?”
thiếu gia Đàm cười đểu, hất mái tóc trắng, tự cho là đẹp trai rồi cười nói “Tối nay em lái chiếc SUV nhập khẩu của bố em chở chị đi dạo nhé? Xe ấy rung lên phê lắm, em được rung ra từ trong đó đấy”
“Thế em có ngại có thêm mẹ kế không?”
Cô y tá bất lực lườm hắn “Xe là của bố mày, tao rung với mày cái nỗi gì”
“Sao chị biết hôm qua em vừa ôn lại phim ‘Mẹ kế sexy’ của đảo Khấu?”
Mắt thiếu gia Đàm sáng rực.
Dã bên cạnh ngượng ngùng lấy chăn trùm đầu.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra.
Cô y tá ngước lên, chạm mắt với Tiểu Bạch vừa bước vào.
Thoáng nhìn.
Đôi mắt hoa đào của Tiểu Bạch cong thành hình trăng non, đôi mắt nhìn ai cũng như tình nhân khiến mặt cô y tá đỏ bừng.
Nói về tán gái, ngoại hình của thằng này đúng là hạng nhất.
Chỉ liếc mắt một cái, cô y tá đã đỏ mặt, vội cúi đầu.
“Mặt đỏ thế này? Cô y tá bị ốm à?”
Giây tiếp theo.
Tiểu Bạch bước tới, quan tâm đưa tay sờ trán cô.
Khuôn mặt đẹp trai không góc chết cúi sát, cười dịu dàng “Vì chăm sóc bạn tôi mà cô ốm mất, thật ngại quá...”
“Không... không sao, hôm qua... trực đêm, hơi mệt thôi”
Cô y tá vuốt tóc, cười thẹn thùng.
“Nhìn mày này... mẹ nó, sao mày không bị thương nặng hơn?”
Tiểu Bạch đổi giọng, chỉ vào Dã chửi “Làm chị y tá xinh đẹp vất vả quá kìa”
Dã ngơ ngác “Liên quan gì đến tao”
“Hừm”
Tiểu Bạch dịu dàng lấy từ túi ra một thẻ phòng, đặt vào tay cô y tá, nhẹ nhàng ghé sát tai cô nói “Tôi mở phòng ở tòa bên cạnh rồi, tan ca chị qua nghỉ nhé”
“Anh ta... muốn địt chị đấy, chị ơi”
thiếu gia Đàm nhắc nhở với vẻ tủi thân.
“Đúng vậy” Tiểu Bạch áp sát cô y tá, khóe môi nhếch lên nụ cười đểu “Mà một lần không đủ, phải cả đời mới được”
“Trời ơi...”
Cô y tá đỏ mặt, chạy vội ra ngoài.
“Rầm”
Cửa vừa đóng, Tiểu Bạch lộ nguyên hình, đắc ý khiêu khích thiếu gia Đàm “Xin lỗi nhé, hốt mất thần tượng của mày rồi, tí tao quay clip nhỏ cho mày đỡ thèm”
“Đừng che mặt nhé, anh ơi”
thiếu gia Đàm gật đầu lia lịa, mắt đầy ghen tị “Để em đi mua bao cao su cho, cho em có cảm giác tham gia”
“Đồ súc sinh”
Dã nghiến răng ken két.
Hắn còn nằm dậy còn khó, hai thằng này vẫn còn tâm trạng tán gái.
Giây tiếp theo.
Tiểu Bạch nhảy một bước tới giường Dã, ân cần gọi “Bố ơi, xin lỗi, vừa nãy là vì kịch bản”
“Mày có thể làm người được không?”
“Quen rồi sẽ hết”
Tiểu Bạch chưa kịp mở miệng, ngoài cửa vọng vào giọng nữ lạnh tanh.
“WTF?”
thiếu gia Đàm ngồi bật dậy, mắt đầy si mê nhìn chằm chằm cửa.
Ba người phụ nữ khí chất lạnh lùng, mặt không cảm xúc bước vào phòng, nhìn thẳng Dã trên giường.
Ba người trông tuổi tác tầm Tiểu Bạch, tóc dài buộc cao đuôi ngựa, mặt lạnh như băng, áo khoác đen cũng không giấu nổi thân hình nóng bỏng.
Cách ăn mặc trưởng thành và thân hình nhưng lại có khuôn mặt hơi non nớt.
Nhưng điều khiến Dã sốc nhất là ánh mắt của ba người.
Lạnh lùng, không một chút cảm xúc.
“Cậu là ông chủ?”
Người phụ nữ dẫn đầu nhìn kỹ Dã, trầm giọng hỏi.
“Là nó”
Tiểu Bạch trả lời thay “Nhiệm vụ của các cô là... bảo vệ nó”
“Tiền đến là được, ông chủ là ai không quan trọng, chúng tôi nhận tiền làm việc”
Người phụ nữ dẫn đầu không biểu lộ cảm xúc, gật đầu với Dã “Tôi là Hoa Tam”
“Đây là em tôi, Hoa Tứ, Hoa Ngũ”
Hoa Tứ bị bịt mắt bằng vải đỏ, tay cầm cây gậy giống gậy dò đường.
