Chương 14: Không được cắn tôi
Trương Điền ngẩn ra nửa giây, theo hướng người kia chỉ, nhìn thấy cổ tay mình đang nắm có vết màu xanh lục nhạt, hoảng sợ vội vàng buông tay Bùi Tây Tình ra: “Cô…”
Trong trại lập tức hỗn loạn.
Tiếng la hét vang lên, mọi người lùi lại.
Thậm chí có người cầm súng tới định bắn cô.
Trương Điền chặn họ lại: “Đừng manh động, nếu cô ấy vừa bị cắn, virus chưa phát tác nhanh vậy đâu, mấy người quên lần trước phó đội trưởng bị nhiễm cả tiếng mới phát tác à? Ai dám nổ súng thì cút khỏi đội!”
Bùi Tây Tình kéo tay áo đã xắn xuống, che đi lớp virus xanh trên da, dưới vẻ mặt vô cảm, mạch máu ở cổ cũng đang chuyển xanh, cô cố gắng nhẫn nhịn để mặt không quá đáng sợ: “Tôi đi một lát.”
Cô muốn tìm chỗ yên tĩnh một mình.
Trương Điền há hốc miệng: “Em bị nhiễm lúc nào? Vừa nãy em ở trong xe suốt, có ra ngoài đâu, sao lại…”
Xuống xe rồi, cô cũng nhớ rõ không có con zombie nào đến gần Bùi Tây Tình cả.
Sao lại bị nhiễm?
Cô muốn giữ Bùi Tây Tình lại, nhưng không dám chạm vào cô.
Lỡ lát nữa đột nhiên phát tác, quay lại cắn mình một phát thì sao.
Xung quanh cũng không ai dám lại gần.
Ai nấy đều giữ khoảng cách với Bùi Tây Tình.
“Cút ngay đi!” Có người hét lớn.
“Không đi thì lát nữa hại chết tất cả chúng tôi à!”
“Trời ơi! Cổ ta là zombie!”
“Chị Điền, đuổi cổ ta đi mau! Không thì chết hết bây giờ!”
…
Cả đám kích động dữ dội khi thấy zombie.
Không trách được, người nhà họ đều chết dưới hàm răng zombie nhiễm virus, ai cũng căm ghét zombie, hận không thể xé xác chúng.
Trương Điền mấp máy môi: “Vậy… em đi đâu? Khi nào Đoạn ca về, chị sẽ nói với anh ấy, đến lúc đó nhặt xác cho em cũng được, em đừng vội, bây giờ em còn tỉnh táo mà? Hay là em đợi anh ấy về, đợi anh ấy về rồi tính, biết đâu có cách giải quyết…”
“Chị Điền! Chị đừng có ngốc nữa, tránh xa cổ ta ra! Chị không cần mạng à!”
“Còn nói gì với zombie nữa! Không đi thì bắn chết cổ ta luôn!”
“Đúng đúng! Hễ là zombie thì phải chết hết!”
Mấy người tiến lên kéo Trương Điền lại.
Trương Điền nhìn cô, mắt đầy luyến tiếc: “Em… em đợi một chút đi, đừng vội quá…”
“Chị Điền! Chị đừng ngây thơ nữa! Chị còn thế này thì tôi bắn chết cổ ta luôn!”
“Đừng, đừng động vào cô ấy, cô ấy không có ác ý đâu.”
“Thì cút đi, biết mình thành zombie rồi mà còn dám ở cạnh chúng tôi, ý đồ gì đây!”
“Đây không phải ý tôi.” Bùi Tây Tình nói: “Là các người cứ bám theo chúng tôi, tôi đâu có bảo các người lại.”
“Ai biết cô có ý đồ xấu gì?”
Trương Điền vội kéo người lại: “Đừng cãi, đừng cãi, mọi người đừng cãi, cô ấy chưa mất ý thức, cũng chưa làm chuyện xấu.”
Mọi người mới im bặt.
Từng người một cảnh giác nhìn cô, hạ giọng nói vào tai Trương Điền: “Zombie đều là súc sinh không bằng, chính vì có mấy kẻ nhiễm virus mà giấu giếm mới khiến thế giới ra nông nỗi này! Zombie đã biến chúng ta thành ra thế nào rồi, gặp zombie thì giết sạch cho xong, khỏi để nó nhiễm rồi đi hại người khác.”
“Phải đấy, nó còn muốn đợi người về, mơ đi, cái anh Đoạn kia lúc ra tay còn chẳng nể nang, phó đội trưởng bị bắn chết thẳng tay còn gì? Chị Điền, chị quên phó đội trưởng chết thế nào rồi à?”
Trương Điền: “Chị không quên, mà nếu để người đàn ông đó biết Bùi Tây Tình thành zombie, anh ta sẽ là người đầu tiên giết cô ấy, nhất là khi Triệu Thuận Ngôn về, cô ấy càng không thoát được.”
Biến thành zombie nướng cũng có khả năng.
Dù tiếp xúc với Bùi Tây Tình ít, nhưng cô thực sự rất quý cô gái này, không nỡ mở lời.
Đuổi người thì cô có thể nhẫn tâm với người khác, nhưng riêng…
Một đồng đội lái xe đi tới, nói nhỏ: “Chị Điền, tụi em biết chị tốt bụng, chuyện này để tụi em lo, tụi em sẽ nói, cô ấy nhất định sẽ đi, thực sự không thể giữ lại được nữa, giữ thêm một giây là nguy hiểm.”
Trương Điền chưa kịp ngăn, người đồng đội cao lớn kia đã bước tới: “Này, cô đi đi, đừng hại chúng tôi.”
Bùi Tây Tình cảm thấy tầm nhìn đã bắt đầu mờ đi, cô lắc đầu, nhưng đầu càng lúc càng nặng, cô cũng không nói được nữa.
Vốn định nhịn xem có qua được không, ai ngờ bị phát hiện trong tình cảnh này, giờ chỉ còn cách đi trước đã.
Nếu để người đàn ông kia thấy cảnh này, anh ta chắc chắn cũng sẽ giết cô.
Bùi Tây Tình cắn môi, rách da chảy một ít máu, mới tỉnh táo lại một chút, trong đầu chỉ còn hai chữ “đi nhanh”.
Trương Điền muốn đuổi theo, nhưng bị đồng đội giữ chặt.
Chỉ có thể nhìn bóng dáng gầy yếu của cô, mặt mày khó coi.
…
Băng qua thành phố lại là một vùng nhà cửa bị zombie phá hủy, đi tiếp qua một con sông ô nhiễm nặng là một khu rừng thưa thớt người.
Khu rừng toàn màu xám đen, hầu như cây nào cũng sắp chết, khu rừng bao phủ cả một vùng rộng lớn phía trước, muốn đi tiếp thì phải xuyên qua.
Bùi Tây Tình đi hơn một tiếng, chân mỏi nhừ, ngoảnh lại nhìn, mới đi được một đoạn ngắn.
May mà trong rừng còn vài căn nhà gỗ thợ săn dùng để ở qua đêm trước tận thế, cô mở cửa vào, bên trong có mấy con zombie đã bốc mùi.
Bùi Tây Tình bịt mũi lùi ra.
Xem ra không nghỉ được rồi.
Cô không nhịn được ho một tiếng, để không bị mấy dị năng giả phía sau đuổi kịp, cô tiếp tục đi.
Dù sao cũng là con người xây dựng trước tận thế, cô mất ba tiếng để ra khỏi rừng, ngẩng đầu thấy không xa bên kia sông lại là một thành phố.
Vào thành phố tìm chỗ, biết đâu tìm được nơi tạm trú.
Cô nắm chặt vết thương đau nhức trên cánh tay, vào thành rồi lang thang vô định trên phố.
Ở đây không sầm uất bằng mấy thành phố trước, như một thị trấn nhỏ hẻo lánh, nhà cao tầng không nhiều, phần lớn là nhà dân ba bốn tầng.
Loanh quanh một hồi, phía trước hình như có một trường học khá lớn.
“Trung học Trí Nhã.”
Cô khẽ đọc bốn chữ đó.
Nhìn xa xa sân trường.
Trên đó cũng toàn zombie chết và xác chết thối rữa.
Cô bỏ qua trường học, cuối cùng cũng thấy một tiệm thuốc ở ngã tư phía trước.
Đồ trong tiệm đã bị cướp sạch từ lâu, Bùi Tây Tình không còn chút sức lực nào, lưng dựa vào tường, gắng gượng trượt xuống, ngồi dựa tường.
Dưới chân rơi một lọ vitamin.
Cô với tay nhặt lên, chưa hết hạn.
Chắc lúc bị cướp sạch, ai đó làm rơi.
Cô tốn sức vặn nắp, uống một viên.
Vị khá ngon, vitamin vị chanh.
Bùi Tây Tình nhắm mắt, thở dốc không ngừng.
Mồ hôi từ trán chảy dài xuống, ướt cả cổ áo.
Cơ thể như sắp xé rách hoàn toàn.
Ngũ tạng đều run rẩy.
Cô vén tay áo và ống quần lên xem.
Chết tiệt, toàn bộ đã chuyển xanh, thậm chí còn có màu xám trắng của người chết.
Sắp thành zombie thật rồi.
Bùi Tây Tình thở không đều, tim như muốn nhảy ra ngoài, cô không ngừng bảo mình phải bình tĩnh, rồi ăn vội vitamin.
Hy vọng đừng mất ý thức, cô không muốn làm vai phụ bị nam nữ chính quét sạch, muốn đi dạo phố check-in, trước khi chết có thể nhìn xa xa căn cứ nhân loại của thế giới này, chụp ảnh rồi chết cũng được.
Cầu xin… thế nào cũng được, đừng biến thành quái vật thật, cô không muốn thành zombie mất trí.
Bùi Tây Tình co ro một góc, trốn trong góc tiệm thuốc, đau đớn trải qua từng giây từng giây, cuối cùng đau không chịu nổi, lấy đầu đập vào kệ hàng bên cạnh.
Đập đến nỗi trán rách một lỗ, máu chảy dọc thái dương.
Cô cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, cảm thấy cơn đau đang dần biến mất.
Nhưng chưa kịp vui mừng, đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ.
Lạo xạo, như có thứ gì đó bò dưới đất, nhầy nhụa và có tiếng nước.
Ngẩng mắt lên, một con zombie treo ngược trên trần nhà, nghiêng đầu thè lưỡi, hai mắt lồi ra kỳ dị đáng sợ.
“A!”
Bùi Tây Tình thực sự bị dọa, ngả người ra sau, đầu đập vào tường.
Đau đến nỗi hít một hơi lạnh.
“Cút đi!”
Cô giơ chân đạp.
Đúng đạp vào đầu zombie.
Zombie bị cô đạp từ trần nhà xuống, nằm sõng soài dưới đất, miệng không ngừng phát ra tiếng kêu chói tai.
Bùi Tây Tình tim suýt nhảy ra ngoài.
Tay cầm thứ gì ném vào mặt nó.
Cuối cùng khi định nhấc ghế lên đập, con zombie đó lại lùi ra sau, miệng không ngừng phát ra tiếng kêu khàn khàn “lè lè lè”, cô sững động tác: “Mày sao thế?”
Hỏi xong cô thấy câu này thừa thãi.
Zombie lại phát ra một tràng âm thanh, nhưng không chói tai nữa, cô dừng tay: “Mày nói đừng đánh mày?”
Zombie vụng về gật đầu.
Bùi Tây Tình giơ ghế: “Vậy mày cũng không được cắn tao, nhất trí nhé?”
Zombie kêu loạn một trận, lại phát ra âm thanh chói như dao.
Nhưng không tấn công cô.
Nghe một hồi, Bùi Tây Tình nghi ngờ hỏi: “Đây là cười à?”
Zombie nhanh chóng bò dậy, quanh cô vừa đi vừa ngửi một vòng, kỳ dị để lộ hàm răng dính máu rồi quay lại chỗ cạp thịt tiếp.
Động tác nhanh, cạp thịt không hề chậm trễ, máu và dịch bắn tung tóe khắp sàn.
Bùi Tây Tình cảm thấy mắt sắp mù.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cô đã nhận một vạn điểm sát thương.
Zombie là zombie, sau khi nhiễm virus, trong đầu chỉ có ăn thịt người, bất kể trước mặt là gì, virus trong cơ thể đã biến chúng thành dã thú, dù là người nhà, với chúng cũng chỉ là miếng thịt tươi ngon hấp dẫn.
Bùi Tây Tình ôm ngực, con zombie đó còn tốt bụng nhường chỗ cho cô, còn ném một miếng thịt sang.
Cô muốn ngất mất.
Chẳng thấy ngon chút nào, cô co cẳng chạy, may mà con zombie đó không đuổi theo.
Đã là lần thứ hai rồi.
Lần trên xe gặp zombie bên ngoài cũng thế.
