Chương 78: Đường Lâm còn có tác dụng thôi miên.
“Yên tâm đi, chẳng phải đã không có chuyện gì rồi sao?”
Đường Kỳ tỏ ra không bận tâm.
Đứa nhỏ này chưa trải qua chuyện gì, tâm can quá nhỏ.
Vương Khiêm vỗ vỗ ngực, “Không có chuyện gì là tốt rồi, tốt rồi.”
Một lúc sau, cô bạn lại hỏi, “Đường Lâm truyền bao nhiêu máu rồi mà vẫn chưa khỏi, mày nói cô ta có chết không?”
Vốn tưởng cô bạn định nói chuyện gì quan trọng, ai ngờ, con bé này vẫn chưa buông bỏ được chuyện đó.
“Tao nói này Khiêm Khiêm, có phải tối qua mày ngủ không ngon không?”
Lại để tâm đến chuyện này thế?
“Không có, không có, tao trước khi ngủ có nghĩ về chuyện của Đường Lâm, nghĩ mãi rồi thiếp đi lúc nào không hay.”
“Haha, không ngờ Đường Lâm còn có tác dụng thôi miên cơ đấy.”
“Không phải, chuyện này kinh thiên động địa quá, từ nhỏ đến lớn tao chưa từng nghe thấy bao giờ.”
Đường Kỳ liếc nhìn bạn một cái.
Đứa nhỏ đáng thương, những chuyện mày chưa nghe thấy, còn nhiều lắm.
“Mày vẫn chưa trả lời tao, rốt cuộc cô ta có chết không?”
Cô bạn này hình thành ám ảnh rồi chăng?
“Chắc không chết đâu, có câu 'Giặc sống lâu' mà.”
Cốc, cốc, cốc. Hai người lập tức giật mình tỉnh táo, thầy Phùng không biết đã vào lớp từ lúc nào.
“Đường Kỳ, em là lớp trưởng đấy, đã vào giờ học rồi còn nói chuyện riêng.”
“Con biết lỗi rồi, lần sau nhất định sẽ chú ý.”
Đường Kỳ lập tức đứng dậy nhận lỗi, trong bụng liếc Vương Khiêm một cái.
Thầy giáo không nói gì thêm, coi như tha cho cô bé.
Lúc này, cán bộ bộ môn đã phát đề, hôm nay kiểm tra một tiết…
Tan học, Đường Kỳ lập tức thu xếp cặp sách, nghĩ hôm nay về nhà, có khối việc phải làm.
Điện thoại lại reo, thầy Phùng gọi Đường Kỳ lên văn phòng một chút.
Xui, không biết lại có chuyện gì nữa?
Khi cô bé tới nơi, thầy giáo đang chấm bài.
Đường Kỳ cười hỏi, “Thầy ơi, con có được điểm tối đa không ạ.”
Thầy Phùng ngẩng đầu nhìn cô bé một cái, không trả lời, một phút sau thầy mới hỏi, “Hôm nay em làm gì thế?”
“Con làm nhiều việc lắm ạ, không biết thầy chỉ việc nào?”
“Lúc vừa vào lớp học ấy.”
Chết, chắc thầy xem camera rồi, “Thầy nói chuyện đánh nhau ạ?
Họ chửi con, đáng đánh.”
“Đáng đánh? Em với tư cách là lớp trưởng, lại diễn cảnh đánh nhau ầm ĩ ngay trong lớp, vậy đáng đánh có phải là em không?”
“Con biết rồi, lần sau sẽ chú ý.”
Cái hay của Đường Kỳ là nhận lỗi cực kỳ nhanh.
“Lần này xem như em phạm lỗi lần đầu, bỏ qua, nếu có lần sau, tuyệt đối không dung thứ.”
Thầy Phùng cũng biết mấy đứa học sinh kia rất tệ, thành thật mà nói, nhìn thấy Đường Kỳ đánh chúng, thầy cũng thấy… đã.
Nhưng địa điểm không đúng, hành vi như vậy không phù hợp với quy chuẩn giáo dục, thầy phải cảnh cáo.
“Con biết rồi, biết rồi, thầy tốt nhất.”
Thầy Phùng muốn đảo mắt, lại nhớ mình là thầy giáo, phải giữ hình tượng.
“Mà nói thật con được bao nhiêu điểm ạ?”
Đường Kỳ định rời đi, chợt nhớ ra.
“Tự xem đi.”
Thầy giáo đặt bài kiểm tra trước mặt cô bé.
“Á, phần đọc hiểu bị trừ 2 điểm, bài văn trừ 5 điểm, thầy ác thật, bài văn của con viết hay thế kia.”
“Ác à? Trong bài văn xuất hiện hai chữ viết sai.
Cái tật cẩu thả của em, phải sửa cho tốt.”
“Vâng ạ, lần sau nhất định khiến thầy không còn chỗ nào để trừ.
Mà nói đi cũng phải nói lại, lần này chủ yếu là con bị mấy đứa kia chọc cho tức, thầy ơi, thầy phải trừng phạt chúng nó cho kỹ.”
“Nhưng nếu trừng phạt chúng, thì phải trừng phạt luôn cả em.”
“Vậy thì trừ điểm chúng nó cho nhiều.”
“Chúng nó nền tảng kém, không cần trừ nhiều, điểm số cũng không bằng tám phần của em.”
“Thôi, thôi, con đi đây, phía sau còn một đống việc.”
Nhưng lại bị thầy giáo gọi lại.
“Đường Kỳ, em biết xung quanh trường mình, chỗ nào có nhà cho thuê phù hợp không?
