Chương 93: Chú công an tới rồi.
“Ý cô là không trả tiền thì không làm việc, phải không?”
Đường Lâm tức điên lên được, cô cảm thấy trên đời này chẳng có người tốt nào cả.
Trước kia chính cô đã bỏ ra 20 nghìn tệ để cứu họ, lúc ấy họ cảm tạ nghìn lần, coi cô như Bồ Tát mà kính trọng.
Tính đến giờ, cũng chỉ bảo họ giúp theo dõi Đường Kỳ có hai lần, giờ mới kêu làm việc một chút đã đòi tiền ngay.
“Chị ơi, chị là người no không biết cảnh người đói đó.
Em đây thì không sao, nhịn một hai bữa cũng chẳng hề gì, chỉ là mấy anh em còn phải kiếm cơm ăn chứ.
Với điều kiện của chị, chỉ cần rơi rớt từ kẽ tay ra một chút, cũng đủ cho anh em sống cả dài lâu rồi.”
Tên du côn đầu dây bên kia, ngoại hiệu là Đao Ba.
Lúc này hắn đang một tay cầm điện thoại, nói năng đầy vẻ ta đây, vết sẹo trên mặt nhấp nhô theo nhịp mồm, cảm thấy mình chính là cao thủ đàm phán.
“Vậy anh nói đi, bao nhiêu?”
“Chị, bọn em có thể ra quân năm người, luật trong nghề, hễ làm mấy việc trái phép kiểu này, giá khởi điểm là tiền đặt cọc 100 nghìn tệ, tiền đến thì làm.
Sau khi xong việc, lại trả thêm 100 nghìn. Bằng không, chẳng ai thèm làm đâu.”
“Chị yên tâm, mất tiền để giải trừ tai họa, đã nhận tiền rồi, nếu có bị bắt, tuyệt đối sẽ không khai chị ra.
Đến lúc đó, bọn em bị giam, bị phạt, cũng tự nhận xui xẻo.”
Mấy lời này, đánh trúng ngay vào tim gan Đường Lâm.
Cũng được, sạch sẽ gọn gàng.
Thực ra lúc nãy cô cũng không tiếc mấy đồng tiền đó, chỉ là tức không chịu nổi thôi.
Lập tức chuyển khoản ngay 100 nghìn tệ.
“Nhớ phá hủy nhiều vào, cứ phá một chiếc, tôi thưởng thêm cho các anh một nghìn.”
“Chị, nếu bị bắt, phạt một chiếc xe cũng mất nghìn rồi.”
“Vậy thì phá một chiếc, thêm hai nghìn vậy, để các anh lời một nghìn.”
“Được, chị quả là người mau mắn! Vậy cứ thế mà định, phá một chiếc hai nghìn, xong việc rồi, lại thêm riêng mười vạn nữa.”
“Ừ, việc thì phải làm cho tôi thật tốt đấy.”
“Chị yên tâm!”
Hắn ta cũng chẳng sợ Đường Lâm trở mặt, vì biết rõ gốc gác, nếu dám không trả, xem hắn có lôi hết tẩy của cô ra không.
Ngược lại, Đường Lâm đối với lai lịch của bọn họ lại không quen thuộc lắm.
Đao Ba thầm cười thầm, phá xe đạp còn không dễ ư, ngay trên phố đã có…
Còn Đường Lâm, sau khi làm xong việc này, trong lòng rốt cuộc cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Đường Kỳ, cứ chờ đấy, mày sẽ không đắc ý được lâu đâu!
Nhìn đồng hồ, đã 6 giờ 20, cách thời gian hẹn với quản gia còn 40 phút, cô lại loanh quanh ở gần đó một lúc, bình thường cô cũng ít khi ra ngoài.
Mãi đến 6 giờ 40, cô mới quay lại trường.
Lúc 7 giờ, khi quản gia lái xe tới cổng trường, Đường Kỳ như mọi khi, đeo ba lô, khuôn mặt mệt mỏi bước ra khỏi trường.
…
Bên kia, Đao Ba cũng là kẻ nóng vội, cúp máy điện thoại của Đường Lâm xong, lập tức bắt đầu gọi người.
“Mấy đứa, có việc rồi.”
Hắn cũng khá giữ chữ tín, thực sự tìm bốn người, cộng thêm bản thân hắn, vừa đủ năm người.
“Đây là việc ngon đấy, xe đạp xanh, thấy chưa? Đầu phố bên kia nhiều lắm, chính là làm việc này.”
“Làm việc này? Đi trộm xe hả?”
Chắc chắn không phải bảo họ đi đạp xe nhàn hạ rồi.
Đao Ba nhìn thằng tiểu đệ như nhìn thằng ngốc.
“Trộm nó làm gì? Kiểu dáng xe đạp đặc biệt, đạp đến đâu người ta cũng nhận ra, muốn vô lãnh hả?”
Hắn ngẩng cằm, liếc xéo thằng tiểu đệ một cái, rồi mới nói, “Không phải trộm, là đập.
Lần này chủ thuê hào phóng lắm, mỗi người một vạn, cứ phá một chiếc, lại thưởng thêm một nghìn, nếu làm đẹp, mỗi người còn có thêm một vạn tiền thanh toán cuối.”
“Phá xe đạp, không phải vô đồn công an sao?”
“Làm nghề của tụi mình, liếm máu trên mũi dao, không có chút rủi ro, người ta đưa tiền cho mày à?”