Chẳng lẽ vì cô cũng thành zombie nên zombie mới tha cho cô?
…
Đêm trăng tối đen như mực.
Nhiệt độ thấp đến mức không khí như đông cứng.
Trong một con hẻm vắng, một đám zombie mắt đỏ hoe đang vây quanh một xác chết tươi, tranh nhau cạp xé.
Zombie không chỉ cắn người, ăn thịt người còn kinh khủng hơn.
Đám zombie này chẳng khác gì súc vật, chỉ còn bản năng man rợ nhất.
Số lượng zombie khủng khiếp, chẳng mấy chốc lại có thêm một đám mới, lang thang khắp phố.
Bùi Tây Tình bịt mũi, cẩn thận lách qua đám zombie bốc mùi hôi thối.
Thối quá.
Còn thối gấp mười lần mùi thối rữa.
Nếu không phải để thử nghiệm, cô thực sự sắp ngất.
Một con zombie đang bò dưới đất, đầu chạm vào giày cô, chụp lấy mắt cá chân, Bùi Tây Tình giật mình, phản xạ giơ chân đạp một phát.
Chết rồi…
Cô nhìn con zombie dưới đất, sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào, ai ngờ zombie chỉ tiếp tục bò qua chân cô.
Ăn xong “bữa tối”, đám zombie lần lượt đi ngang qua cô, thỉnh thoảng vài con lại đến ngửi ngửi, như chào hỏi thân thiện giữa đồng loại, dừng lại một chút ở vết thương trên trán cô, rồi nhanh chóng ngửi xong rời đi.
Bùi Tây Tình cuối cùng cũng thở phào.
Xui thì xui thật, nhưng zombie không cắn cô.
Bùi Tây Tình hài lòng vỗ vỗ ống quần ở mắt cá chân.
Có thể đi chơi khắp nơi rồi.
Chỉ là bây giờ cô không có sức.
Bùi Tây Tình không còn cẩn thận nữa, loanh quanh trong thị trấn một vòng, cuối cùng tìm được một khách sạn chưa sập và chưa bị phá hoại để ở.
Mệt chết cô rồi.
Trong khách sạn điều kiện tạm được, có quần áo sạch và khăn tắm, nhưng nước rất bẩn, cô tìm bộ lọc và chất khử trùng người ta để lại, lọc và khử trùng mấy lần rồi đun sôi tắm.
Tắm xong, Bùi Tây Tình mặc đồ ngủ, ngồi trên giường quan sát kỹ cánh tay và những thay đổi trên da.
Lúc tốt lúc lại phát tác, cô cũng không hiểu chuyện gì nữa.
Lúc nãy cô còn cảm thấy mình sắp biến hình, toàn thân vừa đau vừa ngứa, muốn cắn xé cả thế giới, giờ tắm xong, khoảng hai tiếng sau, triệu chứng zombie lại bắt đầu giảm.
Chẳng lẽ virus zombie với cô có thể hóa giải?
Giờ chưa kết luận được.
Nhưng cô còn tỉnh táo, đó là ví dụ tốt nhất.
Bùi Tây Tình ngã ngửa ra giường.
Không ngờ hôm nay đã chứng thực suy đoán của mình.
Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy mình làm được rồi.
Có nên quay lại tìm Đoạn Tiêu Lâm không?
Cô lăn một vòng trên giường, mò được điện thoại, nghịch một hồi mới nhớ mình không có số liên lạc của người đàn ông đó.
Sau tận thế hình như có nhiều công nghệ mới, điện thoại đã lỗi thời rồi?
Người đàn ông đó lạnh lùng thế, cô đi rồi chắc anh ta còn thấy đỡ phiền phức, mà cô còn là thành viên của Pháp Lan Luân, tổ chức đó tuy có đại phản diện, nhưng thành viên trong đó nổi tiếng là chính trực, tuyệt đối không vì cô là zombie mà nương tay.
Cô quay về có thể bị giết.
Buồn ngủ quá, lặn lội đường xa cả ngày, toàn thân đau nhức.
Kệ, mai tính.
Dù sao cô cũng là zombie, zombie có cách sống của zombie.
Bùi Tây Tình nhắm mắt, không lâu sau đã ngủ thiếp đi, không biết rằng cùng lúc đó, ở một thành phố khác, trong trại vừa dựng, đèn đuốc sáng trưng.
