Chương 71: Vẫn chưa về
Thái Nghĩa Toàn vô thức nhìn cánh tay Lục Linh Vũ, rồi lại véo bắp tay của mình, lẩm bẩm.
“Nhìn cũng chẳng có cơ bắp gì, sức lực đâu ra vậy?”
Mấy người ra khỏi bệnh viện. Chiếc xe tải lớn mà Lỗ Thụ Nhân lái có ít chỗ ngồi, không chở hết được, nên họ tìm một chiếc SUV có thể nổ máy gần đó để đi tạm.
Lục Linh Vũ và Sở Phi lái SUV chở Lý Phi Tuyết, Cẩu Đản và Vang Vang đi trước dẫn đường. Những người còn lại lên xe tải đi sau xe của Lục Linh Vũ.
Họ định đưa máy móc về máy bay trước, tránh đường xóc làm hỏng, lúc đó công cốc.
Quay lại máy bay, mấy người trước tiên ném hết những ghế mà Tần Phong và Thái Nghĩa Toàn từng tháo ra, tạo được một khoảng trống khá lớn.
“Lỗ Thụ Nhân, nếu lúc về nước không đổi máy bay, thì chiếc này có bay về được không?”
Lỗ Thụ Nhân châm một điếu thuốc Mỹ, từ từ nhả khói.
“Không vấn đề gì. Trước khi đi, hút xăng từ mấy máy bay khác sang máy bay mình là được.”
“Vậy được, chúng ta không đổi máy bay. Chất hết đồ lên máy bay, trước khi đi thì thay nhau canh.”
Tần Phong tìm dây thừng, định dùng nguyên lý đòn bẩy để chuyển các bộ phận máy móc đã tháo rời lên máy bay.
Thái Nghĩa Toàn thì liên tục nháy mắt với anh.
“Tiểu Lục tự xách được đồ lên mà, phải không?”
“Không thể để một mình cô gái ấy làm việc nặng nhọc được!”
Ngải Nhã bên cạnh lắc đầu, “hạ gục” Thái Nghĩa Toàn.
“Không trách anh mãi không có bạn gái.”
“Chuyện đó liên quan gì đến việc tôi không có bạn gái? Là do hoàn cảnh không cho phép thôi, được chưa?”
Lúc này Lỗ Thụ Nhân đã bắt đầu chuyển đồ lên máy bay, đi ngang qua Thái Nghĩa Toàn cũng lắc đầu thở dài.
Thái Nghĩa Toàn không hiểu gì, Lục Linh Vũ không nhịn được trêu anh.
“Huấn luyện viên, chẳng phải anh nói muốn bảo vệ em sao? Sao nhanh thế đã đổi ý rồi?”
“Em còn cần người bảo vệ à? Sức của em chắc một đấm đánh chết anh quá! Không được, anh không thể thua em. Bỏ hết đồ xuống, anh làm!”
Thế là sau đó Thái Nghĩa Toàn liều mạng vác đồ lên máy bay, một người làm việc của hai người.
“Ngoài trời sắp tối rồi, hôm nay qua đại trong máy bay thôi!”
Lúc này Thái Nghĩa Toàn vì tiêu hao sức lực quá độ, bụng đã bắt đầu kêu.
“Được, tôi cũng đói rồi, nấu cơm luôn trong máy bay đi, người ngoài không thấy.”
Thế là Ngải Nhã, Lý Phi Tuyết và Lục Linh Vũ, ba cô gái, chuẩn bị bữa tối. Những người khác cùng Cẩu Đản và Vang Vang chia làm hai đội nhỏ.
Một đội dọn xác sống quanh đó, đội kia chuẩn bị vào sân bay xem có thứ gì dùng được không.
Một tiếng sau, đội dọn xác sống gồm Tần Phong, Sở Phi và Cẩu Đản đã về đến máy bay, còn mang về mấy khẩu súng lục nhặt được từ xác chết.
“Làm gì mà thơm thế?”
Vừa lên máy bay, Tần Phong đã ngửi thấy mùi thức ăn, Sở Phi cũng không nhịn được nuốt nước bọt. Người Hoa đúng là không thể chịu nổi cảnh ăn đồ nguội mãi.
“Nấu canh rong biển rồi, mau đi rửa tay đi, đừng ăn virus vào miệng.”
Sở Phi nhìn quanh máy bay.
“Anh Thái và anh Lỗ chưa về à? Bọn em hẹn một tiếng về ăn cơm mà.”
Lục Linh Vũ lắc đầu: “Vẫn chưa, đợi thêm chút nữa đi, chắc trong sân bay tìm thấy đồ nên bị chậm.”
Sở Phi và Tần Phong dùng cồn y tế tìm được từ bệnh viện xịt khắp người, vì ai biết đất Mỹ có tiến hóa ra siêu virus gì không.
Tần Phong còn xịt cho Cẩu Đản một phát, kết quả Cẩu Đản nằm rạp xuống đất cọ qua cọ lại, Tần Phong vội gọi Lục Linh Vũ.
“Tiểu Lục, Cẩu Đản làm gì thế? Sắp biến hình à?”
Lục Linh Vũ nhìn trạng thái của Cẩu Đản, rất bình tĩnh nói với anh.
“Cẩu Đản chỉ không thích mùi cồn, muốn cọ sạch thôi.”
“À à, vậy lần sau không xịt cho nó nữa.”
Lúc này Cẩu Đản đã cọ đi cọ lại mấy lần trên đất, thè lưỡi thở hổn hển tại chỗ.
Ngải Nhã đảo miến trong nồi, nói với Tần Phong.
“Tần Phong, anh có muốn vào sân bay xem không? Lại nửa tiếng nữa rồi, tí nữa đồ nguội hết.”
Tần Phong lấy đồng hồ ra xem, lại nhìn sắc trời bên ngoài.
“Đúng là không thể đợi thêm được, đừng để xảy ra nguy hiểm gì. Mấy em ở đây chờ, tôi vào xem.”
Nhưng chưa kịp đi, Sở Phi và Lục Linh Vũ đồng thanh: “Em đi cùng anh!”
Tần Phong quay lại nhìn, thực lực của Lục Linh Vũ thì khỏi nói, còn Sở Phi hiện tại thể hiện chỉ bình thường, nhưng giờ súng lục đủ dùng, thêm một người càng tốt.
Thấy Cẩu Đản muốn đi theo, Lục Linh Vũ xoa cái đầu to của nó: “Cẩu Đản, em ở đây trông máy bay nhé, tiện thể bảo vệ hai chị. Hai chị không có em bảo vệ sẽ sợ! Chị đi đón Vang Vang về.”
Cẩu Đản mất một lúc xử lý lời của Lục Linh Vũ, nghiêng đầu vài lần, lập tức chuyển sang chế độ cảnh giác.
Cẩu Đản: Chị cứ mạnh dạn mà đi!
Thế là ba người Lục Linh Vũ lái xe golf, đi vào sân bay.
Hôm nay đúng ngày trăng tròn, tuy trời đã tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy tình hình xa.
Lục Linh Vũ cầm ống nhòm hồng ngoại quan sát, bỗng hỏi.
“Phía trước kia, gương chiếu hậu của xe buýt có buộc vải đỏ, có phải xe của hai anh ấy không?”
Tần Phong vội lái xe về hướng Lục Linh Vũ chỉ.
“Đúng, bọn tôi đã hẹn trước.”
Đỗ xe gần đó, Lục Linh Vũ và mấy người nhẹ nhàng xuống xe. Cửa rất yên tĩnh, không thấy bóng xác sống.
Khi Lục Linh Vũ bật đèn pin soi vào trong, xa xa có hai điểm sáng xanh lục.
Cô nhận ra ngay đó là mắt của Vang Vang!
Vang Vang cũng nhờ thị lực ban đêm và mùi hương nhận ra Lục Linh Vũ, nhẹ nhàng bò rón rén đến.
“Sao em ở một mình thế này? Hai người kia đâu?”
“Meo.”
Vang Vang khẽ kêu một tiếng, âu yếm cọ vào chân Lục Linh Vũ, rồi quay người, vẫy đuôi, lại quay đầu nhìn Lục Linh Vũ một cái.
Lục Linh Vũ hiểu, Vang Vang bảo họ đi theo.
“Đi theo Vang Vang. Xem ra hai người họ vẫn còn sống, nếu không thì thoát nạn xong Vang Vang sẽ lập tức quay về tìm tôi.”
Tần Phong đã quen với cảnh Lục Linh Vũ giao tiếp không trở ngại với hai con vật lớn, lúc này vỗ ngực.
“Còn sống là tốt.”
Sau đó mấy người đều im lặng, theo Vang Vang xuyên qua vài hành lang, nhìn theo bảng chỉ dẫn, có lẽ Thái Nghĩa Toàn và Lỗ Thụ Nhân đã đi về phía khu miễn thuế.
Càng gần khu miễn thuế, tiếng động càng rõ.
Tuy ba người một mèo đã cố gắng nhẹ bước, nhưng xác sống vẫn ngửi thấy mùi của họ, bắt đầu quay hướng đuổi theo.
Lục Linh Vũ và mấy người co chân chạy ngược lại, vừa chạy vừa tạo chướng ngại vật cản bước xác sống.