Nói xong, hắn lập tức chuyển cho mỗi đứa một vạn, sáu vạn còn lại, thì thành của hắn ta rồi, đây chính là cái lợi của kẻ nhận việc làm đầu nậu.
Mấy đứa kia nhìn thấy tin nhắn tiền về tài khoản, hai mắt sáng rực, đếm kỹ lại, một, hai, ba, bốn, đúng bốn số không.
Thế là một vạn tay rồi sao? Một vạn đủ cho bọn chúng xài phung phí một thời gian không vấn đề gì.
Thời buổi này, mấy đứa nhân viên văn phòng học cao lương cao, một tháng cũng chỉ mấy nghìn, công nhân xây dựng khổ sở cả tháng, cũng chỉ kiếm hơn nghìn thôi.
Nói đi nói lại, vẫn là nghề này kiếm tiền.
Có tiền cầm tay, mấy đứa tiểu đệ lập tức hăng hái.
“Nhận việc vẫn phải nhờ Đao ca!”
Chưa hành động, đã nhận tiền trước.
Thế là, mấy đứa kia cũng không nhắc tới chuyện vô đồn nữa.
“Lúc nãy anh nói gì? Cứ phá một chiếc xe đạp, còn thưởng thêm hai nghìn?”
“Mà xong việc rồi, mỗi người còn có thêm một vạn tiền thanh toán cuối?”
“Đúng, dù có bị bắt, cũng chỉ ngồi vài bữa trong đồn, tiền vẫn nằm trong tài khoản, một chiếc xe đền nghìn, vẫn lời nghìn.”
“Phải phải, nếu không bị bắt, thì kiếm được món nhỏ, bị bắt rồi, vẫn có tiền lời, chỉ là chịu khổ vài ngày.”
Đã thống nhất rồi, bắt đầu hành động.
Bọn chúng đi tìm xe đạp trước, rồi nộp tiền cọc, mở khóa, đạp đến một chỗ vắng người để xuống, rồi lại đi tìm xe đạp, lại đạp tới, tích nhiều một chút rồi mới ra tay.
Đập thêm một chiếc, là kiếm thêm hai nghìn tệ đấy, kiếm đâu ra việc làm ăn thế này?
Đúng lúc chúng đạp tới chiếc thứ ba, thì thấy có một người đàn ông trung niên, đang mở khóa, chuẩn bị đạp đi.
“Bỏ xuống!”
Mẹ kiếp, tao vất vả lắm mới lôi được tới đây, là để cho mày đạp à.
“Tại sao tôi phải bỏ xuống? Xe đạp chia sẻ là để chia sẻ, chỉ cần nộp tiền cọc, ai cũng có thể đạp.”
“Cái này là bọn tao đạp tới đây, mày không được động vào.”
“Tại sao? Tại sao các anh tích nhiều xe thế, không cho người khác đạp?”
“Cút đi, đừng xen vào chuyện của người khác. Bọn tao lúc này không muốn động thủ.
Tao cảnh cáo mày, đừng có đưa lưng không biết, bắt quỳ lại không hay.”
“Thôi được, tôi đi vậy.”
Người đàn ông trung niên đó cũng khôn, bỗng nếm ra mùi vị khác lạ.
Mấy người này nói năng lưu manh, không giống người tốt, chúng tích nhiều xe đạp ở đây thế, chẳng lẽ định làm chuyện xấu?
“Mày còn biết điều.”
Thực ra người đó không đi xa lắm, dừng lại ở chỗ bọn chúng không nhìn thấy.
Đằng nào mình cũng chẳng có việc gì, (lúc nãy định đạp xe đạp thực ra là muốn lên công viên), liền trốn trong góc mà quan sát.
Xe đạp xanh lúc tuyên truyền, đã long trọng cam kết:
Nếu người dân tố cáo, có người cố ý phá hoại xe đạp, sau khi xác minh đúng sự thật, mỗi chiếc xe thưởng 200 tệ.
Vậy bọn chúng tích nhiều xe thế, nếu đúng như mình nghĩ, thì chẳng phải là một khoản thu nhập sao.
Lúc này đã là chiều tối, trời dần tối đi.
“Được rồi, tham thì thâm, nhiêu đây đủ cho tụi mình kiếm rồi.”
Mỗi đứa chúng đã đi về sáu lượt, có đứa tiểu đệ đếm lại, đúng ba mươi chiếc.
Một chiếc hai nghìn, mười chiếc hai vạn, ba mươi chiếc này chính là sáu vạn tệ đấy, mỗi người cũng chia được một vạn hai.
Nếu cộng thêm tiền thanh toán cuối và một vạn lúc nãy, thì là hơn ba vạn tệ tay rồi! Dân thường nửa năm chưa chắc kiếm được nhiều thế!
Khi chúng từ trong túi giấu ở chỗ khuất, lấy ra cái búa đã chuẩn bị sẵn, thì người đàn ông trung niên kia, biết ngay những người này thực sự định làm chuyện xấu rồi.
Anh ta lấy điện thoại ra, bấm số tổng đài chăm sóc khách hàng của công ty xe đạp xanh…
Thực ra vừa động thủ, bộ phận bảo trì đã nhận được tín hiệu xe đạp bị phá hoại, chỉ là, chậm hơn người đàn ông trung niên kia một bước.
Lúc họ báo cảnh sát, mới biết đã có người báo cảnh sát rồi, theo định vị trên xe đạp, nhân viên bộ phận vận hành lập tức chạy về phía này.
“Không được cử động! Giơ tay lên!”
