Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tam Giác Vàng: Tôi Bị Đại Lão Ác Ma Giam Sủng - Hạ Tri Dao > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80 có bản audio.

Chương 80: Biện pháp

 

Nghe thấy hai chữ “Thẩm tiên sinh”.

 

Hạ Tri Dao vốn đang trong trạng thái lơ mơ, bỗng như chạm phải công tắc sâu thẳm trong tâm hồn.

 

Đầu cô ong lên, mặt tái nhợt.

 

“Thẩm… Thẩm tiên sinh?!”

 

Cô mở to mắt, nỗi sợ thấu xương trong tích tắc đã hoàn toàn át đi mọi cảm giác tê liệt do rượu mang lại.

 

Cô hoảng loạn muốn đứng dậy, nhưng đột nhiên chân mềm nhũn, cả người trượt khỏi ghế sô pha một cách thảm hại, đầu gối đập xuống sàn.

 

An Nhã nhìn cái ôm trống rỗng chợt mất đi cảm giác mềm mại, tiếc nuối “xì” một tiếng.

 

Cô chậm rãi thu tay còn đang lơ lửng giữa không, cầm ly rượu trên bàn lắc lắc, rồi trợn mắt lên trời một cách phóng đại về phía A Ken đang đứng ở cửa.

 

“Hừ, cái mũi của Thẩm Ngự đúng là còn thính hơn cả chó nghiệp vụ.” An Nhã nói với giọng châm chọc.

 

A Ken không đáp.

 

Là trợ lý đắc lực nhất bên cạnh Thẩm Ngự, anh ta quá rõ tính khí của tiểu thư nhà Sharma này.

 

Cô ta điên lên thì ngay cả cha mình là lão tướng quân cũng dám hạ độc, khiến lão tướng phải ngồi trong nhà vệ sinh suốt ba ngày trời.

 

Bình thường cô ta nhảy nhót trong khu vực cấm của Thẩm tiên sinh là chuyện cơm bữa.

 

Vì quan hệ đối tác, Thẩm tiên sinh thường cũng nhắm mắt làm ngơ, miễn không chạm đến giới hạn thì mặc cô ta muốn làm gì thì làm.

 

Nhưng lần này thì không.

 

A Ken bước dài, trực tiếp đi vào. Anh ta dừng lại bên cạnh Hạ Tri Dao, giọng nói mang chút khẩn trương:

 

“Hạ tiểu thư, chúng ta phải đi rồi. Thẩm tiên sinh… đang đợi cô.”

 

Hạ Tri Dao vịn tay vào thành ghế sô pha, dùng hết sức lực toàn thân mới loạng choạng đứng dậy.

 

Đầu gối vừa đập xuống đất hơi đau, nhưng cũng không kịp xoa.

 

Cô theo bản năng quay đầu lại, đôi mắt đẹp long lanh lúc này tràn đầy sự bất lực và van xin, nhìn về phía An Nhã vẫn đang lười biếng ngồi trên ghế sô pha.

 

“Thỏ nhỏ, không nỡ xa chị à?”

 

An Nhã cười nhẹ một tiếng đầy bất đắc dĩ, uống cạn ly rượu, đặt ly xuống:

 

“Nếu em không về, lát nữa e rằng con sói đen kia sẽ đích thân đến đón em đấy.”

 

Thậm chí ngay cả cô lúc này cũng không dám đối đầu trực diện với con dã thú điên cuồng đó.

 

Thôi vậy.

 

Tính kế dài lâu.

 

Hạ Tri Dao cắn môi dưới, cảm giác sắp trở lại lồng giam khiến tay chân cô lạnh toát.

 

Cô lết từng bước theo A Ken ra đến cửa.

 

Đột nhiên cô nhớ ra điều gì, liền quay lại, loạng choạng bước đến trước bàn trà.

 

Cô với tay lấy gói bánh quy ngón tay vẫn còn dang dở.

 

“Bác sĩ An Nhã…”

 

Cô khẽ nói, giọng vì say rượu nên hơi mềm nhũn:

 

“Hôm nay… cảm ơn chị.”

 

“Thỏ nhỏ,”

 

An Nhã bỗng đứng dậy, bước đến trước mặt Hạ Tri Dao, ánh mắt đầy ẩn ý:

 

“Hãy nhớ, em có thể đến thăm Nếp tẻ bất cứ lúc nào.”

 

Cô ngừng một chút, hơi nghiêng người, ghé sát tai Hạ Tri Dao, nháy mắt với cô, thì thầm đầy mờ ám:

 

“Và đừng quên… những gì chúng ta đã nói hôm nay, có hiệu lực vĩnh viễn.”

 

Tim Hạ Tri Dao đập thình thịch, cô ngước nhìn đôi mắt cười của An Nhã.

 

A Ken bên cạnh sầm mặt lại, thân hình cao lớn lặng lẽ lùi lại hai bước, chắn ngang tầm nhìn của An Nhã, cắt đứt ánh mắt trao đổi giữa hai người.

 

“Mời đi, Hạ tiểu thư.” Anh ta thúc giục.

 

Hạ Tri Dao không dám nhìn thêm, cứ như xác chết di động, ôm gói bánh quy, cúi đầu, lết từng bước theo sau A Ken ra khỏi tòa nhà y tế.

 

Gió đêm lạnh lẽo.

 

Chiếc George Patton chống đạn màu đen của Thẩm Ngự lặng lẽ đỗ bên đường.

 

Thân xe bắn đầy bùn đất, rõ ràng vừa từ một môi trường khắc nghiệt nào đó phóng về.