Giá thuê hợp lý, lại không quá xa.”
“Thầy muốn thuê nhà ạ?
Đúng lúc quá, nếu hôm nay con thương lượng xong căn nhà kia, sẽ chuyển nhượng lại cho thầy căn con đang ở.
Đối diện trường mình luôn, gần nhất, khu dân cư an ninh siêu tốt.
80 mét vuông, hai phòng ngủ nhỏ, thuê tháng một nghìn tám.”
“Nhà em là nhà trong khu học chánh, đắt quá.”
Theo lý thì gia đình thầy Phùng điều kiện không tệ, đều có thể mua được nhà, chắc là không muốn ăn bám bố mẹ.
Cũng phải, thầy mới ra trường không lâu, năm tháng này, dù trường Vân Tân lương bổng đãi ngộ tốt, chắc cũng chưa tới một vạn.
Phùng Hạo ngẩng đầu, thấy Đường Kỳ chớp chớp mắt, “Nghĩ gì thế?”
“Thầy ơi, con đang nghĩ, tuy có đắt chút nhưng tiện.
Thầy xem này, tiền là kiếm ra, không phải dành dụm mà có, nếu thầy kinh tế có khó khăn, sau này con dẫn thầy đi kiếm tiền.
À phải, thầy không phải trình độ văn học siêu cao sao, nếu có cảm hứng, có thể giúp con viết lời bài hát.
Không nói phải thật nổi, chỉ cần tạm ổn thôi, phần chia sẻ thầy nhận được, cũng đủ thầy sinh hoạt rồi.
Nếu có thể đạt mức bùng nổ, vậy thì bạc sẽ chảy vào tay ầm ầm.”
Đường Kỳ vừa nói, vừa dùng tay ra điệu bộ.
Khiến Phùng Hạo bật cười, “Haha, nghe em nói, kiếm tiền dễ như lấy đồ trong túi vậy.
Dù sao thì, cám ơn em!”
Có thật sự kiếm được nhiều tiền hay không còn chưa biết, nhưng ít nhất, đứa trẻ này có lòng tốt, cũng cung cấp cho thầy một hướng suy nghĩ, có thể thử.
Đường Kỳ tiếp tục, “Còn nữa, đợi khi con rảnh tay, có thể sẽ làm một dự án, cần dùng đến giáo viên chất lượng cao.
Nhưng chuyện này, có lẽ phải đợi đến học kỳ sau.”
“Em không phải là một ca sĩ sao? Sao còn làm dự án?”
“Ca sĩ chỉ là sở thích ngoài giờ của con thôi, một trong những công việc ấy mà.”
Thầy giáo thầm nghĩ, sở thích ngoài giờ của em, mà mỗi tháng chia sẻ mấy trăm vạn, còn để người khác sống nổi không nữa.
Nhưng thầy là giáo viên, có vài lời, trước mặt học sinh, không thể nói.
“Thôi không nói nữa, con phải về đây, chuyện vừa nãy, thầy suy nghĩ kỹ nhé.”
Bước ra khỏi văn phòng thầy giáo, Vương Khôn đã xuất hiện trước mặt, hai người đi đến cổng trường thì Lưu Kiền cũng tới đón.
Là vệ sĩ chuyên nghiệp, họ phải đảm bảo tuyệt đối an toàn cho Đường Kỳ.
Do bị thầy Phùng giữ lại gần nửa tiếng, khi về đến nhà, sư huynh Lam dẫn người đã đợi sẵn.
“Xin lỗi mọi người, để mọi người đợi lâu.”
Lúc này, xuất hiện trước mặt mọi người, là một cô bé mặc đồng phục, tóc buộc đuôi ngựa, gầy gò xinh xắn.
Thì ra, cô bé vẫn còn là một học sinh trung học.
Mấy người ngây người một chút.
Điều này so với hình ảnh chủ tịch hội đồng quản trị trầm ổn, điềm đạm, thậm chí lão luyện thường thấy trong công ty, hoàn toàn khác hẳn.
Đường Kỳ nhanh chóng vào phòng tắm rửa thay đồ, khi bước ra, lại biến thành hình dáng chủ tịch.
Lúc này, Tú di đã dọn cơm lên bàn.
“Hôm nay sao về muộn thế?”
“Tan học có chút việc, bị thầy giáo giữ lại ở văn phòng một lúc.”
Những người khác đã ăn xong, chỉ còn Đường Kỳ và hai vệ sĩ chưa ăn.
Ba người ngồi vào bàn, cô bé không vội ăn, trước tiên sắp xếp cho người thợ am hiểu nội thất sang xem nhà đối diện.
Nửa tiếng sau, người thợ quay về gật đầu với Đường Kỳ, “Tốt, thông thoáng nam bắc, bố cục hợp lý, vật liệu trang trí đều là hàng hiệu, vật liệu thân thiện môi trường.
Hơn nữa trang trí cách đây hai năm, mùi hôi đã bay hết, không khí hoàn toàn đạt tiêu chuẩn.”
“Vậy thì tốt.”
Lúc này, vợ chồng chủ nhà đối diện cũng mang giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà tới.
“Căn nhà này, chỉ đứng tên mỗi vợ tôi, cô ấy đi cùng các bạn làm thủ tục chuyển nhượng là được.
Chúng ta có thể bàn chuyện kinh doanh chưa?”
Người chồng tên là Thôi Tường Hào, anh ta nghe nói chuyên gia dự án xe đạp đã tới, có chút nóng lòng.