Hoa Ngũ đeo khẩu trang, đôi mắt to chớp chớp.
“Hoa Tứ mù, Hoa Ngũ câm, tôi điếc, nhưng tôi đọc được khẩu hình, giao nhiệm vụ thì hãy để tôi nhìn thấy mặt cậu”
Hoa Tam nghiêm túc giới thiệu xong, rồi lặng lẽ đứng sang một bên.
“Chuyện gì thế?”
Dã ngẩn ra một lúc mới kịp phản ứng.
Tiểu Bạch đang giở trò quỷ gì vậy?
Tiểu Bạch hơi ngượng, xoa mũi, khẽ ho một tiếng, cười nịnh “Hôm qua không phải tao khoe với mày là sẽ nhờ bà già tao diệt nhà họ Chung sao”
“Hôm qua tao gọi cho bà ấy rồi, nhưng... bà ấy bảo trẻ con đánh nhau... bà ấy không quản”
“Gia phong nhà tao là thế, cùng lứa đánh nhau thua... nhà không quản còn phải quỳ từ đường”
“Nhưng...” Tiểu Bạch cười híp mắt, đắc ý ngẩng đầu “Tiểu gia có lá bài tẩy, bà ấy không cản được, sắp xếp mấy Lôi Tử... giờ tao tặng mày đấy”
Nói xong, chỉ vào ba người phụ nữ băng giá phía sau.
Lôi Tử.
Dã quá quen thuộc.
Hắn được Lôi Tử nuôi lớn.
Nhưng trong ấn tượng, Lôi Tử toàn là những kẻ phong trần, hung thần ác sát, không vừa ý là rút dao liều mạng.
Có thể làm Lôi Tử đều là những kẻ liều mạng cùng đường, lấy mạng đổi tiền.
Nhưng ba chị em này hoàn toàn không giống Lôi Tử.
“Đừng nghi ngờ, họ đúng là Lôi Tử đấy, đừng thấy nhỏ tuổi mà coi thường, thực lực không yếu đâu”
“Tao đã làm thủ tục nhập học cho họ rồi, sau này theo mày”
Dã hiểu, Tiểu Bạch làm vậy là vì hắn suýt tàn phế để cứu mình.
Giờ không động thủ được, Chung Huyền Minh lại nhăm nhe, nên mới sắp xếp ba người này.
“Chào ông chủ”
Hoa Tam, Hoa Tứ, Hoa Ngũ cúi người thật sâu.
Coi như đã ra mắt ông chủ.
“Nhưng... thuê Lôi Tử lấy đâu ra tiền?”
Dã hiểu rõ quy tắc của Lôi Tử.
Mày đưa tiền, họ bán mạng.
Một khi nhận nhiệm vụ, không chết không thôi.
Chỉ có một điều là không được nợ tiền mạng của họ.
Chậm một ngày, Lôi Tử cũng có thể phản sát ông chủ.
“Kìa”
Tiểu Bạch cười, giơ tay chỉ thằng ngốc giường bên cạnh “Thằng này chi tiền”
thiếu gia Đàm ngượng ngùng gật đầu “Anh Dã... em... em muốn theo anh”
“Cái gì cơ?”
thiếu gia Đàm là đàn em của thiếu gia Chung.
Hắn chịu chi tiền, Dã chưa chắc dám dùng.
“Hì hì” thiếu gia Đàm gãi đầu vô tư “Chỗ thiếu gia Chung em không về được, em cũng chẳng có tài cán gì...”
“Bố em làm đầu tư, em cũng thừa hưởng chút gen tốt của ổng”
“Trước đây một mình anh, em nhất định không dám dây vào, nhưng bây giờ...”
Ánh mắt hắn chuyển sang Tiểu Bạch “Anh Bạch đã là anh em của anh, em nghĩ có thể đánh cược một phen”
Với gia thế của Tiểu Bạch, đánh nhau thật với nhà họ Chung cũng không sợ.
“Mục tiêu của em là theo đại ca, đại ca ăn thịt em húp nước, đã không lên được thuyền của thiếu gia Chung, thì thà theo anh em liều một phát”
“Nhận ai làm đại ca chẳng là nhận”
Còn một câu hắn chưa nói.
Bố hắn lần này hiếm hoi ủng hộ hắn đứng về phía Dã.
“Sau này... anh em cần tiêu tiền, em lo, bố em có nhiều tiền, không được thì em bảo ổng biển thủ chút công quỹ, cùng lắm vào tù vài năm”
“Đại hiếu tử đấy...”
Thật khó tưởng tượng, đội Kháo Sơn Vương lừng danh sau này lại được thành lập trong hoàn cảnh thế này.
