Chương 87: Nuôi chó thì đừng hòng ăn một mình
Sao có thể khiến một đám khách đáng yêu như vậy phải thất vọng được chứ, cô phẩy tay một cái, “Tôi đi làm ngay đây! Ai còn muốn ăn thì lát nữa ra quầy mua, tối nay mỗi người chỉ được mua một miếng thôi nhé!”
Mọi người đều gật đầu vui vẻ, ngoan ngoãn đi xếp hàng.
Vũ Yên vẫn còn đang cảm thán thì đã bị Vãn Nguyệt nắm tay chạy thẳng vào nhà hàng lớn phía sau.
“Chà! Tiểu Nguyệt Nguyệt?! Cậu mở nhà hàng to thế này từ khi nào vậy!” Vũ Yên nhìn thấy thứ to lớn này mà suýt rớt cả cằm.
Cô đưa tay đỡ cằm mình lên.
“He he, tối nay mở đấy, tớ dẫn cậu vào trong xem.” Vũ Yên đẩy cửa, vội vàng đi vào trong.
Vũ Yên đi theo sau, tiếp tục kinh ngạc nhìn ngắm cách bài trí bên trong.
Bầu không khí này sao mà dễ chịu thế! Nội thất kiểu Tung Của trông vừa thanh lịch lại vừa sang trọng. Ngay cả bộ đồ ăn bằng sứ đặt trên bàn cũng ánh lên vẻ ấm áp.
Vãn Nguyệt đã đi đến quầy làm bánh và tiếp tục bận rộn, cô biết Vũ Yên chắc chắn sẽ không nhịn được mà tham quan một lúc lâu mới sang.
Cái bánh ga-tô mười inch này may mà có máy làm lạnh và lò nướng cao cấp mà hệ thống chuẩn bị, thời gian nướng nhanh hơn gấp mười lần bình thường!
Không thì tối nay cô đừng hòng mà ngủ được.
Vãn Nguyệt đang đánh trứng thật nhanh thì Vũ Yên cuối cùng cũng kết thúc cuộc tham quan đầy kinh ngạc, vén rèm đi tới chỗ cô.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, không ngờ cậu còn biết làm bánh ga-tô! Còn gì mà cậu không biết nữa à?” Vũ Yên nhìn động tác thành thạo của cô, cũng vô cùng kinh ngạc.
“Tớ biết gì đâu! Chẳng phải có công thức ở đây sao.” Vãn Nguyệt giả vờ giận dỗi,
“Cậu mau tới giúp tớ đi, ngày mai nhà hàng lớn của chúng ta chuẩn bị khai trương! Nếu không tuyển đủ đầu bếp, cậu phải tới giúp tớ đấy, hai chúng ta phải cùng lên trận!”
Vãn Nguyệt giơ máy đánh trứng lên giả vờ hung dữ uy hiếp cô.
Vũ Yên nhếch miệng, tự tin cười hì hì,
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, cậu tin tớ đi, tớ có thể vào bếp ngay lập tức, ở chỗ tớ cậu không giành được việc đâu, tớ là một người cuồng nấu ăn chính hiệu đấy.”
Vãn Nguyệt tò mò nhìn cô một cái “Có khoa trương vậy không.”
“Vậy thì ngày mai tớ sẽ chờ xem thành quả của cậu nhé!” Vãn Nguyệt vỗ vai cô để khích lệ.
Tuyệt quá! Cuối cùng cũng có chỗ mà mình giỏi để giúp được Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Vũ Yên rất phấn khích, kích động gật đầu, nhận lấy cái thìa silicon từ tay Vãn Nguyệt, tiếp tục trộn bột bánh.
Hai người hợp tác với nhau, chưa đầy mười phút đã làm xong một chiếc bánh. Chiếc này trông còn hấp dẫn hơn chiếc trước.
Trên mặt bánh, lớp mứt quả đỏ óng ánh nhỏ xuống lớp kem béo ngậy.
Rắc đường bột lên bề mặt chất đầy quả anh đào, một chiếc bánh phô mai anh đào hoàn hảo đã hoàn thành!
Hai người cứ thế làm liên tiếp năm chiếc!
Vũ Yên bê khay bánh đã cắt sẵn bước nhanh ra ngoài, đại sảnh vẫn đông nghịt người,
Xem ra mọi người thuê nhà xong chẳng về đâu cả! Sợ mua không được bánh.
Vũ Yên vừa đặt khay bánh xuống, còn chưa kịp bày ra quầy, mọi người đã xếp hàng tới lấy bánh rồi,
“Cô em, không cần bày đâu, khỏi mất công, dù sao nhiều thế này chúng tôi cũng mua hết thôi!” Anh trai xếp hàng đầu tiên cười hiền lành.
Vũ Yên nghĩ cũng đúng, thôi thì đứng ở hai bên với Vãn Nguyệt, phát từng cái một.
Phát đến cuối cùng còn ba miếng, Vãn Nguyệt trực tiếp cầm lấy một miếng, cắn một miếng thật to.
Cuối cùng cũng được ăn bánh ga-tô thật rồi, hạnh phúc quá đi.
Cô vội ra hiệu cho Vũ Yên cũng ăn đi. Như vậy là còn lại một miếng cuối cùng.
Vãn Nguyệt định để ở quầy rồi lấy cái lồng nhỏ đậy lại.
Mặc Nhất đúng lúc dẫn theo “tướng quân” cưng của anh ta ra ngoài đi dạo.
Thế là xong, một người một chó đều đứng trước miếng bánh nhỏ này, không bước nổi chân.
Vãn Nguyệt không nỡ đậy bánh lại trước hai ánh mắt đầy khao khát đó, đành bất lực cười nói, “Muốn ăn không? 100 kim tệ một miếng, miếng cuối cùng tối nay đấy.”
Lời còn chưa dứt, Mặc Nhất đã nhanh chóng gật đầu nhận lấy.
Mắt anh ta sắp rơi vào trong bánh rồi! Sức hấp dẫn của bánh ga-tô ai mà cưỡng lại được chứ! Nhất là bánh vị anh đào!
Mặc Nhất vừa mở miệng ra, tướng quân đã sốt ruột kêu ăng ẳng bên cạnh, chân chó sốt ruột giậm liên hồi dưới đất.
Đôi mắt to đen láy cứ nhìn chằm chằm vào Mặc Nhất, trong mắt đầy vẻ mong đợi.
Ôi, nuôi chó thì đời này cũng đừng hòng ăn một mình được.
Mặc Nhất đau lòng chia nửa miếng cho tướng quân.
Một người một chó vui vẻ ngồi xổm trước quầy ăn hết món tráng miệng, cũng chẳng buồn đi dạo nữa, lủi thủi quay về.
Đám anh trai đầu trọc cũng ăn xong bánh, đi theo Vãn Nguyệt, mỗi người đeo một chiếc ba lô to, xách theo đồ đạc của mình bước vào khu ở trọ hạng hai.
Trước đây Cương Đồ và mọi người tuy không ở trong căn cứ, nhưng bọn họ đã chiếm được một tòa nhà lớn, tòa nhà này có trung tâm thương mại và siêu thị, nhu yếu phẩm cơ bản đều có, nhưng không có giường.
Mọi người cũng trải chiếu ngủ ngay trong các cửa hàng, nước và điện thì đã mất từ lâu.
Điện thoại cũng đã lâu không dùng.
Còn bây giờ, họ kích động ngắm nhìn những chiếc lá ngân hạnh trên con phố này, có người còn kích động ngồi thử lên từng chiếc ghế dài trên phố.
Con người khi phấn khích thường hay làm những hành động ngớ ngẩn.
Vãn Nguyệt nhìn thấy niềm vui và sự phấn khích trên khuôn mặt họ, trong lòng như uống một ngụm nước nóng hổi, một dòng nước ấm chảy qua.
Dường như những việc mình đang làm bây giờ cũng có thể mang lại cho mọi người một chút niềm vui và hơi ấm.
Vũ Yên phát hiện bốn tòa nhà trên phố đã biến thành tám tòa.
Cô và Vãn Nguyệt đứng ở cửa tòa nhà, vẫy tay tiễn họ trở về những tòa nhà khác nhau.
