Chương 98: Thuốc giảm đau
Hạ Tri Dao vừa định hỏi về chuyện cũ của Thẩm Ngự.
Mỹ Di liền dịu dàng nói tiếp:
“À, đúng rồi cô Hạ, vừa nãy khi ông chủ ra ngoài có dặn riêng, bảo cô đừng ngủ vội. Ông ấy đã sai A Ken đến tòa y tế lấy thuốc, bảo cô uống thuốc rồi hãy ngủ.”
Hạ Tri Dao tròn mắt: “Thẩm Tiên Sinh… sai người đi lấy thuốc ạ?”
“Phải đó.”
Mỹ Di cười tươi:
“Ông chủ nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra rất tâm lý. Ở lâu cô sẽ biết thôi.”
“Ông ấy có chuyện gì cũng giấu trong lòng, nhưng việc gì cũng làm chu đáo, đâu vào đấy cả.”
Hạ Tri Dao lại ngẩn người.
Đại ma vương…
Mâu thuẫn.
Người đàn ông này từ trong ra ngoài, đều mâu thuẫn tột cùng.
Chính tay hắn xé toang tấm chắn che chở cho cô, nhưng lại khi cô bơ vơ nhất, dùng áo khoác siết chặt cô.
Hắn muốn dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để hành hạ cô, nhưng lại khi cô yếu đuối nhất, cho cô một vòng tay.
“Vâng, cháu biết rồi, Mỹ Di.” Cô khẽ đáp, lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót phức tạp.
Mấy người giúp việc làm việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã trải ga giường trắng tinh mới, chăn cũng gấp gọn gàng, chiếc gối đẫm nước mắt cũng được thay mới.
“Xong rồi, cô Hạ, cô cứ ngồi nghỉ nhé. Thuốc chắc sắp mang đến.” Mỹ Di dặn dò thêm.
“Cháu cảm ơn Mỹ Di, chúc dì ngủ ngon.” Hạ Tri Dao khẽ đáp.
Mỹ Di dẫn người giúp việc thu dọn đồ bẩn, nhẹ nhàng lui ra.
Trước khi đi, còn chu đáo chỉnh đèn đầu giường sang chế độ ánh sáng ấm dịu nhất, lại rót một cốc nước ấm để trên tủ đầu giường.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Phòng lại chỉ còn một mình Hạ Tri Dao.
Cô lặng lẽ ngồi trên ghế sofa đơn, ôm đầu gối, nhìn ra màn đêm đen ngoài cửa sổ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa lại vang lên.
“Cô Hạ, tôi là A Ken. Thẩm Tiên Sinh bảo tôi mang thuốc đến.”
Hạ Tri Dao vội chống người đứng dậy khỏi ghế sofa, lê từng bước nặng nhọc ra mở cửa.
A Ken vẫn mặc một thân đen, tay cầm một hộp thuốc.
“Anh A Ken.”
Hạ Tri Dao nhận lấy lọ thuốc, liếc nhãn hiệu, toàn tiếng Anh, nhưng cũng đoán ra là thuốc giảm đau mạnh.
“Cảm ơn anh.”
A Ken gật đầu, chuyển lời đúng kiểu công việc:
“Không có gì, cô Hạ. Cô An Nhã dặn, thuốc này mỗi ngày chỉ được uống một viên. Không được uống nhiều. Nhưng cơ bản không có tác dụng phụ.”
“Ồ.”
Nghe nhắc đến An Nhã, mắt Hạ Tri Dao sáng lên.
Là chị An Nhã cho cô thuốc…
A Ken làm xong việc, xoay người định đi.
“À… anh A Ken!” Hạ Tri Dao bỗng gọi giật.
A Ken dừng bước, quay người, giọng ôn hòa: “Còn chuyện gì nữa không, cô Hạ?”
Hạ Tri Dao nắm chặt hộp thuốc, cắn môi, lấy can đảm hỏi:
“Chị An Nhã… chị ấy, chị ấy vẫn ổn chứ ạ?”
Bởi vì uống rượu ở chỗ chị An Nhã, cô bị phạt, dù bản thân còn khó bảo toàn, nhưng cô cũng rất lo sợ đại ma vương sẽ trút giận lên người chị ấy.
A Ken khựng lại một chút, nghiêng đầu, giọng vẫn đều đều:
“Cô An Nhã rất tốt, đang làm thí nghiệm. Cô Hạ không cần lo lắng.”
Nghe vậy, trái tim Hạ Tri Dao đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
“Vậy thì tốt… tốt quá. Phiền anh giúp tôi cảm ơn chị ấy.”
“Được, tôi sẽ chuyển lời.”
A Ken nói xong, liền quay người rời đi.
Cô bước đến bên giường, cầm ly nước ấm, lấy một viên thuốc trắng, ngửa đầu nuốt.
Cô chui vào chiếc chăn vừa được thay mới.
Chiếc chăn lông vũ mới tinh mềm như mây, nhẹ nhàng bao bọc lấy cô, còn thoảng mùi nắng phơi.
Khiến cả người cô thư thái hơn nhiều.
Thuốc chưa kịp ngấm, bụng dưới vẫn âm ỉ đau.
Hạ Tri Dao nhìn trần nhà, đầu óc lại bắt đầu lan man.
“Sao phụ nữ đến tháng lại bị đau bụng thế này…”
Trong lòng cô lầm bầm bực dọc.
“Không những phải chảy máu, còn đau, còn mất kiểm soát cảm xúc, còn nổi mụn, còn đau lưng nhức mỏi…”
“Đây là cái lỗi tiến hóa nào của loài người thế?”
Cô trở mình, vùi mặt vào gối.
“Sao phụ nữ đau bụng kinh chỉ có thể uống thuốc giảm đau? Chữa ngọn chứ không chữa gốc.”
“Y học nhân loại phát triển bao nhiêu năm, thay được cả tim, thám hiểm được cả sao Hỏa, mà vẫn chưa có ai nghiên cứu ra cách để phụ nữ hết hẳn đau bụng kinh à? Chỉ biết dựa vào thuốc giảm đau, hoặc là chịu đựng.”
“Nếu…”
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Hạ Tri Dao.
“Nếu người đến tháng là đàn ông, nếu mỗi tháng lăn lộn trên sàn đau đớn chết đi sống lại là những thằng đàn ông, thì vấn đề này có lẽ đã được giải quyết từ lâu rồi…”
“Chắc không cần phải đợi đến bây giờ, từ trăm năm trước nó đã được xếp vào dự án y học ưu tiên cao nhất toàn cầu rồi.”
“Nếu đàn ông cũng đau bụng kinh, thuốc đặc hiệu chắc còn phổ biến hơn cả Coca-Cola.”
“Khó lắm sao? Khó hơn chế tạo bom nguyên tử à? Khó hơn chế tạo mấy quả tên lửa giết người đó à?”
Nghĩ đến những quả tên lửa trị giá mấy chục triệu đô la Mỹ mà Thẩm Ngự phóng đi dễ như trở bàn tay, Hạ Tri Dao bĩu môi.
Có tiền đó để chế tên lửa nổ người ta, sao không đầu tư thêm nghiên cứu cách cứu tử cung của phụ nữ.
“Giá mà mình học y…”
Hạ Tri Dao thở dài.
“Thôi, học y khó quá… mình nhìn mẫu vật còn chẳng dám… mình chỉ có thể học thuộc niên đại, xem bản đồ thôi.”
“… Thôi bỏ đi, mình học gì bây giờ cũng vô dụng, biết bao giờ mới ra ngoài, mới về nhà…”
Suy nghĩ lại bay đến An Nhã.
Giá mà cô cũng giỏi như chị An Nhã nhỉ.
Nghĩ đến An Nhã, khóe môi Hạ Tri Dao bất giác cong lên.
Chị An Nhã thật sự rất giỏi, bình tĩnh, chuyên nghiệp, lại còn rất ngầu, đến cả đại ma vương Thẩm Ngự cũng phải nể mặt chị ấy vài phần.
Hơn nữa, chị ấy còn tốt với mình như vậy, cho mình thuốc, còn tặng mình chú khỉ nhỏ.
“Muốn đến chỗ chị An Nhã quá…”
Cô mơ màng nghĩ.
“Muốn xem Nếp.”
“Không biết Nếp ngủ chưa… nó nhỏ như vậy, liệu có lạnh không…”
“Đợi mình hết đau bụng, nhất định phải đi xem nó…”
Cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt Hạ Tri Dao càng lúc càng nặng.
Trong giây phút cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, cảnh tượng vừa nãy ùa về trong tâm trí cô.
Hôm nay đại ma vương lại cười lớn vui vẻ với cô, thật sự rất quái dị.
Còn nữa, hắn còn xoa bụng cho mình… ừm, cũng rất quái dị.
Hạ Tri Dao nhớ lại lòng bàn tay rộng lớn của hắn áp lên bụng dưới của cô, hơi nóng hổi.
Hôm nay đại ma vương còn nói, sẽ không giết cô…
Ít nhất bây giờ, cô không cần lo bị ném ra núi sau cho sói ăn nữa.
Mỹ Di nói hồi nhỏ đại ma vương rất khổ, không biết là khổ thế nào, mai mình sẽ hỏi dì ấy…
Hạ Tri Dao lẩm bẩm một câu mơ, rồi ngủ say.
