Chương 88: Giao dịch
Trong mắt lão Lưu, hay nói đúng hơn là trong mắt cả đám người này, cuộc sống thời mạt thế xét về mặt nào đó thực ra còn tốt hơn trước kia. Ít nhất là bây giờ, ở trong khu biệt thự này, thân phận của bọn họ đã hoàn toàn đảo ngược với những chủ nhân cũ của nơi đây.
Cao lão đại lặng lẽ ăn bánh mì, không vội tiếp lời.
Mọi người thấy bộ dạng hắn như vậy, không khỏi bắt đầu liếc mắt ra hiệu cho nhau.
Đối với người đội trưởng dựa vào vũ lực mà lên làm sau tận thế này, trong tiềm thức bọn họ vẫn còn chút e sợ. Mặc dù mấy người thức tỉnh dị năng trong lòng đều không cảm thấy mình kém cỏi, nhưng không chịu nổi Cao lão đại giỏi đánh nhau hơn! Không phải mấy kẻ chỉ có dị năng mà không chút võ công nào có thể so sánh được.
Huống chi, trước khi gặp Lục Sầm Phong và những người khác, chính Cao lão đại ra tay giết tang thi, tụ tập mọi người lại với nhau, không thì lúc này bọn họ e rằng vẫn còn lẻ tẻ vài ba người co ro trong ký túc xá.
Lão Lưu ăn uống no nê xong, dứt khoát bước tới ngồi xuống bên cạnh Cao lão đại: “Cao ca, hôm nay mấy cô gái đó thái độ rõ ràng như vậy, chẳng lẽ anh không phát hiện ra sao? Với bản lĩnh của anh, để mắt tới ai là người đó chiếm lợi rồi! Chuyện tình nguyện như vậy sao không làm? Còn về cô gái xinh đẹp cuối cùng…”
Cao lão đại cuối cùng cũng lên tiếng: “Đừng nghĩ mấy chuyện này trước đã. Vật tư tạm thời là có, nhưng vẫn chưa đủ! Trước hết nghĩ xem sau khi ăn hết chỗ này thì phải làm sao, còn phải đi đâu tìm vật tư nữa.”
Người ngồi cạnh lão Lưu trước đó cảm thấy Cao lão đại nói có lý. Tuy hắn cũng giống lão Lưu, sốt ruột muốn hưởng thụ, nhưng hiện tại có thể tạm gác lại, chờ vật tư nhiều rồi, nữ nhân tự nhiên muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Thế là hắn đứng dậy hòa giải: “Tôi thấy chúng ta vẫn nên nghe lời Cao lão đại đi! Tối nay nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai kiếm thêm vài chiếc xe, xuống núi vận thêm ít vật tư về. Sau đó… hắc hắc…”
Trong tiếng cười ồn ào của mọi người, chủ đề này coi như kết thúc.
Ăn tối xong, bọn họ đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì bỗng nghe thấy ngoài sân có hai tiếng gọi.
“Có ai ở nhà không? Có thì ra ngoài một chút!”
Mọi người đều giật mình!
Giọng này nghe rất quen, rõ ràng là một trong những kẻ sáng nay vừa tới gây chuyện.
Trong lòng Cao Cương lúc này cũng vô cùng thấp thỏm, sợ đối phương muốn tính sổ sau, muốn ăn cướp.
“Chẳng lẽ mình thực sự nhìn nhầm người? Đám người này không giữ chữ tín, lợi dụng xong rồi muốn đuổi mình đi?”
Trong lòng dò xét như vậy, Cao Cương dẫn mọi người ra ngoài cửa, ánh mắt sắc bén nhìn Lục Sầm Phong, ngoài mạnh trong yếu nhưng giọng lại rất to: “Nói đi! Đêm hôm khuya khoắt lại tìm chúng tôi, rốt cuộc anh còn muốn làm gì?”
“Muốn tới bàn với anh một vụ giao dịch!” Lục Sầm Phong bước ra khỏi đám đông, trầm giọng đáp.
Cao Cương lặp lại: “Giao dịch? Giao dịch gì?”
“Nhìn xem, chắc các anh cũng định tạm thời ở lại đây, đúng không?”
“Đúng!” Về điểm này, Cao Cương không định phủ nhận.
“Tôi muốn mời các anh làm một ngày việc, chủ yếu là xây dựng và trang trí, không biết có ai biết hai nghề này không?”
“Trang, trang trí?” Cao Cương trợn to mắt nhìn trái nhìn phải, thấy vẻ mặt của những người phía sau cũng đầy kinh ngạc giống mình, đành quay lại nhìn Lục Sầm Phong: “Giao dịch thế nào?”
Lục Sầm Phong nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Vật tư!”
Cao Cương do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: “Chờ chút! Chúng tôi cần bàn bạc một chút.”
Nói xong câu này, hắn ra hiệu cho mọi người, dẫn đồng bọn quay lại biệt thự.
Vừa vào nhà, mọi người lập tức bảy miệng tám lời: “Thời buổi này rồi mà còn trang trí! Đám người đó chắc đầu bị lừa đá rồi chứ gì?”
“Mặc kệ bọn họ làm gì! Cứ nói xem anh có nghề đó không, có muốn làm hay không là xong!”
“Cũng phải! Còn Cao lão đại, anh tính sao?”
Cao Cương vỗ tay thật mạnh, ra hiệu mọi người im lặng rồi mới lên tiếng: “Trước tiên nói xem mọi người đã từng làm hai việc này chưa, rồi nói tiếp xem mọi người thấy nên đòi bao nhiêu đồ là hợp lý! Ý tôi là, nếu giá cả hợp lý thì chúng ta nhận.”
“Nhận thật à? Nếu mọi người không ý kiến gì thì tôi cũng không ý kiến, trước đây tôi từng làm trong đội trang trí.” Có người không chút do dự tự khai ra kinh nghiệm làm việc trước kia.
“Trước đây tôi cũng từng theo anh rể tới công trường, khiêng gạch có tính không?”
Lão Lưu trừng mắt nhìn hai người này, hận rèn sắt không thành thép mà quát: “Tôi nói các người đúng là không có tiền đồ! Đã tận thế rồi, người có bản lĩnh ai còn làm mấy việc này! Cao ca rốt cuộc anh tính sao?”
Cao Cương nhìn hắn một cái, lại đảo mắt qua mặt mọi người, thấy ngoài lão Lưu ra còn có hai người vẻ mặt bất mãn, đành giải thích: “Thế lực không bằng người, đó là thứ nhất! Thứ hai, tôi thấy chúng ta vốn cũng định mai xuống núi tìm vật tư. Nếu bọn họ trả giá được, thì chúng ta làm mấy việc vặt trong khu biệt thự này, chẳng phải tốt hơn là xuống núi liều mạng với tang thi sao?”
“Đúng vậy! Cao lão đại nói vậy, tôi bỗng thấy cũng có lý…”
“Vậy ít nhất chúng ta cũng phải đòi ba xe vật tư chứ! Không biết bọn họ có trả nổi không?”
“Có trả nổi hay không ra ngoài hỏi một chút là biết ngay, không trả nổi thì đuổi cổ đi là xong!”
Sau một hồi bàn bạc, Cao Cương trong lòng đã có chắc chắn, mới lại dẫn mọi người ra sân. Vừa mở miệng, đã đòi giá cắt cổ: “Năm xe vật tư, toàn bộ là đồ ăn! Nhất định phải là xe bán tải hoặc xe van!”
Lục Sầm Phong nhíu mày, trầm ngâm một lát, vẫn tốt bụng hỏi: “Không cần nước sao?”
Cao Cương cũng nhíu mày theo! Nhưng vẫn kiên quyết từ chối: “Không cần! Nước chưa bị cắt, chúng tôi có thể tự tìm đồ hứng.”
Lục Sầm Phong gật đầu, không khuyên thêm nữa.
“Được! Sáng mai bảy giờ bắt đầu, năm giờ chiều kết thúc. Chi tiết cụ thể, có thể vào trong nhà bàn kỹ không?”
“Ừm, mời!” Cao Cương do dự một chút rồi vẫn nhường đường.
Lục Sầm Phong nắm tay Chu Tô, nhanh chóng bước vào biệt thự, Nghiêm Hòa và những người khác thấy vậy vội vàng đi theo.
Sau khi phân chủ khách ngồi xuống, Lục Sầm Phong trực tiếp lôi từ trong ngực ra một tờ giấy vẽ phác thảo tối qua hắn vừa vẽ, đặt lên bàn trà đẩy về phía Cao Cương.
“Bên các anh có mấy người biết xây tường? Có ai hiểu về trang trí không?”
“Xây tường thì có hai người biết, hiểu về trang trí chỉ có một.” Cao Cương cầm tờ giấy lên xem xét một hồi, rồi đặt lại lên bàn trà: “Tờ hình này, thành thật mà nói tôi xem không hiểu lắm.”
“Không sao, chỗ nào không hiểu bây giờ tôi có thể nói cho các anh nghe. Nhưng có một điều, vật tư tôi chỉ có thể trả trước một nửa! Nếu trước tối mai không hoàn thành nhiệm vụ tôi giao, một nửa vật tư còn lại tôi có quyền không trả.”
“Để tôi xem!” Bên cạnh Cao Cương bỗng có một người chen lên, chính là kẻ trước đó tự nhận đã làm trang trí, Cao Cương liền đưa tờ giấy cho hắn.
Nhưng đối với những lời Lục Sầm Phong vừa nói, Cao Cương lại không vội đồng ý, định xem tình hình rồi mới quyết định.
