Chương 17: Người này có vấn đề
Với tâm trạng thử xem sao, Lục Linh Vũ mở ngăn đựng tiền của quầy trong trung tâm thương mại.
Nhìn vào, quả nhiên có thu hoạch.
Người dân nước đảo thích dùng tiền mặt, thanh toán trực tuyến rất ít.
Nhưng Lục Linh Vũ cũng không ngờ, đám người này lúc chạy nạn lại không mang theo tiền!
Cô đếm sơ qua, khoảng hai triệu yên, đổi ra tiền Tung Của cũng tầm mười vạn.
Thu hoạch đầy mình.
Tiếp theo cô cũng không định nán lại đây, chuẩn bị dùng số tiền này mua chút hải sản mang về.
Lục Linh Vũ đạp xe đạp tiếp tục đi về phía trước.
Đột nhiên có một người chặn cô lại, bóng dáng hơi quen.
Đến gần xem, đây không phải cô gái đến muộn trong đoàn du lịch sao?
Sao cô ta vẫn còn ở đây?
Lúc này người phụ nữ đó đã không còn chỉnh chu như trước, mặt mũi lem luốc, chân đi đôi giày đế bằng nhặt ở đâu không rõ.
Lục Linh Vũ dừng lại bên cạnh cô ta, vì mặc đồ bảo hộ nên người kia không nhìn rõ mặt Lục Linh Vũ.
Người phụ nữ đến muộn chuyến bay dùng tiếng nước đảo nói với Lục Linh Vũ, giọng cầu xin:
“Làm ơn đưa tôi đi, tôi ở đây cả ngày rồi, không tìm thấy đường ra.” Vừa nói vừa chắp tay tỏ vẻ khẩn cầu.
Lục Linh Vũ trả lời thẳng bằng tiếng Tung Của:
“Phía trước có chiếc xe đạp, tự đi đi.”
Người phụ nữ vừa nghe dưới đồ bảo hộ là người Tung Của, lập tức đổi thái độ:
“A~ người trong nước à, anh dẫn em đi đi, em không biết đạp xe. Còn cái mặt nạ anh đeo trên mặt, còn không? Cho em một cái.”
“Không có.”
Nghe giọng điệu hách dịch của người phụ nữ, Lục Linh Vũ để lại một câu rồi quay người định đi.
Thấy Lục Linh Vũ sắp đạp xe đi, người phụ nữ níu chặt xe không buông, lại còn một phát ngồi phịch xuống yên sau.
Lục Linh Vũ nhìn: “Cô có sức lực lắm mà.”
Cô trực tiếp buông tay lái, dù sao phía trước còn một chiếc xe đạp khác, không cần thiết phải cãi nhau với cô ta ở đây.
Theo tay Lục Linh Vũ đột ngột buông ra, người phụ nữ cùng xe đổ xuống đất.
Cô ta tức giận đuổi theo Lục Linh Vũ, níu áo cô:
“Phiền thật đấy! Thôi, tôi không cần anh dẫn nữa, anh đưa tôi cái mặt nạ, tôi đi tìm người khác.”
Lục Linh Vũ không nhịn nổi, hỏi thẳng:
“Cô bị làm sao vậy? Có chân không biết đi? Muốn mặt nạ thì tự đi tìm? Chân đi mượn hay tay đi mượn?”
Người phụ nữ vừa nghe Lục Linh Vũ mắng, liền trợn mắt, chỉ vào Lục Linh Vũ chuẩn bị chửi lại.
Lục Linh Vũ chẳng muốn nghe cô ta lải nhải, trực tiếp một cái tát chặn lời người phụ nữ lại.
Bị Lục Linh Vũ tát một cái, người phụ nữ lập tức nổi điên, vừa chửi bới vừa xông lên định giật mặt nạ phòng độc.
Lục Linh Vũ không cho cô ta cơ hội, thời mạt thế bọn này cô gặp nhiều rồi.
Rút dùi cui điện ra, dí thẳng vào người cô ta.
Thế giới này cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Cân nhắc dùi cui điện trên tay, đồ này vẫn khá tiện.
Vốn dĩ Lục Linh Vũ đã chuẩn bị đi, ngước lên thấy phía trước có một tiệm mỹ phẩm.
Kiếp trước Lục Linh Vũ cũng là cô gái rất thích làm đẹp, chỉ sau khi trở về mới lơ là chăm sóc.
Tuy cầm về cũng vô dụng, nhưng theo nguyên tắc “đã đến rồi”, Lục Linh Vũ vào trong dạo một vòng.
Mascara, phấn mắt, phấn nền, nước dưỡng ẩm, son môi, mặt nạ dưỡng da...
Nếu không phải tận thế, cô nghĩ mình mà có đống mỹ phẩm dùng không hết này, chắc nằm mơ cũng cười tỉnh.
Thuốc nhỏ mắt, kem trị mụn, cùng vài loại enzyme và thuốc giảm đau nổi tiếng.
