Chương 014: Tôi nuôi cậu ta
Thân thể Thẩm Dật đã linh hoạt hơn không ít. Thấy Tô Thu bước tới ghế phụ, cậu ta cũng lẽo đẽo đi theo, ngoan ngoãn đứng sau ghế cô.
“A ba...” Cậu ta trân trối nhìn Tô Thu, há miệng phát ra tiếng “a~”, rõ ràng vẫn còn thèm ăn.
Tô Thu không để ý, Thẩm Dật bèn đưa tay nhẹ nhàng kéo góc áo cô. Miệng kêu “a ba a ba”, mang theo chút nũng nịu.
Tô Thu quay đầu nhìn cậu ta: “Không được ăn nữa, hôm nay cậu ăn đủ nhiều rồi.”
“A ba a ba...” Thẩm Dật như sốt ruột, lại đưa tay lay nhẹ vai cô, tựa như phản đối.
Diệp Bắc từ gương chiếu hậu nhìn Tô Thu, rồi nhìn Thẩm Dật, rồi cúi đầu nhìn quả chuối trong lòng, do dự cất lời: “Chị Thu, hay là... em đưa phần chuối của em cho cậu ta?”
Tô Thu lắc đầu: “Không cần, em tự ăn đi.”
“Meo meo~” Tiểu Bạch vốn cuộn mình ngủ bên cạnh bỗng kêu hai tiếng, lên tiếng trong đầu Tô Thu: “Cho cậu ta ăn đi, dù sao thể chất cậu ta như vậy, ăn gì cũng không lo đau bụng.”
Tô Thu nhướng mày: “Ăn gì cũng được sao, sẽ không có vấn đề gì à?”
Tiểu Bạch nghe ra sự “nguy hiểm” trong giọng cô, vội cảnh báo: “Ký chủ, là đồ bình thường ăn được thôi! Cô ăn được thì cậu ta mới ăn được. Đừng nghĩ tới chuyện cho cậu ta ăn mấy thứ linh tinh bậy bạ!”
“Ồ? Sao mày biết tôi định cho nó ăn gì?”
“Ký chủ, đầu óc cô không được ổn định lắm. Là hệ thống, tôi phải trông chừng cô chặt hơn.”
Tô Thu khẽ cười một tiếng: “Được thôi, sau này chỉ cho cậu ta ăn đồ bình thường, chỉ cần không đến mức no chết là được.”
Tiểu Bạch: “...” Suy nghĩ của vị ký chủ này, nó thật sự không đoán nổi.
“A ba a ba a ba...” Thấy Tô Thu mãi không phản ứng, Thẩm Dật kêu càng gấp, nhích tới gần. Không biết vướng phải gì, mất thăng bằng, “bịch” một tiếng ngã vào lòng Tô Thu.
Diệp Bắc khẽ ho một tiếng, giả vờ chuyên tâm lái xe, nhưng khóe mắt không nhịn được liếc về phía sau mấy lần.
Tô Thu bất đắc dĩ, đành đưa tay ôm lấy cậu ta.
“Bốp!” Cô vỗ một cái vào mông Thẩm Dật: “Vội gì? Lại không phải không cho cậu ăn.”
“A ba!” Bị đánh một cái, Thẩm Dật có vẻ không phục. Tiếng kêu này mang theo chút oán trách.
“Bốp!” Tô Thu vỗ thêm một cái: “Còn dám giận dỗi với tôi à?”
“A ba a ba...” Thẩm Dật vặn vẹo trong lòng cô, như đang nũng nịu ăn vạ.
Tô Thu hết cách, đành từ không gian lấy ra một quả chuối.
Thẩm Dật lập tức đờ người ra, ánh mắt dán chặt vào quả chuối, không hề chớp mắt.
Tô Thu bị dáng vẻ đó chọc cười: “Đồ nhóc này, đúng là chỉ được cái tài ăn.”
Cô chỉnh lại tư thế cho Thẩm Dật thoải mái trong lòng, để cậu ta cuộn tròn, rồi chậm rãi lột vỏ chuối.
Thẩm Dật quả nhiên không quậy nữa, ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng cô. Đôi mắt ngây ngô chăm chú nhìn bàn tay cô, khóe miệng thậm chí lại bắt đầu chảy nước dãi.
Tô Thu nhét quả chuối đã lột vào miệng cậu ta.
“A ba a ba...” Thẩm Dật nhai ngấu nghiến, hai má phồng lên, mặt mày hớn hở.
Tô Thu cúi đầu nhìn Thẩm Dật trong lòng, thầm nghĩ:
Nói thật, tuy là thây ma nhưng cậu ta chẳng giống chút nào. Nhiều lắm thì chỉ như một con người có trí tuệ chưa phát triển hoàn thiện.
Hiện tại da của Thẩm Dật vẫn rất trắng, nhưng không còn là màu trắng bợt vô hồn trước kia. Có lẽ nhờ gần đây ăn nhiều tinh hạch để tiến hóa, trên mặt đã lộ ra vài phần hồng hào, càng ngày càng giống người bình thường. Không nhìn kỹ thì thật không phát hiện ra điều khác lạ.
Điểm khác biệt duy nhất bây giờ có lẽ là cậu ta không có nhịp tim, người lúc nào cũng lạnh lẽo, cũng không có hàm răng nanh đáng sợ như thây ma thường. Hơn nữa, lực cắn của cậu ta yếu đến tội nghiệp. Lần trước cắn cô một cái, giống như bị trẻ sơ sinh mút một phát, chẳng có chút sát thương nào.
“A ba a ba...” Ăn xong một quả, Thẩm Dật lại ngẩng đầu kêu lên, ánh mắt đầy mong chờ.
Tô Thu bất đắc dĩ, lại đưa cho cậu ta một quả.
Thẩm Dật vui vẻ ăn, còn Tô Thu rảnh rỗi, liền đưa tay véo má cậu ta. Vừa mát vừa mềm, sờ vào êm tay.
Thẩm Dật mặc cô sờ, chỉ cúi đầu ăn chuối, không chút phản kháng.
Cứ thế hết quả này đến quả khác, cho đến khi cái bụng nhỏ của Thẩm Dật căng tròn. Cậu ta tự đưa tay sờ sờ, rồi mới chịu dừng.
Tô Thu thấy vậy, cũng đưa tay sờ bụng cậu ta. Bụng cậu ta tròn vo, hơi nhô lên, mềm mềm, sờ vào rất êm.
“A ba...” Thẩm Dật phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, giữ tay Tô Thu không cho cô rời ra, rúc sâu vào lòng cô, mí mắt bắt đầu díp lại.
“A ba...” Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng im hẳn, cuộn mình trong lòng Tô Thu ngủ thiếp đi.
Tô Thu tiếp tục khẽ xoa bụng cậu ta. Thẩm Dật thở đều, hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ, thỉnh thoảng khẽ run.
Giọng Tiểu Bạch vang lên trong đầu: “Ký chủ, nhìn mê mẩn rồi à? Nhan sắc của nam chính nhà mình vẫn đẹp phết đấy.”
Tô Thu thản nhiên: “Nói thật, tôi cứ như đang nuôi con trai vậy, ôm trong lòng chẳng khác nào ôm một thằng nhóc.”
Tiểu Bạch: “...” Hình như cũng không sai.
Diệp Bắc vừa lái xe vừa liếc qua gương chiếu hậu thấy Thẩm Dật ngủ say trong lòng Tô Thu, không khỏi kinh ngạc, hỏi:
“Chị Thu, hai người... là một cặp sao?”
“Không phải.” Tô Thu đáp dứt khoát.
Diệp Bắc hơi khó hiểu: “Vậy sao chị lại đối xử tốt với cậu ta như thế? Còn đặc biệt nuôi cậu ta nữa?”
Tô Thu thuận miệng nói: “Thời tận thế chán quá, nuôi một con thú nho nhỏ để giải khuây, nó là tôi nhặt được.”
Diệp Bắc nghẹn lời. Chẳng phải đã có con mèo Tiểu Bạch rồi sao? Sao lại còn nhặt một con thây ma về nuôi?
Nhưng nghĩ lại, chị Thu đúng là may mắn thật, nhặt được con thây ma không những không cắn người, mà còn chỉ biết kêu “a ba”, không có chút nguy hiểm nào, cũng khá mới lạ.
Thật ra Diệp Bắc cũng khá thích con thây ma này, ngoài ăn ra thì ngủ, không quậy phá, rất đỡ lo.
“Vậy... hay sau này để em giúp chị nuôi nó nhé?” Diệp Bắc đề nghị, mắt sáng rỡ.
Trong lòng cậu ta tính toán: giúp chị Thu chăm “thú cưng”, mình sẽ thành người theo sau thân cận nhất của chị Thu, để chị không phải bận tâm chuyện vụn vặt. Sau này có thể cứ thế đi theo chị Thu.
Tô Thu gật đầu: “Được, vậy chuyện tìm tinh hạch thây ma cho nó ăn sau này giao cho em đấy.”
Diệp Bắc lập tức vỗ ngực cam đoan: “Không thành vấn đề, chị Thu! Cứ giao cho em! Chỉ là giờ năng lực em chưa đủ, chờ em tiến hóa, nhất định sẽ tìm thật nhiều tinh hạch!”
Tô Thu gật đầu: “Không cần gấp, cho em một tháng. Tháng này tinh hạch tìm được, em cứ tự hấp thụ trước, nâng cao thực lực mới là chính.”
Diệp Bắc không khỏi cảm động. Cậu còn tưởng từ giờ phải khổ sở dành dụm tinh hạch, không ngờ chị Thu lại hiểu lòng người đến vậy.
“Cảm ơn chị Thu! Em nhất định sẽ cố gắng!” Diệp Bắc tâm trạng vui vẻ, cảm giác như cái đuôi vô hình sau lưng lại bắt đầu ve vẩy.
Tô Thu không nói thêm, cúi đầu tiếp tục nghịch mấy ngón tay của Thẩm Dật, thỉnh thoảng lại sờ cái bụng tròn vo của cậu ta.
Cứ nghịch như vậy hơn mười phút.
Diệp Bắc dừng xe trước một tòa chung cư trông có vẻ yên tĩnh.
