045, Quyết định của Trình Tiểu Vũ
Chủ tiệm trả lời một chữ gọn lỏn, động tác thành thạo nhồi găng tay vào quầy, sợ Phó Quân Lâm chạy mất vậy.
Vừa mở máy đánh bóng bỏ găng tay vào, xong quay lại thu tiền.
Phó Quân Lâm đưa cho ông ta một tờ năm chục.
“Có tiền lẻ không…”
Chủ tiệm hơi ngượng móc túi.
“Không thối lại được à?”
Phó Quân Lâm ngẩn ra, tiền lẻ của cậu không đủ ba mươi tám.
“Không thối được, hay thôi đừng thối nữa, tôi lấy cho cậu thêm một bộ nữa nhé, một bộ nữa.”
Chủ tiệm vừa nói vừa không nói không rằng lấy từ trên kệ xuống một bộ dung dịch vệ sinh đưa cho Phó Quân Lâm.
Phó Quân Lâm giật khóe mắt, cảm giác chỗ nào đó hơi sai sai.
“Tao thấy mày có vẻ bị hố rồi. Cái này có gọi là ‘trẻ già không dối’ không nhỉ?”
Đại Hắc cười khằng khặc.
“Cái này gọi là ‘hậu hội vô kỳ’. Bán một lần cắt đứt.”
Phó Quân Lâm thầm móc mỉa trong lòng. Chắc đồ này giá vốn chưa tới mười tệ.
Nhưng để người ta kiếm chút cũng phải thôi.
Cất bộ dung dịch vệ sinh đi, đợi khoảng ba phút, một chiếc găng tay mới tinh ra lò, đồng thau sáng lấp lánh, bề mặt một lớp sáp nước trông cực kỳ bóng mượt, màu sắc toát lên khí thế đầy sức mạnh.
Ngay cả những chỗ bị ăn mòn lỗ chỗ cũng được lấp đầy hoàn toàn.
“Tay nghề khá đấy!”
Phó Quân Lâm mỉm cười khen một câu.
Chủ tiệm cười hì hì, chỉ vào mấy thứ trên quầy định thao thao bất tuyệt giới thiệu tiếp.
Đúng lúc điện thoại reo, cứu Phó Quân Lâm, cậu vội rời quầy, lấy điện thoại ra.
Chính là Trình Tiểu Vũ.
“Alo, Trình thiếu, chào anh.”
Giọng Phó Quân Lâm đầy oán khí.
“Phó huynh, đừng giận, chuyện tôi biết rồi, lúc đó sao cậu không nói với tôi chứ!!”
Trình Tiểu Vũ vừa cười xin lỗi vừa lớn tiếng trách móc.
“Tôi đâu dám.”
Phó Quân Lâm bất đắc dĩ. Ngồi trước mặt chú ấy mà gọi cho Trình Tiểu Vũ, lỡ Trình Tiểu Vũ không dám động vào chú ấy, chẳng phải mình thành thằng ngu sao.
“Cậu thế này đi, hai giờ tôi đến đó! Cậu đợi tôi ở đó, hôm nay tôi xem ai cản được cậu dùng phòng trọng lực!!”
Trình Tiểu Vũ nói cắt ngang, đầy quyết đoán.
Có vẻ như mặt mũi của chú mình cũng chẳng thèm cho.
Vì hôm qua hai người ăn một bữa cơm, lúc ăn Trình Tiểu Vũ đã rất tò mò.
Tại sao Phó Quân Lâm nhất định phải dùng phòng trọng lực đó, cậu ta hoàn toàn có thể xin một khoản tiền, mình sẵn lòng cho.
Nhưng Phó Quân Lâm chỉ muốn dùng phòng trọng lực, nói là rất quan trọng với cậu.
Chuyện riêng của người ta Trình Tiểu Vũ không muốn xoi mói, nhưng đã hứa thì nhất định phải làm được.
Cúp máy, Phó Quân Lâm cũng không ôm quá nhiều hy vọng.
Chắc Trình Tiểu Vũ cũng chỉ dẫn mình đến cào cho sướng miệng, đối mặt với chú ấy cãi vài câu lấy lại mặt mũi rồi thôi.
Đến lúc đó, mình lại phải “hiểu chuyện”, sợ sự việc lớn chuyện, chủ động kéo Trình Tiểu Vũ nói bỏ đi.
Đại khái hướng phát triển cũng như vậy thôi.
“Cái thằng Trình thiếu này có vẻ nghĩa kết kim lan nhỉ, cảm giác thằng này có thể kết bạn được.”
Đại Hắc nghe xong cảm thán.
“Ông đừng có dùng thành ngữ nữa được không? Từ nãy đến giờ ông dùng câu nào sai câu đó!”
Phó Quân Lâm trợn mắt.
“Hả? Sai à? Sai thì ông dạy tôi đi, không dạy thì tôi sao dùng đúng được? Không gọi là nghĩa kết kim lan thì gọi? Nghĩa bạc vân thiên, vô tình vô nghĩa. Nghĩa bất dung từ…”
Lải nhải cả đường, cuối cùng Phó Quân Lâm cũng về lại phòng gym.
Lúc này đã khoảng hai giờ chiều, người trong phòng gym cũng đông hơn.
Lại đợi thêm khoảng nửa tiếng, Trình Tiểu Vũ mới hối hả chạy tới.
Lúc này trên mặt Trình Tiểu Vũ đầy vẻ tức giận.
Khác hẳn với dáng vẻ cà lơ phất phơ ngày thường.
“Phó huynh! Thực sự xin lỗi!”
Vừa đến nơi cậu ta đã xin lỗi, làm Phó Quân Lâm hơi ngại.
“Cậu không vì chuyện này mà căng thẳng với chú cậu chứ? Nếu vậy thì thôi.”
Phó Quân Lâm thăm dò.
“Hừ! Phòng gym đều là tài sản của ba tôi, chú tôi căn bản là kẻ ăn không ngồi rồi. Cho ông ta làm phó tổng đã là coi trọng lắm rồi! Cậu không hiểu quan hệ của chúng tôi đâu, không sao đâu!”
Giọng Trình Tiểu Vũ đầy khinh thường, dường như chẳng coi ông chú ấy ra gì.
Vừa nói vừa vỗ vai Phó Quân Lâm ra ý cậu ta yên tâm, dẫn anh vào trong.
Rõ ràng chú của cậu ta còn chưa đi.
Trình Tiểu Vũ vừa vào, chú cậu ta đã từ phòng làm việc bước ra, cười không ra cười mà chào Trình Tiểu Vũ.
“Cháu lớn, về rồi đấy à?”
“Tôi hỏi anh, tôi cho cậu ấy dùng thẻ đen, sao anh không cho??”
Trình Tiểu Vũ không khách khí chất vấn thẳng.
Phó Quân Lâm chỉ muốn che mặt lại mà tìm kẽ đất chui xuống.
Chú của Trình Tiểu Vũ mặt mày càng khó coi, rõ ràng không ngờ Trình Tiểu Vũ dám nói chuyện với ông ta như vậy trước nhiều người, ông ta mặt tái xanh quát:
“Mày hỏi cái thứ vớ vẩn gì thế hả? Phòng trọng lực là thứ có thể dùng tùy tiện sao?”
“Sao? Đồ của nhà mình, tôi nói không tính à??”
Trình Tiểu Vũ đối đáp lại.
“Hừ, câu này mong là để ba mày nghe được!”
Chú cậu ta lạnh mặt nói.
“Anh có thể báo với ông ấy, thuận tiện báo luôn anh lại đến đây làm cái quái gì, lại chạy đến tổ chức hoạt động, làm sổ sách giả, bán thẻ điểm giá rẻ kiếm tiền tiêu đúng không???”
Trình Tiểu Vũ cười khẩy, trực tiếp móc điện thoại ra.
Chú cậu ta biến sắc mặt, không ngờ Trình Tiểu Vũ dám làm ông ta mất mặt trước công chúng như vậy!
“Mày nói cái gì đây?!”
Ông ta chỉ vào Trình Tiểu Vũ quát:
“Tao cho mày cơ hội cuối, đưa thẻ cho nó, tao muốn nhìn nó bước vào phòng trọng lực, xem thử ai có thể ngăn tao!!”
Trình Tiểu Vũ gầm lên, âm thanh làm khu vực quầy rung ầm ầm.
Gần như hơn nửa phòng gym đều xúm lại.
Phó Quân Lâm lúng túng vô cùng, dù bây giờ Trình Tiểu Vũ giành được quyền cho mình, mình có mặt mũi nào mà lì lợm vào?
Nhưng nhìn Trình Tiểu Vũ không giống diễn kịch, cái tính côn đồ này mới giống dân nhà giàu thứ thiệt.
“Các anh đang làm cái trò gì thế?!”
Đúng lúc đó, thang máy lại bước xuống một người, đeo kính gọng đen, trông có vẻ văn nhã, vừa thấy cảnh này liền vội vàng chạy đến.
“Thư ký Lý, anh đến đúng lúc lắm! Cậu Trình nhà anh lại phát bệnh rồi, nhất định bắt một Á chủng vào phòng trọng lực, anh nhìn mà xem!”
Chú của Trình Tiểu Vũ cáo trạng trước, lập tức nói với Thư ký Lý.
Thư ký Lý lần này đến là do cha của Trình Tiểu Vũ phái tới, ông biết em trai lại làm sổ sách giả, nên phái Thư ký Lý đến ngăn lại.
Không có tiền thì ông có thể cho, nhưng ông rất ghét chuyện em trai dùng mẹo vặt moi tiền từ mình.
Tuy nhiên Thư ký Lý hiện giờ không có tâm trạng lo chuyện đó, vì thấy Trình Tiểu Vũ mặt đỏ gay cổ, chắc chắn hai người đã cãi vã dữ dội.
“Cậu chủ, chuyện gì thế?”
Trình Tiểu Vũ liếc ông ta, khí thế cũng bớt đi một nửa. Thư ký Lý là quản gia lớn của nhà họ Trình, ngoài bố ruột ra, Trình Tiểu Vũ chỉ phục mỗi người này.
“Chú Lý, cháu đã hứa với bạn, không thể thất tín. Huống hồ cháu cũng sớm không chịu nổi cái quy định Á chủng không được dùng phòng trọng lực này! Liên bang đã phát động đề xướng bình đẳng chủng tộc, xóa bỏ phân biệt, tại sao chúng ta vẫn còn kỳ thị Á chủng? Số phận của họ có thể tự mình lựa chọn sao?”
Trình Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, nói với Thư ký Lý từng chữ rắn rỏi.
