Chương 24: Chê xe của tôi à?
“Để tôi chọn?”
Nguyễn Hy còn chưa kịp hoàn hồn trước cảnh tượng hàng loạt siêu xe trước mắt, thì đã nghe thấy câu nói này.
Cô hơi ngạc nhiên: “Sao vậy?”
Hạ Kiến Từ chậm rãi xoay cổ, cười nhạt: “Không phải tôi đâm hỏng xe của em sao, đương nhiên phải đền em một chiếc mới.”
Nguyễn Hy lúc này mới hiểu ý anh.
Cô lập tức nói: “Không cần đâu.”
Hạ Kiến Từ hơi nhíu mày: “Sao, chê xe của tôi à?”
Đùa gì thế!
Nguyễn Hy nhìn dàn xe trước mắt, từ siêu xe thể thao đỉnh nhất đến Bentley, Rolls-Royce, đủ cả.
Không biết còn tưởng đây là triển lãm xe hơi hạng sang.
“Đương nhiên không phải, xe của anh Kiến Từ đắt quá, em lái không nổi đâu.”
Nghe là biết nói đối.
Chiếc Bugatti của Bùi Cẩn thì cô nhận ngon lành.
Đôi mắt đen hẹp dài của Hạ Kiến Từ bỗng nhiên lạnh xuống.
Nhưng Nguyễn Hy không để ý, cô vẫn nhìn chằm chằm vào những chiếc xe trong kho, dù là Văn Tri Mộ mê xe đến thế nào, bộ sưu tập của cậu ta cả về số lượng lẫn chất lượng đều kém xa nơi này.
Hồi lâu, cô thu hồi tầm mắt, không nhịn được nói: “Anh Kiến Từ, nếu anh thực sự muốn đền bù cho em, có thể đổi cách khác được không?”
Hạ Kiến Từ thần sắc rất nhạt: “Nói đi.”
“Có thể để đội ngũ của anh nhanh chóng thẩm định kế hoạch kinh doanh của công ty em được không?”
Hừ.
Thứ cô có thể nói với anh, quả nhiên chỉ có chuyện này.
Hạ Kiến Từ trầm mặc, hồi lâu mới thốt ra mấy chữ: “Được voi đòi tiên.”
Nguyễn Hy hít sâu một hơi.
Cũng chẳng thất vọng lắm.
Cô biết chuyện này không thể gấp, tiện miệng hỏi một câu thôi.
Hỏi có hơn không, biết đâu lại trúng.
“Nếu không có chuyện gì nữa, em đi trước nhé,” Nguyễn Hy nói.
Hạ Kiến Từ nhìn cô không nhận được câu trả lời mong muốn, liền không muốn ở lại thêm một giây.
Giọng anh lạnh nhạt: “Tùy em.”
Nguyễn Hy cũng chẳng bận tâm, vẫy tay chào.
Cô xách túi xoay người rời đi, bóng lưng mảnh khảnh bước đi thản nhiên.
Không ngoảnh đầu lại.
Khi tầm nhìn của Hạ Kiến Từ không còn thấy bóng cô, anh mới từ trong túi lấy ra điếu thuốc, tùy tiện châm lên, khói thuốc bay nghi ngút.
Không biết bao lâu sau, Hạ Kiến Từ lên xe.
Xe chạy chưa được bao lâu, điện thoại của Hàn Tử Tiêu gọi đến.
Anh trực tiếp ngắt máy.
Đầu dây bên kia không dễ dàng bỏ cuộc, lại gọi tiếp.
Một người ngắt, một người gọi.
Cứ như vậy ba bốn lần, đến trước một cây đèn đỏ, Hạ Kiến Từ cuối cùng cũng bắt máy.
“Này, cậu bận gì mà không bắt máy thế?” Hàn Tử Tiêu nói như sấm nổ.
Hạ Kiến Từ: “Không bận, chỉ là không muốn nghe thôi.”
Đầu dây bên kia khựng lại một giây, Hàn Tử Tiêu nói: “Mặc kệ cậu, cậu mau qua đây đi. Tôi thấy Bùi Cẩn và Nguyễn Thiếu Xuyên tối nay không ổn lắm, đừng để họ đánh nhau đấy.”
Hạ Kiến Từ định từ chối.
Nhưng bỗng nhiên lại đổi ý: “Chờ tôi, đến ngay.”
Hàn Tử Tiêu: “Không phải chứ, sao tôi thấy cậu nghe nói họ sắp đánh nhau mà còn hứng thú thế.”
“Ai mà chẳng thích xem kịch vui.”
Hạ Kiến Từ khẽ cười khẩy.
Đánh nhau thì tốt nhất.
Chết một đứa là vừa.
Khi anh đến phòng VIP của câu lạc bộ, bên trong còn khá yên tĩnh.
Hàn Tử Tiêu ngồi ở quầy bar, Nguyễn Thiếu Xuyên và Bùi Cẩn mỗi người chiếm một đầu ghế sofa dài, có vẻ như đang đối đầu ngầm.
“Không phải bảo sắp đánh nhau sao?” Hạ Kiến Từ bước vào, ném áo khoác lên quầy bar.
Bộ vest cao cấp hàng chục nghìn tệ, anh chẳng hề để tâm.
Hàn Tử Tiêu nghe vậy, vội nhỏ giọng: “Tổ tông ơi, đừng có quậy thêm nữa.”
Hạ Kiến Từ đưa tay cầm chai rượu trước mặt, tự rót cho mình một ly.
Không biết là vì anh đến, hay là họ đã ấp ủ đủ lâu.
Nguyễn Thiếu Xuyên ngước lên nhìn Bùi Cẩn: “Hy Hy và Vân Âm quan hệ vốn đã tệ lắm rồi, anh có thể đừng nhúng tay vào giữa họ được không?”
Mẹ ơi.
Hàn Tử Tiêu lúc này mới biết nguyên nhân căng thẳng giữa hai người.
“Vì chuyện tôi tặng xe sao?” Bùi Cẩn hỏi ngược lại.
Nguyễn Thiếu Xuyên suýt bị chọc tức đến cười: “Anh đừng nói là anh không biết Hy Hy cố tình mượn anh để chọc tức Vân Âm đấy nhé?”
“Vậy tối qua Hy Hy tự nhiên gọi cho tôi, là vì cô ấy lại bị ấm ức ở nhà sao?”
Câu chất vấn này khiến Nguyễn Thiếu Xuyên nghẹn họng.
Anh ta đột ngột đứng dậy, Hàn Tử Tiêu suýt thì xông ra cản giữa.
May mà Nguyễn Thiếu Xuyên chỉ nhìn Bùi Cẩn: “Còn anh, hai đứa con gái nhà họ Nguyễn vì tranh giành anh mà đánh nhau sống mái, anh có vui không?”
Hạ Kiến Từ, vốn chỉ đứng xem kịch, nghe đến đây liền cười khẩy.
Bùi Cẩn vốn dĩ ôn hòa từ tốn: “Tôi không hèn hạ đến thế.”
Nguyễn Thiếu Xuyên mặt không cảm xúc: “Vậy thì đừng dao động qua lại giữa hai người họ.”
“Tối qua tình thế đó, tôi không thể từ chối Nguyễn Hy.”
Hạ Kiến Từ ngồi trước quầy bar, quay lưng về phía họ.
Đồng tử đen co lại, các đốt ngón tay đang cầm ly rượu bỗng căng cứng nổi lên.
Nguyễn Thiếu Xuyên nghiến răng: “Mẹ nó, đừng có mơ tưởng hưởng cả hai.”
Bùi Cẩn nhẹ giọng: “Yên tâm, bây giờ Hy Hy chỉ lợi dụng tôi thôi.”
Cuộc nói chuyện chẳng ngã ngũ ra đâu.
Cuối cùng đành tan rã trong bất hòa.
Sau khi họ đi, Hàn Tử Tiêu mới dám vỗ ngực: “Tình yêu đúng là thứ hành hạ người ta, nhất là tình tay ba.”
“Không nói thì không ai bảo cậu câm đâu,” Hạ Kiến Từ thần sắc lạnh lùng.
Hàn Tử Tiêu nói: “Cậu lại uống rượu giải sầu gì thế?”
“Giải sầu à?” Hạ Kiến Từ ngón tay cầm ly rượu nhẹ xoay một vòng: “Cậu không thấy tôi đang uống rượu mừng sao?”
Hả?
Anh ta mừng?
Hàn Tử Tiêu nhìn chằm chằm vào gương mặt Hạ Kiến Từ đang tối sầm như sắp nhỏ nước.
Tâm trạng Hạ Kiến Từ quả thực không còn tệ như trước.
“Mọi người vẫn đang chơi ở phòng bên cạnh, qua đó không?” Hàn Tử Tiêu cúi đầu nhìn điện thoại hỏi.
Vừa rồi bầu không khí giữa Nguyễn Thiếu Xuyên và Bùi Cẩn quá nhạy cảm, Hàn Tử Tiêu đã bảo những người khác sang phòng VIP khác chơi, để lại chỗ này cho mấy người họ.
Quả nhiên, nội dung nói chuyện quá bạo.
“Tôi cứ tưởng Bùi Cẩn và Nguyễn Vân Âm đã chắc chắn lắm rồi, ai ngờ Nguyễn Hy về, thế là loạn hết cả.”
“Cậu nói lão Bùi cuối cùng sẽ chọn ai?”
Hàn Tử Tiêu vẫn đang ngẫm nghĩ về tin động trời này.
Đến khi anh ta hoàn hồn, thì thấy Hạ Kiến Từ đang nhìn chằm chằm mình với vẻ mặt âm trầm.
“Là… làm gì?” Hàn Tử Tiêu theo bản năng lùi lại một bước.
Hạ Kiến Từ: “Cái miệng của cậu ngoài nói phét ra thì còn có chút tác dụng nào khác không?”
Hàn Tử Tiêu: “…”
“Đến lượt nó chọn à?”
Hồi lâu, Hàn Tử Tiêu mới phản ứng được, câu này không phải nói với mình.
Hạ Kiến Từ ngồi một lát, xách áo khoác định đi.
Hàn Tử Tiêu đi bên cạnh, hai người xuống lầu, còn hỏi: “Thật sự không chơi thêm chút nữa à?”
Đang nói, họ bỗng thấy khu vực công cộng trên tầng hai, bên cạnh bàn bi-a có rất nhiều người vây quanh.
Một đám người đang xem hai người đánh bi-a.
Hàn Tử Tiêu liếc mắt nhìn: “Ồ, không phải Nguyễn Hy sao?”
Người đàn ông vốn đang cúi đầu xem điện thoại dừng bước, theo bản năng nhìn về phía đó.
Không xa, Nguyễn Hy đang cúi người gác cơ.
Quần áo cô đã khác với lúc tan làm.
Một chiếc váy dài ôm sát màu đen, lúc này cúi người đánh bóng, eo thon như cành liễu vậy mà lại chống đỡ một động tác dứt khoát gọn gàng đến thế.
Chỉ thấy cô giơ tay khẽ vung cơ.
Đầu cơ va vào bóng phát ra âm thanh giòn tan.
Bóng xanh theo tiếng rơi vào lỗ.
Tiếng động ấy, như đập vào lòng Hạ Kiến Từ.
