Tên môi giới thấy có khách hàng liền vội vàng tiến lên: "Hai vị xem trúng đứa nào rồi, để tôi giới thiệu cho?"
Đổng Tư chỉ vào mấy người phụ nữ: "Trước đây họ làm nghề gì?"
Tên môi giới liếc nhìn họ, đáp: "Trước họ làm đầu bếp trong một gia đình, tay nghề nấu nướng rất khá."
Đổng Tư nhíu mày: "Vậy sao lại lọt vào chợ nô lệ?"
Tên môi giới giải thích: "Chẳng phải nửa tháng trước có giặc cướp vào thành đó sao, chúng cướp sạch nhà ấy, tiền bạc không còn một đồng. Giờ đây nuôi nổi đầy tớ sao nổi, đành phải bán hết thôi."
Nói rồi hắn chỉ sang một người đàn ông trung niên bên cạnh: "Hắn là người đánh xe cho nhà đó."
Rồi lại nhìn về phía mấy thanh niên thiếu nữ đang cúi đầu: "Mấy đứa này cũng là tiểu đồng và thị nữ của nhà ấy."
Đổng Tư gật đầu, quay sang bọn họ nói: "Ngẩng mặt lên."
Mấy người không chút do dự, ngước đầu lên.
Giang Cẩn nhìn qua một lượt, rồi lại nhìn Đổng Tư, phải thừa nhận hắn xem người quả thực có chút bản lĩnh. Mấy người này nhìn bề ngoài đúng là loại người hiền lành chất phác.
Dĩ nhiên, cụ thể thế nào phải đợi sau này chung sống mới biết, nhưng ấn tượng ban đầu như vậy là được rồi.
Thấy Giang Cẩn không lên tiếng, Đổng Tư biết nàng không phản đối, bèn bắt đầu mặc cả giá cả.
Bỗng một người phụ nữ quỵch xuống đất: "Xin chủ nhân mua luôn con trai của tôi đi. Nó rất ngoan, biết làm đủ thứ việc."
Bên cạnh bà ta đứng một bé trai chừng sáu bảy tuổi, thấy mẹ quỳ cũng vội quỳ theo.
Tên môi giới sợ làm mếch lòng hai vị khách lớn, liền bước tới đá người phụ nữ một cái: "Không biết quy củ à? Có phải chỗ mày nói chuyện không?"
Nói xong, hắn lại cười nhếch mép giải thích: "Họ là mẹ con. Nếu quý nhân mua hết cả bọn, thằng nhỏ này tôi xin tặng luôn."
Đứa trẻ sáu bảy tuổi chưa làm được nhiều việc, ngoại trừ những đại gia đình mua về nuôi dưỡng vài năm sau mới dùng, phần lớn chủ nhà không chọn loại này.
Giang Cẩn nhìn đứa bé một cái, hỏi: "Mày chạy có nhanh không?"
Đoàn người của nàng trên đường đi có lẽ sẽ không quá an toàn, một đứa trẻ như vậy mà chạy không nhanh, rất dễ... tèo.
Mọi người đều sững sờ, không hiểu tại sao lại hỏi câu này.
Người phụ nữ cũng ngây người ra, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Nhanh, con trai tôi chạy nhanh lắm. Nó có thể giúp tôi nhóm lửa phụ việc, nó rất chịu khó."
Giang Cẩn gật đầu: "Được."
Đổng Tư mặc cả với tên môi giới, cuối cùng mua cả chín người này với giá mười quan tiền.
Giang Cẩn không khỏi nhướng mày, nghĩ thầm giá rẻ hơn chút so với lời Đổng Tư nói trước đó.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, giờ đây chiến tranh khắp nơi, kẻ cướp bóc nô bộc đầy rẫy, nô bộc tự nhiên cũng chẳng đáng giá.
Hai người lại mua thêm sáu thanh niên trai tráng ở chợ nô lệ.
Giang Cẩn cũng đành chịu, hiện tại người của nàng ít, mua nhiều quá mà khống chế không nổi thì cũng thành vạ.
Xét cho cùng, lực lượng chiến đấu chính trong đội của họ hiện chỉ có nàng, Chu Tuy và Tạ Nam Tiêu, ba người.
Vân Vũ và mấy người kia võ công chắc cũng không kém, nhưng, bọn họ tuy cùng đi với nàng, chưa chắc đã để nàng sai khiến.
Hơn nữa hôm nay tình hình đặc biệt, vạn nhất mua quá nhiều người, lúc ra thành bị chặn lại thì mất trắng.
Trở về y quán đã là giờ Thân. Thuốc cho Vân Từ đã kê đủ năm ngày, đều được đóng gói xong xuôi, chỉ chờ Giang Cẩn về là lên đường.
