Ông lão cầm bát cháo trên tay, trong cháo ngoài rau cải tươi non còn có một ít thịt băm nhỏ. “Cảm ơn ân nhân đã cứu chúng tôi khỏi biển khổ, lại còn cho chúng tôi ăn thức ăn ngon như thế này.” Vừa nói, đôi mắt đục ngầu của ông lại rơi lệ. Có lẽ bị áp bức quá
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
