Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Cô gái ung thư và ngôi nhà ma huyền thoại > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 93: Trương Tu Viễn tìm tới cửa

 

Cục trưởng Cục Siêu linh là một người bình thường, càng có thể đồng cảm với người bình thường. Ông không muốn có một ngày nào đó, bản thân mình sẽ bị tùy tiện hy sinh.

 

Ông muốn sống.

 

Trên thế giới này, mỗi một sinh mệnh bình phàm đều có tư cách được sống.

 

Tại sao lại phải bị hy sinh một cách vô lý như vậy?

 

Trong ngôi làng của tà thần, rất nhiều người là do vô tình đi lạc vào, họ bị tà thần lây nhiễm virus, mới tin phụng tà thần.

 

Cũng không phải là ý muốn của họ.

 

Nói chính xác hơn, họ là nạn nhân.

 

Cục Siêu linh cần làm là bảo vệ họ, cứu vớt họ, chứ không phải vì sợ phiền phức, mà trực tiếp một mồi lửa đốt chết tất cả bọn họ.

 

Dưới sự khẩn cầu một lần lại một lần của Cục trưởng, Tam Nhượng mMuốn miễn cưỡng đưa ra biện pháp cứu vớt dân làng.

 

Muốn triệt để thanh trừ virus trong cơ thể dân làng, là phi thường phiền phức, cần đại sư huyền học dùng chính khí bàng bạc, tốn hao bốn mươi chín ngày, mới có thể từng người một thanh trừ virus trong cơ thể dân làng.

 

Tam Nhượng sẽ không lãng phí thời gian trên người thường, đã tiến cử vài vị đại sư huyền học pháp lực cao cường rồi rời đi.

 

Trong mắt Cục trưởng, tốn hao bốn mươi chín ngày để cứu một mạng người là đáng giá.

 

Nhưng trong mắt Tam Nhượng là không đáng.

 

“Cục trưởng, anh không thể vì định kiến cá nhân, mà đặt sinh mệnh của nhân dân sang một bên! Vụ Phong Đô Quỷ Ốc lớn như vậy, người của chúng ta qua đó rất có khả năng toàn quân bị diệt.”

 

Hồ Địch và Cục trưởng giữ ý kiến trái ngược.

 

Anh ta cảm thấy Tam Nhượng không có vấn đề gì.

 

Hồ Địch sùng bái kẻ mạnh, rất sùng bái Tam Nhượng. Anh ta cảm thấy loại thiên tài đỉnh cấp như Tam Nhượng, thì không nên vì chuyện nhỏ mà phải phí tâm thần.

 

Hơn nữa, cách xử lý của Tam Nhượng cũng không tính là sai lầm lớn. Dân làng bị tà thần ô nhiễm, đúng là rất có khả năng trở thành tà thần mới, ra ngoài làm hại bá tánh.

 

Năm ngoái, đã có một dân làng phát cuồng, suýt nữa giết chết hàng xóm.

 

Nếu không phải người của Cục Siêu linh kịp thời chạy tới, người hàng xóm vô tội đã bị giết chết rồi.

 

Dân làng này còn là người đã được chính khí thanh trừ virus đấy, nếu như chưa được thanh trừ virus, rất có khả năng càng thêm tà ác.

 

“Hồ Địch!” Cục trưởng trừng mắt nhìn anh ta, “Tôi thấy là tư tưởng của anh có vấn đề.”

 

Cục trưởng rất tức giận, “Đúng là có một dân làng xảy ra vấn đề, nhưng lần đó chúng ta tổng cộng cứu được 124 dân làng, chỉ có một dân làng xảy ra chuyện, chẳng lẽ vì một dân làng này, mà đánh chết tất cả những người khác sao?

 

Anh quên lời thề khi gia nhập Cục Siêu linh rồi à?”

 

Hồ Địch trầm mặc.

 

Cục trưởng nhìn Hồ Địch một cái, không có truy cứu, hiện tại chuyện Phong Đô Quỷ Ốc quan trọng hơn, giải quyết chuyện này trước đã.

 

Chờ sau khi chuyện này giải quyết xong, ông phải tổ chức một buổi học chính trị tư tưởng.

 

Rất nhiều đồng chí trong Cục Siêu linh đều có lực lượng khác thường với người thường, nếu như không thêm ước thúc, nội tâm sẽ càng ngày càng bành trướng, có một ngày nào đó có khả năng sẽ đặt mình lên trên người thường.

 

Đây là tuyệt đối không được!

 

“Đối với chuyện Phong Đô Quỷ Ốc, mọi người đều có ý kiến gì?” Cục trưởng hỏi.

 

Trưởng phòng thông tin Vạn Thủy Niên mở lời: “Video trên mạng về Phong Đô Quỷ Ốc rất hot, trước mắt Phong Đô Quỷ Ốc đã trở thành điểm du lịch nổi tiếng dịp lễ 1/5, đã có không ít người đặt vé, chuẩn bị dịp lễ 1/5 đến Phong Đô.

 

Tôi ước tính một chút, trong dịp lễ 1/5, lượng khách có thể đạt tới 5 vạn lượt người.

 

Đây là một con số phi thường kinh người!

 

Nếu lập trường của Phong Đô Quỷ Ốc là lương thiện thì còn đỡ, nếu là tà ác, có khả năng dẫn tới chấn động cực lớn.

 

Thời gian gấp gáp, chúng ta nhất định phải sớm làm rõ mục đích của quỷ ốc.”

 

Cục trưởng gật đầu, “Bên trong có quá nhiều du khách bình thường, để bảo đảm an toàn cho bọn họ, nhất định phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn.”

 

Trương Tu Viễn đề nghị: “Chúng ta cải trang thành du khách bình thường, trước tiên đi thăm dò một chút, trước tiên đem hoàn cảnh bên trong dò xét rõ ràng.”

 

Cục trưởng tán thành lời của Trương Tu Viễn.

 

Bởi vì ảnh hưởng của vụ Phong Đô Quỷ Ốc quá lớn, Cục trưởng quyết định thành lập tổ án đặc biệt, xử lý đặc biệt, do ông đảm nhiệm tổ trưởng, Trương Tu Viễn đảm nhiệm tổ phó, cùng nhau phụ trách chuyện này.

 

Vì để không đánh cỏ động rắn, số người đợt đầu tiên tiến vào Phong Đô Quỷ Ốc không thể quá nhiều.

 

Trải qua một vòng lại một vòng thương nghị thảo luận, cuối cùng số lượng đội ngũ đợt đầu tiên định là 5 người.

 

Do Trương Tu Viễn dẫn đội, đội viên có Vạn Thủy Niên giỏi phân tích dữ liệu, có thể phân biệt lời thật giả, Hồ Địch là người có năng lực siêu phàm về sức mạnh, còn có thông linh sư Tùy Tâm, cổ sư Miêu Phố Hà.

 

Mua vé máy bay xong, mấy người xuất phát đi Phong Đô.

 

Cùng lúc đó, bên phía Phong Đô Quỷ Ốc.

 

Mạnh Bà đang đi dạo khắp nơi.

 

Bà là một bà lão rất thời thượng, lúc mới tới, mặc một bộ cổ trang màu xám xịt, trong tay bưng bát sứ.

 

Lúc này đã thay một bộ quần áo khác, mặc váy liền áo lụa hoa văn màu tím, trên đầu đeo cặp tóc xinh xắn, trên vai đeo túi xách thời trang, còn đem bát sứ đổi vũ khí thành trang bị mới, biến thành bộ dạng trà sữa.

 

Trong tay bưng một ly trà sữa canh Mạnh Bà đi khắp nơi chào hàng: “Cô gái, uống canh không? Không phải, là uống sữa đậu xanh không?”

 

Cô gái thời thượng hiếu kỳ nhìn Mạnh Bà: “Bây giờ tiệm trà sữa cũng bắt đầu ra ngoài chào hàng sao? Tôi không muốn uống sữa đậu xanh, muốn uống dương chi cam lộ, tiệm của bà ở đâu?”

 

Mạnh Bà càng hiếu kỳ: “Dương chi cam lộ là cái gì? Là cam lộ trong bình tịnh thủy của Bồ Tát sao? Ôi chao, cái này hơi khó lấy, cô gái có thể chờ ta một chút không? Ta sẽ đi xin cho cô.”

 

Bây giờ đồ mới lạ cũng quá nhiều, bà vừa mới học được một món sữa đậu xanh, lại xuất hiện thêm một món dương chi cam lộ.

 

Cô gái thời thượng bị chọc cười: “Bà đúng là hài hước.”

 

Thấy Mạnh Bà thú vị như vậy, cô gái thời thượng nể mặt bà, bèn nói: “Thôi vậy, tôi uống ly sữa đậu xanh trong tay bà vậy, bao nhiêu tiền? Tôi quét mã cho bà.”

 

Nghe vậy, Mạnh Bà vui mừng, vội vàng từ trong túi xách lấy ra điện thoại, gọi cho Lê Diệu: “Diệu Diệu, ta có thể cho cô gái trước mặt uống canh không? Con đồng ý không?”

 

Lê Diệu: “...”

 

Được lắm, sáng nay, Mạnh Bà đã gọi cho cô mấy chục cuộc điện thoại rồi.

 

Đúng là chán không chịu được, bà lão này sao lại xảo quyệt như vậy.

 

Lê Diệu cân nhắc giọng điệu: “Không được, không thể cho. Còn có một chuyện nữa, bà không thể luôn gọi điện hỏi con, sau này mỗi ngày chỉ được gọi điện hỏi con một lần, có được cho người khác uống canh hay không.”

 

Mạnh Bà: “Nhắn WeChat có được không?”

 

Lê Diệu hít sâu một hơi: “Bất kể là gọi điện, nhắn WeChat, nhắn tin, hay là trực tiếp hỏi con, tất cả cộng lại, chỉ có một lần.

 

Khoan đã—”

 

Lê Diệu nhạy bén phát hiện còn có lỗ hổng, vội vàng nói: “Bà để khách hàng gọi điện hỏi con cũng không được.”

 

Mạnh Bà cười híp mắt: “Tiểu Diệu Diệu càng ngày càng khó lừa rồi.”

 

Nói xong, ánh mắt quét tới cửa, vừa lúc nhìn thấy Trương Tu Viễn và đoàn người đi vào.

 

Mạnh Bà nhìn mấy người một cái, đem điện thoại áp sát bên tai, giọng ôn hòa nói: “Tiểu Diệu Diệu, ta giúp con giải quyết một phiền toái, con để ta mỗi ngày đưa ra ngoài một chén canh, được không?”

 

Phiền toái?

 

Lê Diệu kinh ngạc, cô sắp gặp phiền toái sao?

 

Lê Diệu không quá tin tưởng lời Mạnh Bà, bà lão này vì đưa canh ra ngoài mà không từ thủ đoạn nào.

 

Cô khẽ hừ một tiếng: “Con tự mình có thể giải quyết.”

 

“Vậy sao? Lợi hại như vậy à.” Mạnh Bà khen Lê Diệu một câu, “Vậy thôi, tiểu Diệu Diệu tự mình giải quyết đi.

 

Bất quá, câu nói này của ta vẫn tính, chờ khi tiểu Diệu Diệu cần, có thể tùy thời tới tìm ta.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi