Chương 20: Mau Mở Cửa
Nam Cung Hựu bị thương không nhẹ, tạm thời không thể di chuyển nhiều. Thẩm Dật vẫn còn ngủ say, với lại cửa nẻo của tiệm tạp hóa nhỏ này vẫn còn nguyên vẹn. Trông cũng khá an toàn, nên cả nhóm quyết định tạm thời nghỉ chân ở đây.
Đến tối, bên ngoài dần ồn ào hơn. Tiếng thây ma gào rú từng hồi, nghe mà dựng tóc gáy. Trước cửa tiệm thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bước chân lê thê của thây ma. Thỉnh thoảng còn có tiếng móng vuốt cào lên kính chói tai.
Tô Thu và Diệp Bắc bàn nhau thay phiên canh gác phòng bất trắc. Nam Cung Hựu ban ngày bị thương nặng, mệt lử, ăn uống no nê xong, mí mắt đã sớm đánh nhau, chẳng bao lâu đã dựa vào góc tường ngủ say, hơi thở dần đều.
Đến phiên Tô Thu canh gác, cô kéo chiếc ghế đẩu đến bên bệ cửa sổ, mượn ánh trăng yếu ớt bên ngoài, lặng lẽ quan sát tình hình.
Màn đêm đặc quánh như mực, trên đường phố lúc ẩn lúc hiện toàn bóng thây ma. Thỉnh thoảng có vài con đâm sầm vào cửa cuốn của tiệm, phát ra tiếng động trầm đục, rồi lại bị âm thanh khác thu hút mà lê bước đi.
Đầu ngón tay cô vô thức gõ nhẹ lên bệ cửa sổ, ánh mắt sắc bén mà bình tĩnh, không hề có chút mệt mỏi.
Đột nhiên, “cốc, cốc, cốc.” Cửa cuốn của tiệm bị gõ nhẹ, trong đêm tĩnh lặng nghe đặc biệt chói tai.
Tô Thu lập tức căng thẳng, tay với chiếc rìu cứu hỏa dựa ở góc tường, ánh mắt sắc như dao: “Diệp Bắc, Nam Cung Hựu, có tình huống.”
Diệp Bắc vốn ngủ không sâu, vừa nghe động tĩnh đã tỉnh ngay, cuống quýt cầm con dao phay đã mài sắc bên cạnh, nín thở.
Nam Cung Hựu cũng lập tức tỉnh táo, chịu đau ngồi dậy, sờ lấy thanh thép đã mài nhọn bên cạnh, đầu ngón tay hơi dùng sức.
Tiểu Bạch cũng dựng hết lông mèo, cảnh giác ngồi bên giường Thẩm Dật, gấp gáp nhắc trong ý thức: “Ký chủ, là người, cẩn thận!”
Tô Thu nhẹ nhàng đến trước cửa cuốn, nghiêng tai lắng nghe. Ngoài cửa truyền đến tiếng thì thào mơ hồ, thoáng nghe có thể nhận ra vài người đang nói chuyện, nghe giọng có vẻ là người thường.
Cô trầm giọng hỏi: “Ai đó?!”
Ngoài cửa lập tức im bặt.
Vài giây sau, một giọng đàn ông đầy khí lực cất lên, cố hạ thấp giọng, có phần dè dặt: “Bọn tôi là người... bọn tôi là người sống sót, ra ngoài tìm thức ăn...”
Tô Thu lạnh lùng đáp qua cánh cửa: “Trong này không có thức ăn, đừng phí công nữa.”
Ngoài cửa im lặng một lát. Rồi một giọng đàn bà già nua vang lên, với vẻ ngang ngược không cho phép nghi ngờ: “Không thể nào! Tiệm to thế này sao lại không có thức ăn? Chắc chắn là chúng mày giấu hết rồi! Đồ ăn ở đây là của chung, dựa vào đâu mà chúng mày độc chiếm? Mau mở cửa! Thằng cháu của tao đói sắp chết rồi!”
Ngay sau đó là giọng một cậu con trai trẻ, the thé và cay nghiệt: “Đúng đấy! Bà ơi cháu đói, bà cháu nói đúng! Mau mở cửa, không thì bọn cháu không khách sáo đâu!”
Giọng người đàn ông trung niên giả vờ hòa giải nhưng ẩn chứa đe dọa: “Bạn này, mở cửa cho bọn tôi vào nghỉ chân cũng được mà, bên ngoài không an toàn... đều là người sống sót cả, giúp đỡ nhau một chút đi.”
Tô Thu hừ lạnh. Nghe mấy câu này là biết ngay nhà này chắc chắn quen thói cướp đoạt. Trò dùng đạo đức để ép người chơi cũng giỏi đấy.
Cô nặng giọng: “Đã bảo không có là không có, không muốn chết thì mau cút đi, đừng ở đây tự chuốc lấy phiền.”
“Mày ăn nói kiểu gì vậy?” Giọng bà lão the thé hơn: “Bà cháu tao sắp chết đói đến nơi, vậy mà chúng mày ở trong đó hưởng phúc, có lương tâm không hả? Tao thấy chúng mày chính là một lũ vô ơn bạc nghĩa!”
“Đúng đấy!” Cậu bé hùa theo: “Cháu thấy bọn họ cố ý đấy! Bà ơi, họ không mở cửa, bà cháu mình cứ gào to lên, dẫn thây ma đến, ai cũng đừng hòng yên ổn!”
Diệp Bắc ở phía sau nghe mà há hốc mồm, nhịn không được lầm bầm chửi: “Mẹ kiếp, thằng nhóc đó còn là người sao? Lòng dạ sao độc ác thế? Cả câu đó mà nó cũng nói ra được?”
Nam Cung Hựu gắt gao nhìn chằm chằm cánh cửa, siết chặt vũ khí trong tay.
Người ngoài cửa như đã hạ quyết tâm, người đàn ông trung niên trầm giọng: “Bọn tôi cũng không muốn thế đâu, nhưng các người quá đáng lắm rồi... không mở cửa, bọn tôi thật sự sẽ hét lên đấy!”
“Hét đi! Có giỏi thì hét đi!” Diệp Bắc nhịn không được đáp trả qua cánh cửa: “Chẳng lẽ mấy người đói thì được đi cướp của người khác? Cái tiệm này là do nhà mấy người mở à? Của chung á? Tôi thấy mấy người muốn cướp đồ đến phát rồ thì có! Bản thân không có bản lĩnh kiếm ăn thì đi cướp của người khác, còn muốn mặt mũi à?”
Bà lão nghẹn họng một lúc, rồi lăn ra khóc lóc ăn vạ: “Ôi trời ơi, lớp trẻ bây giờ sao vô giáo dục thế! Ăn hiếp cả già lẫn trẻ nhà tôi, sẽ bị trời phạt đấy! Cái thân già này nếu bị thây ma gặm, tao thành ma cũng không tha cho chúng mày!”
“Bớt giả vờ tội nghiệp đi!” Diệp Bắc miệng lưỡi còn nhanh hơn bà ta: “Ai mà không biết mấy người muốn làm gì? Chẳng qua là muốn vào cướp đồ! Tưởng bọn này ngu chắc? Muốn chết thì tự mình chết đi, đừng kéo theo người khác. Cút ngay! Còn hét thêm một câu nữa, đừng trách tôi ra ngoài ném mấy người cho thây ma trước đấy!”
“Mày, mày, mày...” Bà lão tức đến nghẹn lời. Người đàn ông trung niên tiếp lời, giọng hung hẳn lên: “Được, các người ác thật! Vậy đừng trách bọn tôi không khách sáo!”
Lời vừa dứt, ngoài cửa lập tức vang lên tiếng la hét cố tình phóng to cùng tiếng đập cửa cuốn. Tiếng “bang bang bang” trong đêm nghe chói tai vô cùng.
“Mẹ kiếp! Cả lũ khốn nạn này, đúng là mất hết nhân tính!” Diệp Bắc tức giận giậm chân, còn muốn chửi tiếp nhưng bị Tô Thu ngăn lại. “Đừng dây dưa với bọn họ, chuẩn bị đi.”
Ánh mắt Tô Thu trầm xuống, đã nghe thấy tiếng thây ma bị thu hút từ bên ngoài, càng lúc càng gần.
Quả nhiên, chưa đầy vài giây, cửa cuốn đã vang lên tiếng “rầm rầm” dữ dội. “Gừ gừ gừ...” “Bang bang bang...” Thây ma đang điên cuồng cào xé tấm cửa, lớp tôn bị móng vuốt cào ra những vết xước chói tai, lõm hẳn vào nhìn thấy rõ ràng.
“Nhanh, đi cửa sau!” Tô Thu quyết đoán. Mọi người nhanh chóng chạy về phía cửa sau. Tiểu Bạch thân hình khẽ động, trong nháy mắt hóa thành con Bạch Hổ oai phong lẫm liệt, bộ lông ánh lên vẻ lạnh lẽo trong bóng tối.
Tô Thu nhanh tay lẹ mắt, túm lấy Nam Cung Hựu vẫn còn chưa kịp phản ứng, ném lên lưng Tiểu Bạch: “Bám chắc vào!”
Nam Cung Hựu: “???” Cả người vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác thì đã bị Bạch Hổ lao đi.
Tô Thu cúi xuống vác Thẩm Dật đang ngủ say lên vai, hét với Diệp Bắc: “Theo kịp!”
Tiểu Bạch gầm nhẹ một tiếng: “Ký chủ, bám sát tôi! Ban đêm thây ma nghe, ngửi đều rất thính, đừng tụt lại!”
Vừa xông ra khỏi cửa sau, Tô Thu giơ tay một cái. Chiếc xe RV màu hồng “vụt” một tiếng hiện ra từ không gian. “Diệp Bắc, lên xe!”
Diệp Bắc nhanh nhẹn kéo cửa ghế lái chui vào. Tô Thu ôm Thẩm Dật nhảy lên ghế phụ, trầm giọng dặn: “Đi theo Tiểu Bạch!”
Lúc này, “gừ gừ gừ...” Cửa cuốn phía sau đã bị thây ma hung hăng húc tung. Đám thây ma đen kịt gào rú tràn vào, đuổi theo về phía cửa sau. Vài con tốc độ nhanh đã nhào tới sau xe, móng vuốt “cào cào” bám lấy thân xe. Máu bẩn và thịt thối bám đầy cửa kính, lem nhem nhếch nhác.
Động cơ xe RV gầm rú khởi động. Diệp Bắc đánh lái gấp, chiếc xe phóng vụt ra, suýt quẹt phải một con thây ma lao tới. Xe bám sát phía sau Tiểu Bạch, lao nhanh vào màn đêm sâu thẳm.