Lục Linh Vũ như một chú chuột hamster, trực tiếp mang luôn cả kệ hàng đi.
Khi Lục Linh Vũ ra khỏi tiệm, tiệm mỹ phẩm đã trở về trạng thái nhà thô, chỉ thiếu mỗi lột giấy dán tường mang đi.
Lên xe đạp tiếp tục xuất phát.
Đi được hơn ba tiếng, cuối cùng cũng rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của núi lửa phun trào.
Dừng lại trên một con đường nhỏ, cởi mặt nạ phòng độc.
Cảm giác được hít thở không khí trong lành thật tuyệt.
Tuy trong không khí vẫn còn mùi nhẹ, nhưng đã không đạt đến mức gây hại cho sức khỏe.
Nơi đây khá hẻo lánh, ít người qua lại, Lục Linh Vũ lấy từ không gian ra một chiếc xe, ngồi vào trong.
Lấy từ không gian một cốc nước Linh Tuyền, ừng ực uống.
Tiếp theo lấy ra một thanh Snickers nhét vào miệng.
Gần một ngày một đêm không ăn gì, đói quá.
Từ sau khi từ tận thế trở về, mỗi lần đói cô đều thấy hồi hộp.
May mà, sau khi nhai nát thanh Snickers nuốt xuống, cô có lại một chút cảm giác an toàn.
Lấy điện thoại ra xem, vẫn không có tín hiệu, pin cũng chẳng còn bao nhiêu.
Bây giờ là bốn giờ chiều giờ nước đảo, bản đồ ngoại tuyến hiển thị cách thành phố tiếp theo còn hơn trăm kilomet.
Thể lực hồi phục kha khá, tiếp tục lên đường đến thành phố tiếp theo.
Phóng một mạch hơn một tiếng, trời dần tối, cuối cùng mới thấy le lói ánh đèn.
Phía trước bắt đầu có người xuất hiện, Lục Linh Vũ thu xe lại, đổi sang xe đạp, đạp mạnh.
Cuối cùng cũng thấy kiến trúc, cô phanh gấp dừng lại trước cửa một quán trông có vẻ là quán ăn.
Nơi này cách Giang Hộ hơn hai trăm kilomet, hầu như không bị ảnh hưởng gì từ núi lửa.
Vào cửa vừa định tìm chỗ gọi món, đã bị nhân viên phát hiện là mặt lạ, chặn lại:
“Chào mừng quý khách, đường đột hỏi một chút, khách là người nước nào?”
Lục Linh Vũ không do dự trả lời: “Người Tung Của.”
Nhân viên lập tức nở nụ cười, cúi người:
“Sumimasen, thưa khách. Cửa hàng chỉ phục vụ người trong nước, khách có thể thử món ăn của tiệm bên cạnh.”
Lục Linh Vũ trước khi đi nước đảo không phải không tìm hiểu, cô biết nước đảo có một số tiệm phong tục không cho phép người nước khác vào.
Nhưng không ngờ quán ăn cũng có quy định này.
Kinh nghiệm mạt thế đã rèn cho cô khả năng khống chế cảm xúc không lộ ra mặt.
Lúc rời đi, Lục Linh Vũ hỏi nhân viên, quán ăn này có gì khác so với các quán khác.
Nhân viên lịch sự trả lời: “Chỉ là nguyên liệu cao cấp hơn một chút.”
Lục Linh Vũ “À” một tiếng rồi rời đi, sang quán mì bên cạnh gọi ba bát mì ăn.
Ăn xong tìm một nhà trọ nhận phòng.
Tiện thể hỏi thăm chủ nhà trọ: “Chủ quán, vừa nãy tôi vào một quán tên là Cát Phanh gì đó bị mời ra, quán đó có gì đặc biệt không?”
Chủ quán thần bí nói: “Kī-sama là người Tung Của phải không? Quán đó chỉ nhận đặt trước của người địa phương. Ăn một bữa phải ít nhất bốn triệu yên, nguyên liệu đều rất cao cấp!”
Lục Linh Vũ trong lòng hơi khinh thường: Đêm nay tôi phải xem thử xem nó cao cấp thế nào!
Đến nửa đêm, cô thay bộ đồ đen thùi, lặng lẽ trèo ra ngoài cửa sổ.
Ba giờ sáng, mọi người đã ngủ say, trên phố không một bóng người.
Vừa ý.
Mò đến quán Cát Phanh, quán đã đóng cửa.
Lục Linh Vũ vòng ra cửa sau, cửa sau làm bằng gỗ, trên có cắm một ổ khóa kim loại.
Cô quan sát kỹ, lấy từ không gian ra tuốc-nơ-vít, dọc theo khe cửa tháo bản lề trên cửa ra.
Nhẹ nhàng đỡ cửa, không gây ra tiếng động, Lục Linh Vũ lách người vào tiệm.
Vào trong là một đoạn hành lang ngắn, nối với phòng lớn phía trước.
Xem ra người nước đảo rất tự tin vào trị an của mình nhỉ.
