Thời cổ đại chẳng có mấy trò giải trí, giờ khắc này đa số người đã chìm vào giấc ngủ say, chính là thời cơ tốt để giết người.
Cửa Nam, binh lính gác cổng kẻ thì đang gà gật, kẻ thì đang buôn chuyện vô vị, bỗng nhiên từ phía xa vọng lại tiếng bước chân.
Ánh sáng quá mờ, nhìn không rõ, nhưng họ cũng chẳng mấy để tâm, chắc là tuần tra đi tới.
Tiếng bước chân càng lúc càng rõ, khoảng cách càng lúc càng gần, cuối cùng họ cũng nhìn ra đại khái trang phục của người tới, quả nhiên là binh sĩ của mình.
Tên lính đứng trước cổng thành hỏi: "Các ngươi sao lại tới đây? Đêm nay có chuyện gì không?"
Tên lính đứng bên cạnh hắn ngáp một cái, lẩm bẩm: "Có thể có chuyện gì chứ? Công việc thường lệ thôi mà."
Chu Tuy đi ở phía trước khẽ "ừ" một tiếng, giơ thanh đao trong tay lên, dưới ánh mắt sửng sốt của lính Khúc Triệu, chém xuống!
Một cái đầu bay vút lên cao, máu tươi vọt tung tóe lên tường thành cổng...
Vân Thừa Tuyên đi theo sau hắn gần như đồng thời ra tay, một đao chém xuống, tên lính Khúc Triệu lúc nãy lên tiếng còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn chém thành hai mảnh.
Giang Cẩn thì dẫn những người khác men theo đường ngựa đạo nhanh chóng chạy lên lầu thành.
Chu Tuy và Vân Thừa Tuyên không quan tâm tới những xác chết còn đang giật giật, hợp lực mở cổng thành.
Cánh cổng thành dày nặng từ từ mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt, trong đêm tĩnh mịch nghe thật chói tai.
Binh lính trên lầu thành không khỏi nhíu mày, hướng xuống dưới hét: "Chuyện gì vậy? Các ngươi mở cổng thành làm gì?"
Thế nhưng, phía dưới lầu ngoài tiếng kẽo kẹt mở cổng, chẳng có hồi âm nào khác.
Tiểu đội trưởng cảm thấy không ổn, ra lệnh cho mấy tên lính: "Các ngươi xuống xem tình hình thế nào, nhất định phải cẩn thận."
Những tên lính được điểm danh gật đầu, cầm đao định hành động, liền thấy một tiểu đội người đang đi về phía họ.
Trên lầu thành chỉ thắp hai ngọn đuốc, ánh sáng mờ mờ, từ xa họ chỉ nhìn thấy đại khái hình dáng, trang phục của người tới, căn bản không nhìn rõ dung mạo.
Tiểu đội trưởng luôn cảm thấy sự tình không đúng, cảnh giác hướng người tới hét: "Các ngươi là tuần tra? Lên lầu thành làm gì? Mở cổng thành là chuyện gì?"
Người tới chính là Giang Cẩn mấy người, nàng giả giọng khàn khàn, bắt chước giọng điệu kỳ quặc của người Khúc Triệu: "Ta cũng đang định hỏi các ngươi tình hình thế nào? Trong thành có binh sĩ bị giết, các ngươi không biết sao?"
Tiểu đội trưởng kinh hãi: "Ngươi nói gì? Chúng ta có người bị giết?"
Lúc này, sự cảnh giác của hắn với mấy người Giang Cẩn đã buông lỏng hơn phân nửa, rốt cuộc nếu là địch, sao có thể nói cho hắn tin tức như vậy?
Lúc này mở cổng thành, lẽ nào là để ra ngoài gọi viện binh? Đối phương quá đông? Dựa vào binh sĩ trong thành giải quyết không nổi?
Tốc độ Giang Cẩn cực nhanh, tiếng nói của tiểu đội trưởng vừa dứt, lính Khúc Triệu còn đang tiêu hóa thông tin nàng đưa ra, thì nàng đã đến chỗ không xa phía trước họ.
Tiểu đội trưởng cuối cùng cũng nhìn rõ đại khái dung mạo người tới, hắn không khỏi nhíu mày, người này trông có vẻ xa lạ, mà còn quá thấp bé, trông còn hơi giống đàn bà?
Tiểu đội trưởng bỗng nhiên chuông báo động reo vang: "Ngươi là ai?"
Lời còn chưa nói hết, đao của Giang Cẩn đã hung hãn chém xuống, máu tươi như vòi phun bắn tung ra mấy mét, đầu lâu bay vút...
Không trách binh lính trên lầu thành không kịp phản ứng, rõ ràng mặc trang phục binh sĩ giống họ, nói chuyện cũng na ná, lại còn mang đến cho họ một tin nặng đô như vậy.
Quan trọng nhất là phía dưới lầu không truyền lên tiếng kêu thét, hô cứu.
Vân Vũ, Thu Vũ, Hạ Thiền Y gần như đồng thời ra tay, trong chớp mắt thu hoạch mạng sống của 3 tên lính, hầu như đều là một đao chém ngang cổ.
Chốc lát, máu tươi nhuộm đỏ tường thành...
Phía dưới lầu, Chu Tuy và Vân Thừa Tuyên sau khi mở cổng thành, lại hạ chiếc cầu treo của hào thành xuống.
Nhìn cầu treo từ từ hạ xuống, Vân Thừa Tuyên không nói hai lời, nhanh chóng chạy lên lầu thành.
Hắn mới hạ được 4 tên, còn thiếu 6 tên nữa, không tranh là hết mất, phải gắng sức mới được, gào lên mà xông lên.
Chu Tuy thấy buồn cười, hắn rút từ trong ngực ra một cái diêm quẹt, lại rút từ thắt lưng ra ngọn đuốc đã chuẩn bị sẵn châm lửa.
Tạ Nam Tiêu dẫn người đứng trong bụi cỏ ngoài rừng rậm, chịu đựng muỗi đốt, không một ai oán thán.
Hiện trường mấy chục người, nhưng im phăng phắc, tất cả đều chăm chú nhìn về hướng cổng thành, chỉ sợ bỏ lỡ tín hiệu.
Lỗ Bình nói khẽ: "Không biết bao lâu nữa bọn họ mới chiếm được cửa Nam?"
Tạ Nam Tiêu lại rất có lòng tin: "Đừng nóng, thời gian còn sớm, hãy tin tưởng họ."
Suốt chặng đường vừa rồi, Lỗ Bình cũng biết phần nào thực lực của mấy người Giang Cẩn, hắn cũng có lòng tin chiếm được Cát Phụng, chỉ là không khỏi có chút sốt ruột.
"Ừ, ta tin họ." Nghĩ tới một vấn đề, hắn lại lo lắng nói: "Chỉ là, thành này chiếm được rồi cũng không dễ giữ lắm, người chúng ta quá ít."
Về điểm này Tạ Nam Tiêu lại chẳng lo lắng gì, dù sao hiện giờ hắn rất tin tưởng Giang Cẩn, cảm thấy nàng làm thế nào cũng có lý do của nàng.
Dù sao hắn chỉ cần nghe lệnh là được, bảo đánh đâu thì đánh đó, còn lại hắn không có cái đầu óc ấy, cũng lười nghĩ, tệ nhất cũng chỉ là một mạng mà thôi.
"Nhìn nhanh, có phải tín hiệu không?" Lỗ Bình bỗng nhiên kích động hét thầm.
