043, vẫn không thể dùng
Có được thẻ đen của Trình Tiểu Vũ, sáng hôm sau Phó Quân Lâm đã thẳng tiến đến phòng gym.
Nhưng khi Phó Quân Lâm đến, trong phòng gym có khá đông người.
Hôm nay hình như có hoạt động gì đó, thậm chí còn trang trí một đống bóng bay và đèn màu.
Phó Quân Lâm thầm kêu xui.
Mặc dù Trình Tiểu Vũ đã nói là cậu ấy có thể dùng thoải mái.
Nhưng nếu mình thực sự đường hoàng như vậy thì chẳng khác nào tự chuốc rắc rối, hoàn toàn không cần thiết.
Vì vậy Phó Quân Lâm đành phải tập luyện trước.
Đợi đến khi cậu ấy tập gần xong thì hoạt động cũng đã diễn ra gần hết.
Hóa ra chỉ là làm thẻ tặng quà lưu niệm, Phó Quân Lâm có chút bất lực.
Đậu xanh! Cậu ấy làm thẻ mới được mấy ngày mà đã có hoạt động rồi.
Nhưng hôm nay người đến thật sự không ít.
Khiến Phó Quân Lâm sau khi tập xong còn phải ngồi ở khu nghỉ ngơi gần hai tiếng, mông sắp ngồi đến tê luôn rồi.
Hơn nữa còn sắp bị Đại Hắc làm phiền đến chết.
“Mày nhìn thằng cha trên máy chạy bộ kia kìa, chạy nhanh suýt bay lên, nếu mà ở dưới đất thì quần lót cũng không đuổi kịp nó!”
“Ha ha ha, mày nhìn thằng nhỏ kia, mặt mũi như di ngôn lúc lâm chung ấy.”
“Trời ạ, lễ hội trường mày mà không có thằng tập cầu mông đó thì tao không xem!”
Phó Quân Lâm lấy tay xoa trán, đau khổ chịu đựng, đành lấy sách ra đọc.
Một hồi lâu, đến giờ ăn trưa, người trong phòng gym mới vắng đi, phòng trọng lực cũng không có ai, Phó Quân Lâm đứng dậy đi đến quầy lễ tân, lấy thẻ đen ra.
“Tôi muốn dùng phòng trọng lực một lát!”
Phó Quân Lâm cứng đầu đưa thẻ đen cho Tiểu Lệ ở quầy.
Không ngờ Tiểu Lệ nhíu mày, cầm thẻ đen xem qua, chất vấn:
“Anh nhặt thẻ này ở đâu vậy?”
“Đây là Trình Tiểu Vũ đích thân đưa cho tôi, anh ấy không nói với chị sao?”
Phó Quân Lâm ngơ ngác, cậu ấy còn tưởng Trình Tiểu Vũ đã sắp xếp ổn thỏa.
“Anh nói bậy, thiếu gia Trình không thể tùy tiện tặng thẻ đen này cho người khác! Chẳng lẽ... anh lấy trộm?”
Tiểu Lệ vừa nói vừa lùi lại nửa bước, thậm chí còn đưa tay định nhấn nút báo động.
“Chị có thể gọi điện cho anh ấy để xác nhận.”
Phó Quân Lâm bất lực nói.
“Tất nhiên tôi phải gọi!”
Tiểu Lệ trừng mắt nói, cô ấy lập tức lấy điện thoại gọi cho Trình Tiểu Vũ.
Phó Quân Lâm cũng rất lo lắng, thầm nghĩ không lẽ thằng cha Trình Tiểu Vũ này lại lừa mình, nói một đằng làm một nẻo.
Nhưng điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng sảng khoái của Trình Tiểu Vũ vọng ra.
“Ồ! À, tôi quên nói với cô, cái thẻ đen tôi đưa cho nó, cô đối xử với nó như với tôi là được, nó muốn dùng gì thì cứ để nó dùng!”
Trình Tiểu Vũ nói một cách đại khái.
“Nhưng, phòng trọng lực không được phép...”
Tiểu Lệ ấp úng, liếc nhìn Phó Quân Lâm rồi lẩm bẩm nhỏ.
“Cái gì mà được phép không được phép, tôi nói không tính à? Để nó dùng!”
Trình Tiểu Vũ lập tức không hài lòng, quát vào mặt Tiểu Lệ.
“Vâng, tôi biết rồi...”
Tiểu Lệ gật đầu.
Cúp máy, Tiểu Lệ nhìn Phó Quân Lâm từ trên xuống dưới vài lần, quẹt thẻ đen một cách hời hợt, rồi miễn cưỡng đưa trả lại cho Phó Quân Lâm.
“Cảm ơn.”
Phó Quân Lâm chẳng để tâm, cầm thẻ đen chuẩn bị đi vào trong.
Nhưng lúc này cửa phòng làm việc mở ra, một người đàn ông mặc vest lịch sự bước ra, người chưa tới tiếng đã tới, hướng về phía quầy hỏi:
“Thằng nhóc tới rồi hả?”
Tiểu Lệ vội vàng cúi chào người đàn ông trung niên:
“Trình Tổng.”
Trình Tổng?
Phó Quân Lâm giật mình, chẳng lẽ là bố của Trình Tiểu Vũ?
Nhưng người đàn ông bước tới gần không thấy Trình Tiểu Vũ, liền nghi hoặc nhìn Tiểu Lệ.
Anh ta ra là vì nghe thấy tiếng bíp quẹt thẻ đen trong phòng làm việc.
“Không phải thiếu gia Trình, mà là thiếu gia Trình cho cậu sinh viên này mượn thẻ, cậu ấy muốn dùng phòng trọng lực...”
Tiểu Lệ nói, Phó Quân Lâm bất mãn liếc nhìn cô ta, người phụ nữ này nói chuyện hoàn toàn không cần cố tình gây khó dễ cho mình, không biết mình đã đắc tội gì với cô ta nữa!
“Hử? Thẻ đen của cháu tôi ở chỗ cậu?”
Trình Tổng lập tức quay người nhìn Phó Quân Lâm.
Cháu trai.
Xem ra đây không phải bố ruột của Trình Tiểu Vũ, mà là chú.
“Vâng.”
“Cô đã xác nhận với Tiểu Vũ chưa?”
Trình Tổng lại quay sang hỏi Tiểu Lệ, giọng có chút không hài lòng.
“Đã xác nhận rồi, thiếu gia nói là thật.”
Tiểu Lệ gật đầu.
“Hừ, làm loạn!”
Trình Tổng cười nhạt, dùng ánh mắt hơi lạnh lẽo quan sát Phó Quân Lâm.
“Tôi không biết cậu là bạn của nó hay các cậu đánh cược gì, những thứ khác cậu có thể dùng thoải mái, nhưng phòng trọng lực thì không.”
“Tại sao không được?”
Phó Quân Lâm hít một hơi sâu hỏi.
“Vì phải bảo trì. Đưa thẻ đen cho tôi, cậu dùng thẻ của mình để chơi những thứ khác là được!”
Anh ta nói một cách mất kiên nhẫn, sau đó đưa tay ra đòi thẻ của Phó Quân Lâm.
Phó Quân Lâm chỉ cảm thấy cơ bắp trên cánh tay giật nảy lên.
Đại Hắc dùng sức xé cơ bắp, điên cuồng gào lên:
“Mày có phải đàn ông không, đánh chết nó đi! Loại này tao đánh được sáu thằng! Không, tám thằng!”
Nhưng Phó Quân Lâm hít sâu vài hơi, dần bình tĩnh lại.
Động thủ là không thể, điều đó vô nghĩa và cũng không khôn ngoan.
Bao nhiêu phẫn nộ cậu ấy cũng có thể kìm nén, bởi vì phẫn nộ vô nghĩa và không kiểm soát được chẳng khác gì ngu xuẩn.
Phó Quân Lâm giơ tay đưa thẻ đen cho Trình Tổng, mỉm cười nhạt, quay người đi thẳng về phía thang máy.
Người Trình Tổng đó không ngờ người này lại đơn giản như vậy, đưa là đưa, không một lời biện bạch với mình.
Nhưng cũng không nên biện bạch, một Á chủng, cho dù có chút giao tình với Trình Tiểu Vũ, cũng không được phép sử dụng phòng trọng lực.
Lỡ khiến những người Ưu chủng để ý thì sao?
Khi cửa thang máy đóng lại, Đại Hắc vẫn lẩm bẩm: “Nhát gan!”
