051, cái đ*o gì đây?
Nghe Phó Quân Lâm nói vậy, Kiều Tử Thư cũng không tiện nói thêm, với lại thấy cậu ta có vẻ không muốn tiếp tục chủ đề này, vội chuyển sang chuyện khác:
“À mà, bài tập của cậu làm thế nào rồi? Còn mười ngày nữa là phải nộp rồi, nghe nói đã có người làm xong rồi đấy.”
Phó Quân Lâm nhún vai.
“Tớ vẫn đang thiết kế bản vẽ.”
“Hả??”
Kiều Tử Thư ngạc nhiên nhìn cậu.
“Sao vậy? Đây là cỗ cơ giáp đầu tiên của tớ, đương nhiên tớ phải làm cho tử tế chứ. Tớ không chỉ muốn đánh ra hai cường độ nguyên lực, nộp bài xong là xong, mà tớ muốn nó có thể sử dụng thực tế, phát huy tác dụng trong chiến đấu thật sự.”
Phó Quân Lâm nghiêm túc nói.
“Cậu có thể học bò trước khi học chạy được không?”
Kiều Tử Thư liếc cậu một cái.
“So với cậu, tớ đã bay rồi đấy nhé! Ái ui!! ~~~”
Phó Quân Lâm trêu chọc, lập tức bị Kiều Tử Thư giẫm lên mu bàn chân.
Bỏ lại Phó Quân Lâm đứng co một chân nhảy lò cò, Kiều Tử Thư quay người duyên dáng đi thẳng về phía khu huấn luyện.
Chiều tối về phòng thí nghiệm, mẹ và em trai vẫn chưa về.
Phó Quân Lâm thay quần áo, ra nhà máy phía trước.
Vừa vào cửa đã gặp Vương Khải.
“Chú Khải!”
“Ha ha ha, mấy hôm không thấy cháu, cháu biến mất là ông Quách cằn nhằn mãi, không có ai nói chuyện cùng.”
Vương Khải vừa cười vừa vỗ mạnh tay lên cánh tay Phó Quân Lâm, tình cảm yêu quý lộ rõ trên nét mặt.
“Mấy ngày nay nhiệm vụ học tập hơi nặng ạ, có bài tập cơ giáp sư chưa xong.”
Phó Quân Lâm cười ngượng ngùng.
“À mà, kỳ sư đang ngon lành sao không làm, lại phụ học thêm cơ giáp làm gì, không mệt sao?”
Vương Khải hơi lo lắng, nhẹ nhàng trách móc.
“Cũng tạm ạ.”
Phó Quân Lâm nhún vai.
“À, ít hôm nữa, Trương Thành chuẩn bị xây một chi nhánh trên phố Phong Sào, nếu làm tốt, sẽ cho cháu làm một chức chủ nhiệm nhỏ.”
Vương Khải nói nhỏ.
Phó Quân Lâm bẽn lẽn cười, chắp tay nói: “Vậy cháu xin chúc mừng chú Khải lên chức giám đốc nhà máy trước nhé.”
Vương Khải vừa bực mình vừa buồn cười chỉ vào Phó Quân Lâm:
“Này, thằng nhỏ, lanh lợi đấy! Ta chưa nói sao cháu biết?”
“Còn cần nói nữa sao ạ?”
Phó Quân Lâm cười.
“Coi như cháu thông minh, nhưng không phải giám đốc bên đó, mà là bên này. Trương Thành để ta tạm quản bên này, còn ổng sẽ trực tiếp qua bên đó, vì nhà máy mới khó khăn ban đầu, ổng phải tự mình xử lý.”
Vương Khải nói bí ẩn, mắt Phó Quân Lâm sáng rỡ, đúng là tin tốt cho chú Khải.
Hai người nói chuyện thêm một lát, Vương Khải đột nhiên rón rén hỏi nhỏ Phó Quân Lâm:
“Ờ… à, mẹ cháu… về chưa?”
Lúc nói có vẻ hơi căng thẳng.
Phó Quân Lâm chợt ngẩng đầu, nhìn Vương Khải bằng ánh mắt rất cảnh giác.
Trong lòng thầm nghĩ: “A! Hóa ra chú nhằm vào mẹ mình!”
“Sao thế ạ?”
Phó Quân Lâm không còn vẻ đùa giỡn nữa, giọng thẩm vấn.
“Trời, ta chỉ hỏi thôi, ta ta ta… ta có ý xấu gì đâu, nhìn cháu kìa, trừng mắt với ta.”
Vương Khải vừa đẩy nhẹ Phó Quân Lâm, vừa đỏ mặt nói.
“Nghe nói thím mất hơn chục năm rồi, nói thật nhé, chú Khải, hơn chục năm rồi chú vẫn độc thân, chú có tật gì không đấy?”
Phó Quân Lâm hỏi không kiêng nể.
“Không không không, tuyệt đối không! Khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn, cháu xem cơ bắp cuồn cuộn này! Nhìn đây.”
Vương Khải lắc đầu như trống bỏi, nói xong còn vén áo lên, định khoe cơ bụng.
Kết quả hít hơi căng thẳng cũng chẳng thấy múi nào.
“Thôi đi, chú Khải, đừng khoe múi bụng duy nhất của chú nữa. Nếu chú có ý với mẹ cháu, đừng mong cháu giúp đâu, cháu không gây khó dễ là đã nể chú lắm rồi.”
Phó Quân Lâm nhìn chú không vui.
Tuy cậu hơi bất mãn chú Khải lại nhăm nhe mẹ mình, nhưng biết đâu mẹ lại nghĩ sao?
Biết đâu mẹ cũng có cảm tình với chú Khải?
Mình không thể vì sợ mẹ bị ấm ức mà ngăn cản hạnh phúc của mẹ, nếu chú Khải là người đàn ông tốt mẹ ưng, mình cũng không ngại đồng ý.
Chỉ có điều mình sẽ không giúp Vương Khải gì đâu.
“Ờ phải phải!”
Vương Khải tươi cười hớn hở, suýt nhảy cẫng tại chỗ, chỉ cần Phó Quân Lâm chấp nhận là đã giảm được nửa khó khăn.
Phó Quân Lâm bực mình đẩy chú ra, ra dây chuyền sản xuất làm việc.
Vương Khải thì thầm tự cổ vũ hai tiếng “Yes”, rồi quay người, mặt nghiêm chỉnh lững thững vào văn phòng, chắc là nghĩ cách theo đuổi.
Tăng ca một lúc, Phó Quân Lâm về phòng thí nghiệm.
Lúc này mẹ và em trai đã về, tuy muộn nhưng mẹ vẫn để phần cơm nóng hổi.
Phó Quân Lâm quan sát, Vương Khải hình như chưa tấn công mẹ, ít nhất mẹ không có biểu hiện gì lạ.
Lắc đầu, Phó Quân Lâm không có thời gian để ý mấy chuyện này.
Ăn xong, cậu lao ngay vào phòng thí nghiệm.
Tiếp tục thiết kế bản vẽ.
Bản vẽ của cậu đã đến bước cuối cùng. Bản vẽ của Phó Quân Lâm khác hẳn người khác.
Chỉ riêng bản thảo đã có hơn ba mươi trang! Có khi một chi tiết cũng được cậu vẽ kín cả một trang giấy.
Hơn một tiếng sau, Phó Quân Lâm cuối cùng cũng nhìn bản vẽ của mình, hài lòng gật đầu.
Ngày mai, mình có thể mua linh kiện, bắt đầu chế tạo rồi!
Đang lúc phấn khích, Đại Hắc dội một gáo nước lạnh:
“Mày thiết kế cái đ*o gì vậy?”
