Chương 66: Âm Dương Ma Phương Là Cánh Cổng Vị Diện?
Sau khi khách rời đi hết, Lê Diệu lập tức đóng chặt cửa lớn.
Cô muốn đến phó bản Như Hoa một chuyến, xem thử phó bản cao cấp có gì đặc biệt.
Lần trước khi phó bản trung cấp thăng cấp, cô không nghe du khách phản ánh có gì thay đổi, có lẽ thay đổi rất nhỏ nên du khách không nhận ra.
Đến phó bản, Lê Diệu nhìn quanh quất, trái phải đều thấy vẫn như cũ, chẳng có chút thay đổi nào.
Sao lại thế này?
Phó bản đã thăng cấp thành cao cấp, sao lại không có thay đổi gì chứ?
Lúc này, Như Hoa bước tới, đứng bên cạnh Lê Diệu, chậm rãi lên tiếng: “Phó bản thăng cấp thành cao cấp, cảnh quan đúng là không thay đổi, nhưng tôi có thể cảm nhận được khả năng khống chế phó bản của mình mạnh hơn rồi.”
Như Hoa đưa ra hai ví dụ.
Thứ nhất là khả năng khống chế NPC vô thức. Trước đây, những NPC này chỉ là robot cấp thấp, cần Như Hoa chủ động điều khiển từng động tác.
Bây giờ, NPC này đã được nâng cấp, tuy vẫn không có ý thức riêng, nhưng cao cấp hơn, giống robot thông minh, có thể nhận biết mệnh lệnh.
Như Hoa chỉ cần một ý nghĩ là có thể sai khiến NPC làm việc.
Trên bãi biển, anh Đại Hà đang thả hải sản mới chuyển đến xuống biển, một mình làm có vẻ vất vả.
Như Hoa thấy vậy liền giơ tay lên, ngay lập tức có mấy chục NPC chạy tới giúp đỡ.
Người thì giúp khiêng đồ, người thì rải thức ăn, thậm chí còn biết phân công hợp tác.
Thứ hai, khả năng khống chế toàn bộ phó bản gần như đạt đến mức hô mưa gọi gió.
“À, Diệu Diệu.” Như Hoa chợt nhớ ra một chuyện, “Hình như tôi có thể ra ngoài rồi.”
“Ý gì?” Lê Diệu sững người.
Như Hoa vuốt lọn tóc xoăn bên tai, mỉm cười dịu dàng với Lê Diệu: “Diệu Diệu thử xem, không chỉ tôi có thể ra ngoài, mà phó bản cũng có thể.”
Lê Diệu có chút kích động.
Chẳng lẽ cô có thể mang Như Hoa ra ngoài sao?
Nghĩ đến đây, Lê Diệu lập tức bước ra khỏi cửa quỷ ốc, tìm một nơi vắng vẻ, trong lòng gọi Như Hoa.
Chỉ một ý nghĩ, Như Hoa đã xuất hiện trước mặt cô.
“Chà!” Lê Diệu vui mừng khôn xiết.
Nhìn thấy Lê Diệu vui vẻ, Như Hoa cũng vui lây, cô hỏi: “Diệu Diệu, trưa nay cô gọi tôi bằng cách nào vậy?”
Lê Diệu lấy Âm Dương Ma Phương ra, chỉ vào khối mô-đun nhỏ màu xanh lá: “Chạm vào đây, có thể nhìn thấy toàn bộ phó bản Như Hoa.”
Như Hoa lại gần nhìn, rồi nắm tay Lê Diệu, cả hai cùng bước về phía ma phương.
Cơ thể đi qua một lớp kết giới trong suốt, cả hai trực tiếp xuất hiện trong phó bản Như Hoa.
Lê Diệu kinh ngạc, sau đó nhanh chóng phản ứng: “Tôi hiểu rồi, Âm Dương Ma Phương chính là cánh cổng của phó bản!”
Vì có cánh cổng phó bản, nên cô mới có thể triệu hồi Như Hoa bên ngoài quỷ ốc, và còn có thể tùy lúc tiến vào phó bản Như Hoa.
Vậy cô có thể cho người khác vào phó bản không?
Lúc này trời đã tối.
Xung quanh quỷ ốc lại hoang vắng, chẳng có ai, Lê Diệu liền bảo lệ quỷ Hồng Hồng đưa Chu lão đầu tới.
Chu lão đầu lúc này đã hôn mê, vô cùng yếu ớt, căn bản không biết mình đang ở đâu.
Hồng Hồng ném ông ta xuống đất, Lê Diệu đặt tay lên lưng ông ta, dùng sức đẩy một cái, liền đẩy ông ta vào phó bản Như Hoa.
Quả nhiên là có thể!
Lê Diệu không kìm được sự kích động trong lòng, đúng là quá đỉnh.
Nói vậy thì Âm Dương Ma Phương chẳng phải là cánh cổng vị diện mang theo bên người sao? Chỉ cần thăng cấp tất cả phó bản lên cao cấp, cô có thể thông qua Âm Dương Ma Phương, tùy lúc xuyên qua các vị diện.
Vậy còn mua Như Ý Tiểu Ốc làm gì nữa, trực tiếp để Như Hoa cắt cho cô một khoảng đất riêng trong phó bản là được.
Sau này khi ra ngoài, trực tiếp vào phó bản, về nhà ngủ là xong.
Chà, tiết kiệm cả tiền đi lại!
Lê Diệu càng nghĩ càng kích động, quyết định lên tầng 16 ngay để quy hoạch chỗ ở của mình.
Sau này cô ra ngoài không cần ở khách sạn, có thể về nhà ngủ bất cứ lúc nào.
Vì vậy, phòng của cô nhất định phải thật thoải mái.
Muốn bố trí tầng 16, trước tiên phải để các nhân viên quỷ trên tầng 16 dọn dẹp chỗ trống, chuyển đồ dùng văn phòng lên tầng 15.
Sau khi dọn xong, Lê Diệu bắt đầu quy hoạch.
Đầu tiên là phòng ngủ của cô, chọn phòng hướng nắng, cạnh cửa sổ, vừa rộng vừa ấm áp.
Sau đó là phòng sách, phải rộng, thoáng, sáng sủa.
Còn có phòng thay đồ và phòng tập gym.
À, còn có phòng khách, phòng ăn, bếp, nhà vệ sinh, đều phải có.
Nhiếp Tiểu Thiến ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Lê Diệu, thấy cô quy hoạch chức năng cho mấy căn phòng mà không nghĩ đến mình, không khỏi sốt ruột: “Chị chủ, phòng của em đâu?”
Lê Diệu sững người, nhanh chóng phản ứng: “Em sống trong phó bản mà, đừng vội, chị sẽ sớm xây phó bản cho em, vậy là em có chỗ ở rồi.”
Nhiếp Tiểu Thiến bĩu môi, không vui: “Nhưng em muốn ở cùng chị chủ.”
“Cũng được.” Lê Diệu phẩy tay một cái, “Chừa cho em một phòng.”
Dù sao tầng thượng rộng lắm, vẫn còn nhiều phòng trống.
Như Hoa dịu dàng lên tiếng: “Diệu Diệu, để cho tôi một phòng nữa.”
Lê Diệu ngạc nhiên: “Chị cũng muốn ở cùng tôi à?”
Cô thấy Như Hoa khá thích phó bản, rảnh là ở trong đó.
Như Hoa lắc đầu: “Tôi sống trong phó bản, bên này chỉ để nghỉ ngơi ngắn thôi.”
Cô muốn sáng tối qua lại nấu cơm cho Lê Diệu, nếu không thì Lê Diệu lại định đối phó bằng mì ăn liền.
Mì ăn liền không có dinh dưỡng, ăn mãi không được.
Lê Diệu còn nhỏ, Như Hoa có tâm lý như bà mẹ già, muốn chăm sóc cô.
“Được.” Lê Diệu gật đầu, “Vậy để cho Như Hoa, Tiểu Thiến, Họa Bì, và cả Mộng Mạc, mỗi người một phòng.”
Nghe vậy, mắt Mộng Mạc sáng rực.
Gì cơ?
Mộng Mộng sắp có phòng riêng rồi!
Hu hu –
Đôi mắt to của Mộng Mạc lăn ra hai hàng nước mắt.
Hu hu, cuối cùng nó cũng có chỗ đứng riêng, không phải như kẻ lang thang, chạy khắp nơi nữa.
Sau khi sắp xếp phòng ốc xong, thì phải mua giường, đồ đạc.
Những thứ này, Quỷ Ốc Thương Thành đều có bán.
Nhưng đồ trong Quỷ Ốc Thương Thành đều có chút hiệu ứng đặc biệt, giá cả cũng đắt hơn.
Ví dụ như giường, có hiệu quả trợ ngủ, nằm xuống là dễ ngủ hơn.
Chiếc rẻ nhất cũng phải 8000 tích phân.
Lê Diệu do dự mãi, cuối cùng vẫn không nỡ mua.
Thôi bỏ đi, vẫn nên tích góp tích phân, để dành mua kiến trúc.
Lê Diệu mở cửa hàng Taobao, mua một chiếc giường gỗ nguyên khối, còn đồ đạc, tủ bếp, thiết bị vệ sinh, đồ gia dụng thì phải đến chợ nội thất và chợ thiết bị vệ sinh, để họ đến đo kích thước rồi đặt làm riêng.
Ban ngày háo hức chờ đợi cả ngày, kết quả đến tối chỉ làm được mấy căn phòng trống trơn.
Còn những thứ khác thì chẳng có gì.
Lê Diệu hơi thất vọng.
Nhiếp Tiểu Thiến nhìn mà xót xa: “Chị chủ, tiêu một chút tích phân cũng không sao đâu, mua thêm đi.
Đợi phó bản của em xây xong, em sẽ cố gắng kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền cho chị, để chị muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
Ơ, Tiểu Thiến thật là chu đáo!
