Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Không Gian Vô Hạn, Sống Đến Cuối Cùng > Chương 20

Chương 20

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 20 có bản audio.

Chương 20: Lẫn Vào Một Con Thật

 

Vài ngày sau, Lục Linh Vũ chú ý thấy một bài đăng đang Hot: [Kinh hãi! Nhiều nơi ở đảo quốc xảy ra trộm cắp bí ẩn!]

 

Đó là dân mạng lùng sang web nước ngoài rồi mang về, dưới có nhiều bình luận hóng hớt.

 

[Không biết là cao nhân nào ghé qua đảo quốc, nghe nói dọn sạch một tiệm ăn, từ bàn ghế đến nồi niêu chén đĩa không sót thứ gì. Cười.jpg]

 

[Cậu không hiểu rồi, lấy mấy thứ đó chỉ để đánh lạc hướng thôi. Tôi nghĩ cao nhân này nhắm vào đồ cổ, cái bình hoa đắt nhất tiệm bị mất trị giá 80 vạn tệ đó!]

 

Lục Linh Vũ nhìn cái bình hoa lem luốc trong không gian: Ý hắn nói cái này à? Mắc vậy sao? Tiếc là không thể bán được.

 

[Oa, tiệm gì mà để đồ đắt thế?]

 

[Nghe nói là một tiệm kaappou nổi tiếng bên đó, ai muốn vào cũng phải đặt trước, không dễ tiếp khách lạ.]

 

[Cảm ơn giải đáp, vừa search thử, dân đảo quốc ăn uống thích mấy trò phô trương màu mè.]

 

[Nhưng tôi thấy vị hiệp khách này cũng không cao cấp lắm, nghe nói một vườn táo ở Thanh Mộc bị dọn sạch, táo đâu có đáng giá?]

 

[Tin của mấy cậu không đầy đủ, tôi nghe nói vùng Edo có nhiều nhà máy lớn bị trộm, mấy tiệm vàng và siêu thị bị cuỗm sạch thành nhà thô.]

[Càng nghe càng huyền, chuyện nhiều vậy không lẽ cùng một người làm? Vậy câu hỏi là, đồ đạc vận chuyển kiểu gì?]

[Nghĩ kỹ thì sợ vãi!]

 

Đương sự nhìn đống đồ nằm trong không gian và bảo: Đúng là huyền thật.

 

Chủ đề về đảo quốc dần lắng xuống.

 

Lục Linh Vũ không xem nữa, mấy ngày nay cứ lướt các siêu thị lớn, nhân lúc chưa phong tỏa gắt gao, kiếm thêm đồ còn sót.

 

Ngày 1 tháng 11, trung tâm thương mại trung tâm thành phố giành được cơ hội tổ chức lễ Halloween.

 

Trung tâm náo nhiệt, nhiều người hóa trang thành zombie, vampire đủ loại, cũng có một số người hóa thành Mario, Ngọc Hoàng Đại Đế, Thần Tài.

 

Trung tâm đông nghẹt, nhiều streamer cũng tới livestream để câu view.

 

Một nam streamer đang hot đang giơ điện thoại đứng chỗ đông nhất.

 

“Mọi người xem, tôi đang ở hiện trường sự kiện. Hôm nay không chỉ có trai xinh gái đẹp, còn đủ loại cosplay. Tôi hóa thành một cái cây chuyên ghi chép.”

 

Bên dưới màn hình cuộn từng dòng bình luận hóng hớt.

 

[Tôi muốn xem Cô Dâu Xác Chết!]

[Giới trẻ biết chơi thật.]

[Trang điểm giống quá, sợ lẫn vào một con thật đó, haha!]

[Ông Tây kia trang điểm đỉnh thật, giả zombie mà như thật.]

[Cậu nói vậy mới thấy, ngay cả biểu cảm và động tác cũng bắt chước hay.]

 

Lục Linh Vũ đang chọn đồ trong trung tâm thì cũng chú ý tới không khí sôi động dưới tầng.

 

Đúng lúc này hệ thống đột nhiên lên tiếng.

 

【Phát nhiệm vụ: tiêu diệt một zombie. Phần thưởng: 20 tích phân.】

 

Nghe nhiệm vụ hệ thống, cô nghĩ ông Tây hành động chậm chạp dưới tầng chính là zombie.

 

Nhưng đông người quá, Lục Linh Vũ lục tìm trong không gian thứ che mặt.

 

Cuối cùng lôi ra từ góc cái mặt nạ cáo mang từ đảo quốc về.

 

Đeo mặt nạ lên, xuống tầng, len qua đám đông quan sát.

 

Đôi mắt trắng đục, da xanh tái, đúng rồi.

 

May chỉ là zombie cấp thấp mới biến dị, không nguy hiểm lắm, chỉ không hiểu sao lại xuất hiện ở chỗ đông người thế này.

 

Hiện giờ mức biến dị virus trong nước chắc chưa nghiêm trọng vậy.

 

Đúng lúc Lục Linh Vũ đến gần con zombie, định đưa nó ra chỗ vắng người giải quyết,

 

không biết ai đó ném một trái bóng đỏ về phía này.

 

Bóng nổ tung, Lục Linh Vũ thầm kêu không ổn, chất lỏng màu đỏ trong bóng là máu!

 

Quả nhiên, zombie bị kích thích bởi mùi máu tươi, lập tức trở nên hung bạo.

 

Nó lao vào người gần nhất, há miệng định cắn.

 

Lục Linh Vũ phản ứng nhanh, từ không gian lôi ra một cây ống thép, chặn đòn của zombie.

 

Cô gái bị tấn công chưa hiểu chuyện gì, chỉ biết người này bỗng nhào vào mình, rồi bị một chị đẹp chặn lại.

 

Cô gái chưa kịp cảm ơn Lục Linh Vũ, thì zombie đã lao sang mục tiêu khác.

 

Lục Linh Vũ vội vàng bước hai bước đuổi kịp, một cước đạp bay zombie xuống đất.

 

Lúc này đám đông đã tản ra.

 

Mọi người chưa hiểu gì, có người còn lấy điện thoại định gọi cảnh sát.

 

Lục Linh Vũ thấy mọi người đổ dồn sự chú ý vào đây, trong lòng hiểu không thể gây náo động lớn, không thì nhiệm vụ không hoàn thành được.

 

Cô dùng thanh sắt kẹp vào miệng zombie, kéo ngược lại, mặc nó giãy giụa thế nào cũng không buông.

 

Cô cười giải thích với người xung quanh: “Xin lỗi nha, làm mọi người giật mình. Bạn tôi chơi nghệ thuật trình diễn, nhập tâm quá, đầu óc có vấn đề, tôi đưa nó đi ngay đây.”

 

Trong thời đại thông tin này, mọi người thấy nhiều nên bao dung cũng lớn hơn.

 

Nghe Lục Linh Vũ giải thích, ai cũng lộ vẻ chợt hiểu.

 

Dù sao, nếu không phải anh chàng kia phối hợp, sao cô gái yếu đuối có thể kéo nổi.

 

Đồng thời cũng có người thương cho cô gái xinh đẹp có người bạn đầu óc không bình thường.

 

Lục Linh Vũ khống chế zombie, kéo nó lên xe mình.

 

Dù đã được Linh Tuyền tăng cường, sức cô lúc này tương đương hai thanh niên, nhưng cũng mệt đến đổ mồ hôi.

 

Trong xã hội còn quy tắc, tiêu diệt một con zombie thật khó.

 

Lấy còng tay còng zombie vào ghế sau, Lục Linh Vũ chuẩn bị tìm chỗ vắng giải quyết.

 

Trên đường, cô để ý một chiếc xe cứ bám theo, phải rẽ vài con phố mới cắt đuôi được.

 

Cuối cùng đến chỗ vắng, zombie vì không bị kích thích bởi máu tươi nên lại rơi vào trạng thái lờ đờ.

 

Kéo zombie xuống đất, lấy một con dao găm đâm thẳng vào đỉnh đầu, zombie mới hoàn toàn mềm nhũn thành xác chết thật.

 

Chưa nghĩ ra xử lý thế nào, tạm thời thu vào không gian.

 

Hệ thống báo nhiệm vụ hoàn thành.

 

【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: tiêu diệt một zombie. Nhận thưởng: 20 tích phân, hiện có 60 tích phân. Còn 40 tích phân nữa để nâng cấp không gian lần tiếp theo.】

 

Giọng hệ thống vừa dứt, Lục Linh Vũ nhận thấy xác zombie cất trong không gian biến mất.

 

Gần đây hệ thống ăn tất hả?

 

“Hệ thống, zombie cũng ăn à? Vậy nếu tôi bỏ sống zombie vào không gian thì sao?”

 

【Không gian không thể chứa zombie sống, chỉ khi zombie chết mới có thể tận dụng.】

 

“Dùng để làm gì?”

 

【Ký chủ tạm thời không có quyền truy cập chức năng này.】

 

Thần thần bí bí, hệ thống này thuộc cục bảo mật chắc?

 

“Vậy khi nào tôi mới có quyền biết?”

 

【Nâng cấp không gian sẽ dần mở quyền hạn cho ký chủ.】

 

Thôi, không cần hỏi thêm nữa.

 

Nhớ lại chiếc xe lúc nãy bám theo, Lục Linh Vũ luôn cảm thấy zombie xuất hiện sớm là do ai đó cố ý.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn