Chương 7: Cướp của kẻ cướp
Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Lục Linh Vũ bắt đầu ăn một cách ngon lành.
Chỉ có điều trong lúc ăn, cô luôn cảm thấy mấy nhân viên phục vụ trong nhà hàng thỉnh thoảng lại nhìn mình.
Nhận thấy ánh mắt không có ác ý, cô cũng mặc kệ.
Cô ăn bò bít tết như hổ đói, chẳng mấy chốc đĩa đã hết sạch.
Sau khi trọng sinh, Lục Linh Vũ ăn rất nhanh, người từng đói sẽ chẳng quan tâm đến ăn uống có lịch sự hay không.
Đúng lúc cô ăn xong đứng dậy định đi, thì nghe thấy tiếng hai nhân viên phục vụ reo hò phấn khích, khiến Lục Linh Vũ sững người.
“Úi, tôi đã bảo cô ấy ăn hết mà! Đưa tiền đây.”
Rồi những nhân viên khác và đầu bếp lần lượt miễn cưỡng móc tiền ra.
“Chết tiệt! Ai mà ngờ được cô gái gầy thế này lại ăn khỏe vậy chứ!”
Lục Linh Vũ đầy vạch đen, hóa ra họ lấy cô ra đánh cược.
Cô gái tóc vàng thắng cược còn chạy lại đập tay với Lục Linh Vũ.
Hành động bất ngờ này suýt khiến Lục Linh Vũ phản tay quật ngã cô gái.
Cô gái tóc vàng vui vẻ nói với Lục Linh Vũ một tràng.
Đại khái là cảm ơn cô vì ăn ngon miệng, giúp cô ấy thắng được 10 đô la Mỹ.
Lục Linh Vũ không quen với sự nhiệt tình của người nước ngoài, chỉ cười nhạt rồi ra ngoài.
Lái chiếc Hummer mới thuê, Lục Linh Vũ quyết định đi đổ xăng trước.
Tuy xe mới thuê đã đầy bình, nhưng Lục Linh Vũ đã tìm chỗ vắng người chuyển lượng xăng trong bình vào không gian.
Cô không thể bỏ lỡ cơ hội tích trữ loại vật tư quan trọng này.
Đổ đầy xăng xong, Lục Linh Vũ lái thẳng đến địa chỉ mà tay buôn vũ khí Jace gửi.
Còn một tiếng nữa mới đến hai giờ, cô không định chờ đợi vô ích.
Khu vực này khá hẻo lánh, lại còn là một tòa nhà bỏ hoang chưa xây xong.
Cô sợ đối phương sẽ ăn cướp của mình, nên đã khảo sát địa hình xung quanh một lượt.
Đến hai giờ chiều, Lục Linh Vũ đúng giờ lái xe đến điểm hẹn.
Thế nhưng đối phương lại không như thỏa thuận chỉ đến một người.
Lục Linh Vũ nhìn bốn gã đàn ông lực lưỡng trước mặt, thầm kêu không ổn.
Tên cầm đầu xăm trổ đầy mình vừa thấy bóng Lục Linh Vũ liền dang rộng hai tay tiến tới.
“Ha, chào mừng cô, vị khách từ xa đến của tôi.”
Lẩn tránh cánh tay dang rộng, Lục Linh Vũ cảnh giác hỏi.
“Anh là Jace?”
Bị Lục Linh Vũ né tránh, đối phương cũng không giận, cười vang đầy khí thế.
“Ha, thật ngại quá, tôi quên giới thiệu. Tôi chính là Jace.” Rồi chỉ về phía ba gã đàn ông phía sau lần lượt giới thiệu.
“Ba vị này là anh em của tôi: Charles, Louis, Wells.”
Jace hoàn toàn khác với vẻ lịch thiệp nhã nhặn trên mạng, giọng điệu có chút khinh khỉnh.
“Tụi tôi đoán không sai, cô đúng là một con mèo nhỏ châu Á quyến rũ. Cô Lục phải không? Tuy cô đăng ký tài khoản nam, nhưng kết quả không làm chúng tôi thất vọng đúng chứ?”
Lục Linh Vũ chầm chậm lùi lại, nhưng Charles, Louis, Wells ba gã to béo nhanh chóng chặn mất đường lui.
Thấy không thể chạy thoát trực tiếp, Lục Linh Vũ buộc mình phải bình tĩnh lại.
“Anh muốn gì?”
Jace cười ha hả.
“Đương nhiên là muốn cô rồi! Giờ trên chợ đen buôn bán gái đẹp kiếm nhiều hơn bán vũ khí nhiều!”
Lục Linh Vũ rút con dao đã chuẩn bị từ trước ra cầm trong tay, xem ra đối phương không định buông tha mình.
Cô nhanh chóng xoay người chém về phía một trong ba gã đằng sau.
Đối phương không ngờ Lục Linh Vũ muốn động thủ là động thủ ngay, không kịp nhìn rõ cô cầm thứ gì đã giơ tay lên đỡ.
“A!”
“Chết tiệt, Wells, cậu không sao chứ!”
Cánh tay của Wells máu chảy như suối ngay lập tức.
“Đừng lo tôi, bắt con đàn bà chết tiệt đó trước.”
Ba người còn lại nhanh chóng đuổi theo Lục Linh Vũ.
Thấy Lục Linh Vũ sắp chạy tới xe, họ không ngờ cô chạy nhanh vậy.
Trong cơn nóng vội, họ nổ súng về phía Lục Linh Vũ.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Ba tiếng súng, Lục Linh Vũ tránh không kịp bị bắn trúng chân phải.
Lập tức Lục Linh Vũ cảm thấy cả cái chân phải không còn sức lực.
Nhưng ý chí vẫn chống đỡ cô tập tễnh chạy về phía xe.
Tuy nhiên, chân bị thương khiến tốc độ giảm nhiều, cô bị Jace đuổi kịp và nắm lấy cánh tay.
Sức của Lục Linh Vũ bây giờ có lớn hơn trước một chút, suýt nữa giật ra được thì hai người kia cũng đuổi đến.
Ba người hợp sức đè Lục Linh Vũ xuống đất, lấy dây thừng trói cô lại.
“Con nhỏ này sức khỏe ghê.” Jace bực tức nói.
“Trói nó về kho trước, đM, còn phải đợi vết thương lành mới bán được. Người mua sẽ không thích một con què.”
Tiếp đó Jace giật mạnh khẩu trang trên mặt Lục Linh Vũ xuống.
“Ha, mặt mũi cũng tạm được, Wells, vết thương của mày đáng đấy.”
Wells tay ôm cánh tay bị thương bước tới, nhìn một cái, định đạp Lục Linh Vũ một cước nhưng bị Jace ngăn lại.
“Đừng đạp hỏng, còn phải bán kiếm tiền đấy!”
Lục Linh Vũ lúc này lại trở nên im lặng.
【Phát hiện kí chủ bị thương, mở sớm chức năng Linh Tuyền. Linh Tuyền: có thể tăng cường thể chất kí chủ, tăng cường sức mạnh và tốc độ, mau chóng lành vết thương.】
Ngay sau đó trong đầu Lục Linh Vũ, lớp màn sáng bao phủ Linh Tuyền trong không gian vỡ tung.
Ngay từ lúc đối phương nói sẽ trói cô về kho, Lục Linh Vũ đã tính sẵn sẽ phá tan hang ổ của bọn chúng.
Mình có không gian, có nhiều cách để trốn thoát.
Giờ hệ thống lại mang đến quyền sử dụng Linh Tuyền, tỷ lệ thắng của mình càng lớn hơn!
Jace và đồng bọn bịt mặt Lục Linh Vũ lại, ném lên ghế sau xe rồi lái đi.
Lục Linh Vũ cảm thấy xe chạy khoảng 40 phút rồi dừng.
Qua âm thanh, cô phán đoán còn có hai người nữa trông kho, tức là bọn chúng có tổng cộng sáu người.
Lục Linh Vũ ngoan ngoãn theo chúng xuống xe, Jace thấy cô không phản kháng thì tưởng cô đã chịu thua, liền tháo túi trùm đầu của cô ra.
“Mèo nhỏ, nếu em chịu ngoan như lúc đầu thì có bị dính đạn không nhỉ?”
Vừa nói, bàn tay thô ráp của hắn còn lau lên mặt Lục Linh Vũ.
Lục Linh Vũ cố nhịn cơn buồn nôn, không quay đầu đi, cô cần chiếm được lòng tin của bọn chúng.
Một tên đàn em trước đó chưa xuất hiện nhìn chân chảy máu của Lục Linh Vũ.
“Đại ca, chân của cô ấy...”
Jace phẩy tay.
“Không sao, lát nữa lấy đạn ra, đợi lành rồi thì bán.”
Sau đó sai người quẳng Lục Linh Vũ vào góc kho.
Lục Linh Vũ quan sát một vòng, trong kho chất đầy thùng gỗ lớn.
Góc còn rải rác vài khẩu súng lục và lựu đạn.
Xem ra đây chính là sào huyệt của chúng.
“Hệ thống, vết thương trên chân tôi nếu uống nước Linh Tuyền thì cần bao lâu để lành?”
【Theo thể chất hiện tại của kí chủ, cần khoảng 3 tiếng.】
Không nhanh, nhưng cũng đủ dùng.
Chẳng mấy chốc, một tên đàn em của Jace mang cồn và nhíp đến.
Hắn đổ cồn lên vết thương của Lục Linh Vũ trước, đau đến nỗi mồ hôi cô ứa ra ngay.
Tiếp đó hắn thô bạo dùng nhíp móc vào vết thương trên đùi Lục Linh Vũ.
Cuối cùng, viên đạn cũng được lấy ra.
Lục Linh Vũ không hề rên một tiếng, nhưng toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô thề trong lòng, nhất định sẽ cho mấy kẻ này cùng nhau đi gặp Chúa của chúng.