Lão giả ở y quán nhìn Giang Cẩn, hình như muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Thấy Giang Cẩn sắp sửa rời đi, ông ta cuối cùng không nhịn được, lên tiếng: "Nương tử, xin hãy dừng bước."
Giang Cẩn quay đầu nhìn ông: "Có việc gì?"
Lão giả do dự một chút, rồi hỏi: "Không biết vì nguyên do gì mà nương tử đột nhiên quyết định rời đi?"
Giang Cẩn nghiêm mặt đáp: "Đột nhiên nhớ ra trong nhà có việc, nên phải vội vã lên đường."
Lão giả âm thầm nghiến răng, người con gái này tuổi không lớn mà ăn nói kín kẽ chẳng để hở kẽ hở nào.
Ông ta cúi người thi lễ một cái: "Mạo muội hỏi một câu, nương tử có thể cho biết các vị định đi về đâu không? Phải phương Nam chăng?"
Giang Cẩn lắc đầu: "Ta đi về hướng Bắc."
Lão giả sững người, không ngờ Giang Cẩn lại đi về phía Bắc. Ông trầm tư giây lát, hỏi: "Thế là đi huyện Thư? Nương tử có biết huyện Thư cũng nằm trong phạm vi thế lực của Cao huyện lệnh huyện Lâm không?"
Giang Cẩn vẫn lắc đầu: "Không phải. Lão lang trung có gì cứ nói thẳng."
Bị Giang Cẩn nhìn thấu tâm tư, lão giả cũng không ngại ngùng: "Lão phu Mục Chước, hôm nay mạo muội như vậy, chỉ vì cầu sống."
Nói câu này, ông ta nhìn Giang Cẩn, thấy nàng không có biểu cảm gì thay đổi, biết mình đoán đúng: "Nương tử cũng đã phát hiện ra sự bất thường của huyện Lâm rồi chứ?"
"Nửa tháng trước, huyện Lâm từng gặp một trận cướp, tiền bạc trong y quán chúng tôi bị cướp sạch, còn... chết một tiểu đồng phụ việc bốc thuốc."
"Đây không phải lần đầu huyện Lâm gặp cướp. Ít thì nửa tháng, nhiều thì ba tháng, huyện Lâm lại có một trận cướp. Mà tối nay, huyện Lâm hẳn lại có động tĩnh."
Giang Cẩn nhướng mày: "Vậy, ý của Mục lang trung là gì?"
Mục Chước rốt cuộc cũng quyết tâm: "Không biết lão phu có thể cùng nương tử đồng hành được không? Để báo đáp, tôi nguyện khám bệnh miễn phí cho lão tiên sinh Vân."
Giang Cẩn cười nhạt: "Mục lang trung, ông có biết ta định đi đâu mà đã muốn cùng đi?"
Mục Chước thần sắc phức tạp, biết Giang Cẩn đã nhìn ra tâm sự của mình, quyết định thành thật bày tỏ.
"Tôi tin tưởng lão tiên sinh Vân. Lão phu may mắn từng gặp Xa kỵ tướng quân vài lần, nên trước đó khi gặp mặt tôi đã nhận ra ngài."
Ban đầu ông ta cũng hơi không dám tin, bởi so với vị tướng quân oai vũ ngồi trên ngựa ngày trước hoàn toàn khác biệt, nhưng nghĩ lại tình hình biên quan, cũng liền hiểu ra.
Ông ta rất rõ, ở lại huyện Lâm sớm muộn cũng chết, chỉ xem lưỡi đao kia lúc nào rơi xuống mà thôi.
Đã như vậy, chi bằng liều một phen. Tuy không biết thân phận người con gái này là gì, nhưng nhìn thái độ của Vân tướng quân và mấy người kia đối với nàng, có thể thấy không đơn giản.
Giang Cẩn đảo mắt nhìn ông ta từ đầu đến chân, hỏi: "Mục lang trung quyết định theo chúng ta?"
Mục Chước nghiêm trang gật đầu: "Phải."
Nói thật, Giang Cẩn rất động lòng. Trong đội ngũ có một lang trung tuyệt đối là cần thiết, thời khắc then chốt có thể cứu mạng.
Còn việc Mục Chước có mưu đồ gì hay không, không quan trọng. Nếu thực sự có vấn đề, lúc đó xử lý là xong.
Nàng đưa ra yêu cầu của mình: "Được. Nhưng không chỉ khám bệnh miễn phí cho lão tiên sinh Vân, nếu đội ngũ chúng ta có cần, Mục lang trung cũng phải giúp đỡ."
Mục Chước đại hỉ, vội gật đầu đồng ý.
Giang Cẩn dặn dò: "Vậy ông nhanh chóng thu xếp hành lý. Chúng ta nhất định phải ra khỏi thành trước khi cổng thành đóng."
