Chương 20: Chị sao bằng em được
Nhìn qua thì ai cũng là người thường, không ngờ ông chủ lại là một cô gái nhỏ.
Dù chắc chắn phải có năng lực đặc biệt gì đó để bảo vệ quán này, nhưng cách ở đây cũng chỉ là trả phí mà thôi.
Hiện tại xem ra nơi này khá thích hợp để ở, không có mấy tầng lãnh đạo như mấy căn cứ tư nhân nhỏ, cũng không có mấy yêu cầu lao động cưỡng bức gì.
Nghiêm Hải và Liễu Nhu Nhi đi sang một bên xem số tinh hạch tích góp được trong tháng này. Anh và Tiểu Từ tích được tổng cộng 25 tinh hạch xanh, đổi được 5000 kim tệ.
Bốn người bọn họ, mỗi người một phòng, một ngày là 120 kim tệ. Ở một tháng cũng chỉ cần 3600 kim tệ, số còn lại đủ để ăn uống.
Tính toán một hồi, Nghiêm Hải cảm thấy ở trước một tháng cũng không sao. Tiền phòng còn lại anh và Tiểu Từ mỗi ngày có thể ra ngoài kiếm, vợ và con gái ở nhà được bảo vệ an toàn là được rồi.
Nơi tốt như vậy không phải lúc nào cũng có, nghĩ đến đây, Nghiêm Hải hiền hòa cười với Vãn Nguyệt. Dáng vẻ uy nghiêm trước kia khi đối mặt với cấp dưới đã thu lại, ngay cả thái độ nói chuyện cũng thêm phần cung kính: “Cô chủ, chúng tôi định làm thủ tục ở một tháng.”
Nghiêm Thư Nhã bị thái độ hiếm có của cha làm cho kinh ngạc. Cô đã quen nhìn ông phong thái oai hùng lúc thường, dù ở nhà cũng chỉ dịu dàng với cô và mẹ, còn khi đối mặt với người khác thì vẫn rất nghiêm túc.
Lần đầu thấy cha như vậy, không hiểu sao trong lòng có chút chua xót.
Liễu Nhu Nhi dường như nhận ra điều gì, dịu dàng vỗ về lưng Thư Nhã.
Con gái lớn rồi, thật không nỡ để con phải đối mặt với sự tàn khốc của thế giới này. Mẹ còn muốn bảo vệ con thật nhiều năm nữa.
Vừa đang chìm trong cảm xúc, Liễu Nhu Nhi liền thấy con gái mình dán mắt vào chàng thiếu niên đang bước vào đại sảnh.
Cảm động và tủi thân vừa tụ lại trong lòng, ào một cái, vỡ tan...
Con gái lớn rồi, vẫn mê trai như thế...
“Cậu con trai này đẹp trai thật!” Nghiêm Thư Nhã nhìn chăm chú Tinh Từ đi ngang qua.
Tinh Từ có đường quai hàm rõ ràng, tai trái đeo một chiếc thánh giá nhỏ màu bạc.
Mái tóc màu hạt dẻ mềm mại áp vào tai, vì đã lâu không cắt nên mái tóc hơi che khuất đôi mắt sâu thẳm.
Tuy mới mười bảy mười tám tuổi nhưng cậu đã cao một mét tám.
Thân hình gầy gò mặc chiếc áo ba lỗ màu đen, hai bên cánh tay khi cậu dùng sức xách túi lộ ra những đường cơ bắp rõ ràng.
Vết thương chằng chịt, làn da không được trắng trẻo, ánh mắt như chú sư tử nhỏ đang rình mồi, cẩn thận quan sát đám người xa lạ.
Khi lướt qua, chiếc thánh giá trên dái tai trái của Tinh Từ lóe lên dưới ánh nắng.
Một thoáng chiếu thẳng vào trái tim Nghiêm Thư Nhã.
“Cha, chúng ta làm xong chưa?” Cô nôn nóng chạy tới khoác tay Nghiêm Hải. Vẻ mặt vui sướng bị kìm nén, nhưng hai má ửng hồng không giấu được.
Tinh Từ không thèm nhìn cô gái ăn mặc lộng lẫy trang điểm tinh tế kia, đi thẳng về phía Vãn Nguyệt.
“Chị Vãn Nguyệt,” vừa mở lời, cậu đã bắt đầu luống cuống, tay không ngừng kéo vạt áo.
Tim đập thình thịch, sợ bị phát hiện điều khác lạ, cậu cúi gằm mặt.
Không phải cậu không nhận ra chị Vãn Nguyệt đã giúp đỡ mình hết lần này đến lần khác. Ngay từ ngày đầu tiên cậu và em gái đến sơn trang, mỗi lần người chị gái dịu dàng xinh đẹp này đi ngang qua trước mặt, con nai nhỏ trong lòng cậu lại không ngừng nhảy loạn.
Cậu mua thuốc cho em gái hết tiền, khi cậu ra ngoài định tìm ít vũ khí, chém xác sống kiếm tinh hạch, để lo cho em gái ăn uống,
Chị Vãn Nguyệt gọi cậu lại. Cô nhướng mày, cầm con dao găm đưa cho cậu,
“Này, nhóc con, mau kiếm tiền trả ta, một ngày 10 kim tệ tiền thuê.”
Có lẽ thấy hơi đường đột, cô ho một tiếng,
“Ta chỉ quan tâm đến em gái ngươi thôi, thấy nó đáng yêu quá! Đừng để nó chết đói đấy!”
Rồi còn làm ra vẻ hung dữ trừng mắt nhìn cậu: “Mau kiếm tiền đi! Ngươi không kiếm tiền thì ta kiếm tiền của ngươi bằng cách nào!”
Chị Vãn Nguyệt như vậy, rõ ràng là quan tâm đến cậu và em gái, nhưng vẫn phải giả vờ như chỉ để ý đến chuyện làm ăn.
Có hơi đáng yêu.
Tất cả những điều này đều là góc nhìn của Tinh Từ...
Trong lòng Vãn Nguyệt: Ta thật sự chỉ muốn kiếm tiền, ta là người làm ăn. (Vẻ mặt lạnh nhạt)
Em gái cậu ấy đúng là rất đáng yêu.
Dòng suy nghĩ quay trở lại, Tinh Từ lấy từ trong túi ra một chiếc khăn sạch nhỏ bọc con dao găm còn nguyên vẹn, luyến tiếc đưa cho Vãn Nguyệt,
“Cảm ơn chị Vãn Nguyệt, tôi đã kiếm đủ tiền để mua vũ khí ở cửa hàng tiện lợi rồi.”
Nói xong, vành tai nhỏ của cậu cũng đỏ ửng cả lên.
Bề ngoài cậu gắng gượng cười, nhưng trong lòng vô cùng luyến tiếc.
Hai hôm trước, ngày nào cậu cũng đặt con dao găm dưới gối, ngủ ngon lành. Đồ của chị Vãn Nguyệt, cứ như vậy mà trả lại.
Trong mắt Vãn Nguyệt, Tinh Từ có vẻ như muốn giết người cướp của, ánh mắt cậu như dính chặt vào con dao găm.
Vãn Nguyệt chộp lấy con dao găm, tức tối cất đi: “Hừ! Vậy thì tốt! Trả đây!”
Đúng là đứa trẻ kỳ lạ!
Trả đồ xong, Tinh Từ nhanh chân đi đến máy đổi tinh hạch, đổi xong lại đến cửa hàng tiện lợi mua vũ khí.
Ánh mắt Nghiêm Thư Nhã vẫn dõi theo cậu, nhìn cậu đi đến chỗ ông chủ, đưa thứ gì đó, có vẻ hơi ngại ngùng, rồi cho đến khi cậu đi khuất vào khu ở. Cô mới thu hồi ánh mắt.
Bốn người làm xong thủ tục, Nghiêm Thư Nhã nôn nóng chạy vào khu ở!
Cô phải đi tìm anh chàng đẹp trai kia! Cô sẽ không thua cái bà chủ đó đâu! Chị sao bằng em được!
Hừ.