 

A Ken tiến lên, kéo cánh cửa nặng nề của ghế sau.

 

Hạ Tri Dao hít một hơi thật sâu, động tác cứng nhắc trèo lên xe.

 

Cánh cửa đóng lại, cắt đứt mọi hy vọng.

 

Trong xe bật điều hòa lạnh, nhiệt độ rất thấp.

 

A Ken ngồi vào ghế lái, nổ máy. Động cơ gầm lên một tiếng, lao nhanh về phía Bạch Lâu.

 

Khoang xe yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng động cơ ầm ầm.

 

A Ken qua gương chiếu hậu trong xe liếc nhanh cô gái ở ghế sau.

 

Cô co rúm thành một cục nhỏ, bám chặt vào cửa xe. Những vệt hồng do rượu bốc lên lúc ở chỗ An Nhã gần như đã biến mất, gương mặt cô lúc này tái nhợt vô cùng.

 

Đôi mắt to vô hồn nhìn ra những tháp canh vụt qua ngoài cửa sổ, cả người tỏa ra một vẻ yếu đuối sắp vỡ vụn.

 

A Ken thầm thở dài.

 

Xe nhanh chóng vào sân của Bạch Lâu, đỗ lại êm ái.

 

A Ken xuống xe, mở cửa cho cô.

 

Hạ Tri Dao lại hít một hơi thật sâu, ép mình ngừng run rẩy, ôm gói bánh quy bước xuống xe.

 

Màn đêm tĩnh mịch, Bạch Lâu đèn đuốc sáng trưng.

 

Theo A Ken bước lên bậc thềm, vào cửa chính, Hạ Tri Dao theo bản năng rẽ vào hành lang bên phải.

 

Phòng ngủ của cô nằm sâu trong dãy bên phải.

 

“Hạ tiểu thư.”

 

Giọng A Ken vang lên sau lưng cô.

 

Hạ Tri Dao khựng lại, ngơ ngác quay đầu.

 

A Ken đứng bên trái đại sảnh, giơ tay làm cử chỉ mời, chỉ về phía sâu hành lang dài bên trái:

 

“Mời đi lối này.”

 

Giọng A Ken cung kính, nhưng nội dung tàn nhẫn:

 

“Thẩm tiên sinh… đang đợi cô ở dưới tầng hầm.”

 

Đầu óc Hạ Tri Dao trống rỗng.

 

Chút lý trí vừa hồi phục tan biến hoàn toàn trong khoảnh khắc nghe thấy ba chữ “tầng hầm”.

 

Tầng hầm.

 

Cô đương nhiên biết điều đó có nghĩa là gì.

 

Trong thoáng chốc, cô hoàn toàn đờ đẫn, cả người bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi như thủy triều.

 

Nước mắt không kìm được trào ra, làm mờ tầm nhìn.

 

Mắt cô không thấy, tai cũng không nghe.

 

Thế giới như bị bấm nút tắt tiếng, mắt cô chẳng thấy, tai cũng chẳng nghe.

 

“Hạ tiểu thư? Hạ tiểu thư?”

 

Không biết A Ken gọi bao nhiêu lần, cô mới tìm lại được chút thần trí từ nỗi sợ trắng xóa đó.

 

Phải rồi.

 

Tầng hầm.

 

Phải xuống tầng hầm.

 

Cô nhắm mắt như chấp nhận số phận, vừa định nhấc đôi chân nặng ngàn cân.

 

Bỗng nhiên, một nỗi sợ lớn hơn, sắc bén hơn, như một nhát dao nhọn đâm thẳng vào não cô!

 

Lọ thuốc!

 

Chiếc lọ nhỏ màu trắng của bác sĩ An Nhã!

 

Lúc này, nó đang nằm yên trong túi bên phải ẩn dấu dưới lớp vải cotton mỏng của chiếc váy dài!

 

Giấu thuốc riêng.

 

Trong logic của người đàn ông đó, đây tuyệt đối là sự phản bội không thể tha thứ.

 

Nếu…

 

Nếu cô mang chiếc lọ này bước xuống tầng hầm, một khi Thẩm Ngự muốn lục soát người, hoặc thậm chí chỉ cần môi trường đáng sợ đó làm cô yếu chân ngã xuống, lọ thuốc lăn ra…

 

Hạ Tri Dao gần như có thể tưởng tượng ra sự tàn bạo hủy diệt trời đất sẽ trào dâng trong đôi mắt sâu thẳm đầy âm u của Thẩm Ngự.

 

Cũng có thể tưởng tượng ra chiếc roi từng đánh cô sẽ xé toạc da thịt cô như thế nào.

 

Không.

 

Không được!

 

Tuyệt đối không thể mang thứ này xuống dưới!

 

“Đi thôi, Hạ tiểu thư.”

 

A Ken thấy cô đứng yên, mặt tái nhợt, cho rằng cô chỉ đơn thuần sợ bị phạt:

 

“Thẩm tiên sinh không thích chờ đợi. Cô càng chần chừ, hậu quả chỉ càng nặng thêm.”

 

Hạ Tri Dao bấu chặt lấy tà váy, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

 

Tim cô đập như sắp vọt ra khỏi cổ họng, đầu óc quay cuồng trong nỗi sợ hãi tột độ.

 

Làm sao đây?

 

Cô phải làm sao!

 

Vứt đi? Ném ở đâu? Bây giờ A Ken đang đứng trước mặt cô, bất kỳ động tác thừa nào cũng sẽ bị phát hiện!

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

 

Cô phải, ngay lập tức, lập tức, nghĩ ra một biện pháp!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi