Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế GB: Nữ Vương Và Xác Sống > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6 có bản audio.

Chương 006: Nuôi một con lợn

 

Thẩm Dật ăn cực nhanh, chẳng bao lâu đã gặm sạch cả miếng thịt bò.

 

“A ba...” Hắn lại nhìn Tô Thu, từ cổ họng phát ra âm tiết đó lần nữa.

 

Tô Thu bất lực, lại đưa thêm một miếng.

 

“A ba...”

 

Lại đưa.

 

“A ba...”

 

Lại cho.

 

“A ba...”

 

Tiếp tục cho.

 

...

 

Cứ qua lại như vậy, đưa tổng cộng cả chục miếng thịt bò sống.

 

Thẩm Dật cuối cùng cũng hết “a ba”, chỉ đứng yên tại chỗ, thở hổn hển, trong mắt dường như lại rõ ràng hơn một chút.

 

Cũng đúng, thây ma ăn thịt sống thì có thể tiến hóa.

 

Chỉ là trường hợp của Thẩm Dật hơi đặc biệt, không biết mức độ tiến hóa sẽ ra sao.

 

Tô Thu không nhịn được lẩm bẩm: “Đúng là nuôi một con lợn.”

 

Bất quá may là có hệ thống lo phía sau, vật tư trong không gian thì dư sức đủ.

 

Cô liếc mắt nhìn Tiểu Thống Tử đang liếm móng vuốt bên cạnh, thầm nghĩ:

 

Hệ thống chẳng phải lúc nào cũng bám lấy nam chính sao? Vậy thì mày cứ từ từ nuôi hắn đi, coi như cũng có chút tác dụng.

 

Thẩm Dật hơi nghiêng đầu, nhìn người trước mặt có thể không ngừng lôi thức ăn ra.

 

Trong đôi mắt trống rỗng kia, dường như lặng lẽ nhen lên một chút ỷ lại gần như không thể nhận ra.

 

Như thể hắn vừa nảy sinh một chút thiện cảm mơ hồ với “nguồn thức ăn” này.

 

Đến tối.

 

Tô Thu chuẩn bị vào phòng ngủ, vừa bước tới cửa đã thấy Thẩm Dật không biết từ lúc nào đã đứng chặn ở đó, nhìn cô không nhúc nhích.

 

“Mày cũng tính ngủ à?” Tô Thu nhướng mày, nhìn hắn từ trên xuống dưới, “Mày là thây ma, ngủ cái gì? Đừng bày trò nữa!”

 

Thẩm Dật vẫn giữ nguyên dáng nghiêng đầu, ánh mắt ngơ ngác.

 

Ngốc nghếch đứng nguyên đó, không có ý định tránh ra chút nào.

 

Tiểu Thống Tử lúc này đang cuộn tròn trên giường phòng ngủ, thoải mái ngáp:

 

“Ký chủ, cho hắn vào đi, lỡ hắn chạy mất thì chúng ta đi đâu mà tìm? Nhiệm vụ còn làm nữa hay không?”

 

Tô Thu liếc con mèo trắng trên giường: “Để hắn ngủ với mày?”

 

Người Thẩm Dật vẫn còn dính máu và bụi bẩn từ trước, cả người bẩn thỉu, nhìn là thấy chướng mắt.

 

Tô Thu nhíu chặt mày: “Bẩn chết mất!”

 

Nói rồi, cô túm lấy cổ áo sau của Thẩm Dật, lôi hắn vào phòng tắm như xách một món đồ.

 

Mở vòi nước, chẳng có giọt nước nào chảy ra.

 

“Tiểu Thống Tử, nhanh lên, kiếm chút nước nóng!” Cô cất tiếng gọi, “Tắm cho nam chính của mày cho sạch vào, bẩn thỉu thế này thì còn ra cái hình tượng nam chính gì?”

 

Tiểu Thống Tử bất lực, đành phải dạ một tiếng. Trong đường ống phòng tắm lập tức vang lên tiếng nước chảy ào ào, nước ấm nhanh chóng làm đầy bồn tắm.

 

Tô Thu xắn tay áo lên, như một bà mẹ già bắt đầu kỳ cọ cho Thẩm Dật, miệng không ngừng lải nhải:

 

“Ôi, kiếp này đúng là đủ xui xẻo, lần đầu tiên tắm rửa cho người khác, vậy mà lại là một con thây ma... Mày nói xem, mày ăn nhiều thế, thì cũng phải giữ vệ sinh một chút chứ...”

 

Thẩm Dật trần truồng ngồi trong bồn tắm, mặc cho Tô Thu kỳ cọ khắp người, nghe cô lảm nhảm oán trách.

 

Hắn chỉ mở to đôi mắt ngây ngô, nhìn cô không chớp, như đang cố hiểu mấy lời kỳ lạ trong miệng cô.

 

Tắm xong, Tô Thu cầm chiếc khăn tắm, miễn cưỡng lau mấy giọt nước trên người Thẩm Dật.

 

Thẩm Dật trần truồng đứng đó, ánh mắt vẫn có chút đờ đẫn, không biết rốt cuộc đang làm gì.

 

Tô Thu nhìn hắn từ trên xuống dưới, tặc lưỡi: “Chà, tắm sạch rồi thì cũng ra dáng con người đấy.”

 

Rửa sạch cả người dơ bẩn, da hắn trắng đến mức gần như không còn chút máu, phảng phất nét yếu ớt bệnh hoạn.

 

Nhưng gương mặt đó đúng là đẹp, kiểu đẹp trai mềm mại mang chút ngây ngô, làm vơi đi vài phần vẻ bệnh tật do nước da tái nhợt.

 

Tiểu Thống Tử ở trong đầu Tô Thu sốt ruột nhảy dựng lên: “Ký chủ, đừng thấy hắn ngốc mà bắt nạt, mau mặc quần áo cho hắn đi!”

 

Tô Thu nhướng mày, xòe tay: “Mặc quần lót nữ cho hắn à? Quần lót nam thì tao không có.”

 

Tiểu Thống Tử: “...”

 

Nó thật sự không biết nói gì để đáp lại.

 

Một giây sau.

 

Một bộ quần áo được xếp ngay ngắn xuất hiện bên cạnh Tô Thu từ hư không, kèm theo cả tất và giày, rõ ràng là do Tiểu Thống Tử làm.

 

Thẩm Dật như một con búp bê bị người khác bày bố, mặc cho Tô Thu cầm quần áo mặc lên người.

 

Mắt hắn đờ đẫn, không biết phản kháng, cũng không hiểu đang làm gì.

 

Chiếc áo thun trắng đơn giản, phối với quần thể thao đen, mặc lên người cũng khá vừa, cuối cùng cũng ra dáng một người trẻ bình thường.

 

Mặc xong, Tô Thu chán ghét túm lấy cổ áo sau của Thẩm Dật.

 

Như xách một con mèo nhỏ, cô lôi hắn ra khỏi phòng tắm, động tác dứt khoát, hoàn toàn không bận tâm đến cảm giác của hắn.

 

Thẩm Dật bị kéo loạng choạng một bước, nhưng vẫn không có phản ứng gì.

 

Chỉ bị động bước theo, ánh mắt trống rỗng, như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn mê man.

 

Tiểu Thống Tử chứng kiến cảnh đó: “...”

 

Tô Thu túm cổ áo sau của Thẩm Dật, lôi hắn ra khỏi phòng tắm như kéo một con búp bê cỡ lớn, ném thẳng vào chiếc ghế sofa đơn trong phòng ngủ.

 

Thẩm Dật theo quán tính lún sâu xuống sofa, ánh mắt vẫn đờ đẫn, ngoan ngoãn ngồi yên, ngay cả tư thế cũng không đổi.

 

Tô Thu vỗ tay, quay người đổ xuống giường, cuộn mình trong chăn, chỉ chừa mỗi cái đầu ra nói với không khí:

 

“Tiểu Thống Tử, mày để mắt vào đấy, tao ngủ đây.”

 

Tiểu Thống Tử cuộn tròn trên giường, đôi mắt xanh lam nhạt đảo qua đảo lại.

 

Lúc liếc cái bọc chăn trên giường, lúc nhìn Thẩm Dật trên sofa, đáp:

 

“Biết rồi ký chủ, đảm bảo trông chừng hắn thật kỹ!”

 

Thẩm Dật thu mình trên sofa, thân thể cứng đờ, ánh mắt như bị nam châm hút, bám chặt không rời vào cái bọc chăn giữa giường.

 

Tấm chăn khẽ phập phồng theo hơi thở của Tô Thu.

 

Hắn cứ nhìn chăm chăm như vậy, như thể đó là thứ duy nhất trên đời đáng để quan tâm, ngay cả một cái chớp mắt cũng không.

 

...

 

Tô Thu đang ngủ ngon lành, ý thức chìm trong giấc mộng ấm áp.

 

Đột nhiên, một tràng “a ba a ba” chui thẳng vào tai, như hòn đá nhỏ ném vào mặt nước tĩnh lặng, lập tức đánh tan cơn buồn ngủ.

 

Cô giật mình mở bừng mắt ra, thấy Thẩm Dật đang ngồi xổm trước giường.

 

Một đôi mắt to trong ánh tối lờ mờ sáng long lanh, nhìn chằm chằm vào mình, mang vẻ ngẩn ngơ.

 

“Mẹ nó!” Tô Thu vỗ ngực ngồi bật dậy, nhíu mày nhìn hắn, “Mày ngồi xổm ở đây làm gì?”

 

Thẩm Dật nghiêng đầu, dường như không hiểu.

 

Hắn chỉ tiến lại gần thêm chút nữa, cổ họng tiếp tục phát ra tiếng “a ba a ba”.

 

Ngón tay còn chỉ vào bụng mình.

 

Tô Thu lúc này mới phản ứng lại, thằng này chắc là đói rồi.

 

Cô quan sát Thẩm Dật, phát hiện động tác của hắn hôm nay dường như linh hoạt hơn hôm qua.

 

Ít nhất động tác ngồi xuống đứng lên cũng không còn cứng nhắc như trước, xem ra thịt bò sống hôm qua cho ăn cũng không uổng.

 

Tiểu Thống Tử bên giường vẫy vẫy đuôi, dùng đầu cọ cọ vào mu bàn tay Tô Thu:

 

“Ký chủ, hắn đói lắm rồi, thịt hôm qua có vẻ ăn không đủ no.”

 

Tô Thu bất lực thở dài, lẩm bẩm: “Đúng là con lợn, ăn nhiều thế.”

 

Miệng tuy càu nhàu, nhưng cô vẫn lấy ra từ không gian một tảng thịt bò sống tươi lớn, đưa cho hắn.

 

Mắt Thẩm Dật lập tức sáng rực, như đứa trẻ được cho kẹo, chộp lấy miếng thịt bò, cúi đầu gặm ngấu nghiến.

 

Khóe miệng nhanh chóng dính đầy dầu mỡ, ăn đến mặt mũi lem luốc, nhưng lại toát ra vẻ ngốc nghếch đầy mãn nguyện.

 

Tô Thu nhìn bộ dạng hắn như vậy, cơn buồn ngủ và bực bội lúc nãy cũng tan đi phần nào.

 

Cô liền cầm chiếc khăn khô bên cạnh, đưa tay lau khóe miệng cho hắn.

 

Thẩm Dật như sững người lại, ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt không còn vẻ trống rỗng trước kia, ngược lại đã thêm một tia ỷ lại ngây ngô.

 

“A ba...” Hắn khẽ kêu một tiếng mơ hồ, như đang đáp lại.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi