Chương 88: Hiệu ứng cầu treo
Đây là công viên giải trí được yêu thích nhất ở Hoang Thành.
Cổng chào rực rỡ sắc màu, vòng quay ngựa gỗ chầm chậm xoay theo tiếng nhạc du dương, mặt trời mùa đông như chiếc đèn lồng, không nóng, chỉ ấm áp dễ chịu. Bỏng ngô thơm lừng, bóng bay bay lên trời, những chú gấu bông to lớn ngộ nghĩnh.
Vì sao lại đến công viên giải trí? Nhâm Vân Thư đã suy nghĩ nghiêm túc rồi mới đi đến kết luận. Công viên giải trí mới là một trong những địa điểm hẹn hò kinh điển, chứ không phải khu ô nhiễm.
Cô vốn rất chậm chạp trong chuyện tình cảm, tuy giữa chừng Thạch Lệ đã nhắc nhở, nhưng cô vẫn không kịp bày tỏ, cuối cùng là Tiêu Dị phá vỡ lớp cửa sổ giấy đó trước.
Vậy thì bây giờ phải yêu đương như một cặp đôi bình thường mới được. Ừm, thế nào mới gọi là bình thường nhỉ? Bình thường cũng chẳng ai định nghĩa.
Tiêu Dị: “Em đang nghĩ gì thế, tiếp theo muốn đi đâu chơi?”
“Đi nhà ma!” Nhâm Vân Thư hùng hồn tuyên bố.
Kết quả là, nhà ma này lại đúng loại kinh dị kiểu Tung Của mà Nhâm Vân Thư sợ nhất. Nhâm Vân Thư xếp hàng dài dằng dặc, đứng ở cửa do dự, không dám vào.
Tiêu Dị: “Đến rồi thì thử một chút xem sao.”
Nhâm Vân Thư lấy hết can đảm, vẫn xông vào nhà ma.
Có thể nói là chẳng có cảm giác gì.
Vì cô sợ đến mức nhắm tịt mắt suốt cả quãng đường, nắm tay Tiêu Dị đi về phía trước, gặp ma đuổi thì Tiêu Dị bế luôn cô chạy, nhẹ nhàng vô cùng.
Nhâm Vân Thư: “Biết thế mình đã mở mắt ra…”
“Chơi lại lần nữa nhé?”
“…Thôi bỏ đi.”
“Ồ, vậy chúng ta chơi trò khác.”
Nhâm Vân Thư đau lòng: “Sao anh không khuyên em gì thế, không được, em phải chơi cho đã, chơi lại, chơi lại.”
Lần này cô đổi sang một trò khác, trốn thoát khỏi mật thất, trong đó có một khâu cần cô tự mình làm nhiệm vụ đơn tuyến, cô vừa run rẩy tìm đạo cụ quan trọng thì quay đầu lại, nữ quỷ áp sát mặt, cô sợ đến mức phóng vụt ra ngoài, nữ quỷ còn vừa chạy vừa hét, tiếng cười chói tai vang vọng khắp nơi.
Nhưng Nhâm Vân Thư chạy nhanh quá, NPC hình như không đuổi kịp, nghĩ vậy cô đỡ sợ hơn, ai ngờ rẽ vào một góc thì Tiêu Dị xông ra, “Chạy mau, phía anh có một đám ma!”
Trời ơi.
Phải mất một lúc lâu mới thoát khỏi đám ma chạy ra từ các ngã rẽ.
“Cuối cùng cũng xong.”
Nhâm Vân Thư thở phào nhẹ nhõm, không cẩn thận trượt chân, cô theo phản xạ kéo về phía trước, túm được quần Tiêu Dị, kéo xuống, rồi ngã xuống đất.
Sao không khí lại kỳ lạ thế này.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi chân dài trắng nõn.
Chà.
Tiêu Dị xấu hổ muốn chết, mặt đỏ bừng, “Buông tay ra mau!” Anh kéo quần của mình, muốn mặc lại.
“Mùa đông mà sao anh không mặc quần lót dài thế.”
“Trọng điểm là cái đó à!?”
Nhâm Vân Thư quyết định thử thách Tiêu Dị. “Bây giờ tình huống này, anh nên kéo quần trước, hay là đỡ em trước.”
“Kéo quần.” Tiêu Dị không chút do dự trả lời.
Nhâm Vân Thư: “Tại sao!? Em muốn làm loạn đây.”
Tiêu Dị: “Vì anh đã phục em rồi.”
“……”
“Buông tay mau, lát nữa NPC đến đấy.”
-
Ra khỏi nhà ma, hai người ngồi nghỉ trên ghế dài trong công viên giải trí.
Nhâm Vân Thư vừa ăn bỏng ngô màu hồng to đùng, ngồi trên ghế cũng không yên, chân đung đưa qua lại, “Lát nữa đi chơi tháp rơi nhé!”
“Được.”
Tiêu Dị thật sự không ngờ phần thưởng Nhâm Vân Thư muốn lại là đưa anh đến công viên giải trí.
Mặc dù đây quả thực là lần đầu tiên anh đến công viên giải trí. Chơi một vòng với Nhâm Vân Thư, đủ loại trò chơi anh hoàn toàn có thể nói là bình tĩnh, tàu lượn siêu tốc cũng chỉ là tốc độ nhanh hơn một chút, con lắc lớn hơi chóng mặt, còn lại đều ổn, nhà ma đối với anh sức công phá gần như bằng không, ngoại trừ Nhâm Vân Thư trong nhà ma.
Tháp rơi tất nhiên cũng không đáng sợ.
Khi anh và Nhâm Vân Thư bước vào khu vực xếp hàng của tháp rơi, tiếng thét chói tai vang lên không ngớt, Nhâm Vân Thư rất mong chờ. Trong lúc chờ đợi, cô lôi ra chiếc bờm tai mèo màu xám bạc, đội lên đầu Tiêu Dị, chụp ảnh từ mọi góc độ.
Đúng là ác thú vị, trên tai mèo còn đính thêm chiếc chuông vàng nhỏ xinh.
Tiêu Dị khẽ nhếch khóe miệng, nhưng vẫn phối hợp nhìn vào ống kính.
Anh hỏi: “Em mua cái này từ khi nào thế?”
“Lúc anh đi mua kẹo bông cho em, có một chú gấu bông to đến chào hàng, em thấy nó rất hợp với anh. Nhìn này, đây là bờm tai cừu của em. Trắng trắng, mềm mềm, đáng yêu lắm.”
Nhâm Vân Thư đội lên đầu mình, khoe ra, trên đầu có hai chiếc sừng nhọn, hai bên còn có đôi tai lông mềm mượt.
Tiểu Lục chui ra trong đầu cô.
Đang xem TV ở nhà chán quá, lên mạng quấy rối một chút. Tôi chỉ nói một câu thôi, nói xong tôi biến ngay, nháy mắt tinh nghịch.
【Theo tôi biết, cừu chết vì tính cứng đầu, thích húc người, không vui húc một phát vào hông người ta, vui cũng húc một phát vào hông người ta.】
“……”
【Tôi offline đây, chơi vui vẻ nhé.】
Nhâm Vân Thư tự kiểm điểm sâu sắc. Có phải bình thường cô quá không đứng đắn, nên khi cô nghiêm túc thì người khác lại phòng bị cho rằng cô đang bày trò gì đó.
-
Một mình xếp hàng thì vừa ngại vừa chán, hai người thì khác. Cảm giác chưa được bao lâu thì đã đến lượt hai người họ, họ được nhân viên công viên hướng dẫn ngồi vào chỗ, hạ cần an toàn xuống.
Tháp rơi từ từ bay lên, dường như không có điểm dừng, gió thổi bay tóc mọi người.
Những người bên cạnh tán gẫu, vẻ mặt lo lắng.
“Tôi hối hận rồi. Cái này cao bao nhiêu vậy?”
“Khoảng một trăm ba mươi mét.”
Nhâm Vân Thư liếc nhìn xuống dưới, công viên giải trí thu nhỏ lại, đủ loại trò chơi trông như những chiếc đĩa tròn đủ màu, rất nhiều người nhỏ xíu đi qua đi lại. Tháp rơi tiếp tục bay lên, bầu trời mùa đông trong vắt như một khối pha lê xanh nhạt, ánh nắng xiên xuống, phủ lên thành phố một lớp vàng ấm áp.
Nhìn xa xa, những tòa nhà cao tầng san sát, đường phố như những dải lụa bạc uốn lượn, xe cộ qua lại. Đến tận cùng tầm mắt là đồng hoang vô tận.
Lên đến đỉnh cao nhất, tháp rơi dừng lại.
Gió gào rú bên tai, mang theo vị thanh khiết đặc trưng của độ cao. Nhâm Vân Thư theo phản xạ nắm chặt tay vịn, tim bất chợt đập nhanh hơn, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là cảm giác kỳ diệu được gió nâng đỡ, gần gũi với bầu trời.
Cô nghiêng đầu nhìn Tiêu Dị.
Tiêu Dị giữ chặt tay vịn, ánh mắt không nhìn xuống, chỉ nhìn thẳng về phía trước, hơi thở có phần gấp gáp.
Bờm tai mèo màu xám bạc khẽ đung đưa trong gió, chuông leng keng nhẹ nhàng, tạo nên một sự tương phản tinh tế với vẻ hơi gò bó lúc này của anh. Khuyên tai màu đen tuyền của Tiêu Dị vẫn phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Nhâm Vân Thư: “Anh sợ độ cao à.”
Tiêu Dị: “Không có.”
Nhâm Vân Thư: “Mạnh miệng.”
Tiêu Dị thật sự không ngờ, anh lại sợ độ cao. Trước đây ở Lôi Uyên rơi xuống vực cũng không có cảm giác rõ ràng như vậy. Bình thường cảm thấy cũng ổn, nhìn xuống nhận ra mình đang ở trên cao, chuông báo động vang lên ầm ĩ.
“Anh thật sự không sợ…”
Tháp rơi đang lơ lửng bỗng rơi xuống vù vù.
Kèm theo cảm giác mất trọng lượng mạnh mẽ, tiếng thét của mọi người xung quanh bùng nổ, vang vọng khắp trời.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, Nhâm Vân Thư đưa tay ra, nắm chặt tay anh. Tiêu Dị sững người một lúc, rồi siết chặt tay lại, mười ngón tay đan vào nhau.
Nhâm Vân Thư quay đầu lại, đôi mắt cong cong, ánh nhìn rực rỡ, phía sau là bầu trời xanh trong vắt. Tiêu Dị chớp chớp mắt, như máy ảnh bấm nút chụp, khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí.
“Tiêu Dị! Em — thích — anh!”
Dù tiếng thét không ngừng bên tai, gió cũng ùa vào cổ họng, Nhâm Vân Thư vẫn cố chấp nói.
“Câu này! Em nguyện nói ngàn vạn lần!”
Tim Tiêu Dị cũng bắt đầu đập loạn xạ, máu như sôi lên, đầu óc choáng váng, không phân biệt được là do cảm giác rơi tự do mang lại hay là niềm vui từ lời tỏ tình này.
Mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ ảo, tất cả đều trở thành âm thanh nền, chỉ có người trước mắt, người trước mắt là người trong tim.
Khi gần chạm đất, tháp rơi đột ngột giảm tốc, rồi dừng lại vững vàng.
Tiêu Dị thở dốc hai hơi, hít thở sâu điều chỉnh một chút. Mọi người bước xuống khỏi tháp rơi, người bên cạnh chạy đến bụi cỏ, bắt đầu nôn mửa, suýt nữa đụng vào Tiêu Dị, Nhâm Vân Thư kéo Tiêu Dị một cái, ôm chặt vào lòng.
Tiêu Dị cao hơn, Nhâm Vân Thư vừa hay có thể vùi đầu vào hõm cổ anh, thơm phức.
Nhâm Vân Thư chê bai: “Còn bảo là không sợ.”
Tiêu Dị né tránh chủ đề này, khẽ ho hai tiếng, “Lúc ở trên đó, sao em lại đột nhiên tỏ tình vậy?”
“Kiểm chứng hiệu ứng cầu treo thực tế một chút. Thế nào, có hiệu quả không?”
Tiêu Dị cười một tiếng, nắm tay Nhâm Vân Thư không buông.
—— Trên cây cầu treo của anh, từ trước đến nay chỉ có một mình em.
