Chương 43: Dẫn dắt và cám dỗ
Làn da trắng muốt, mái tóc đen xõa dài phủ kín sống lưng. Hàng mi cô khẽ chớp, vừa kiều diễm vừa quyến rũ, lại mang một vẻ ngây thơ trong trẻo từ tận sâu bên trong.
Đoạn Tiêu Lâm khẽ cười: “Không để ý sao?”
Đầu óc Bùi Tây Tình vốn đã như cục bột, nghe giọng nói liền giật mình tỉnh lại, cúi nhìn ngực mình: “Dấu hiệu?”
Hay là Xà Đằng?!
Sao cô không biết gì hết?
Quả nhiên, ngay vị trí gần tim, một hình xăm rắn màu xanh đậm hiện rõ trong tầm mắt.
Xà Đằng thậm chí còn thay đổi độ sáng theo nhịp máu chảy và hơi thở của cô, như thể đã hòa làm một với cô.
Mắt Bùi Tây Tình đầy hoang mang: “Em không biết. Nếu anh không nói, em hoàn toàn không biết ở đây có thứ này.”
Thậm chí lúc nãy tắm cô cũng không phát hiện ra.
Cứ như nó đột nhiên xuất hiện vậy.
Hoặc có lẽ, liên quan đến Đoạn Tiêu Lâm.
Bùi Tây Tình nhìn hắn: “Anh có biết gì không?”
“Ban đầu tôi không chắc.” Hắn vừa nói vừa chậm rãi áp lòng bàn tay lên.
Bùi Tây Tình lúc này chỉ còn mỗi đồ lót, dây áo cũng bị hắn khều xuống. Cảm nhận lớp chai sạn trong lòng bàn tay hắn, thân thể cô run lên, nắm lấy tay hắn, giọng không vững: “Rồi sao nữa?”
“Bây giờ thì xác định rồi.”
“Xác định gì?”
“Dị năng của cô.”
“Là gì?”
“Một loại dị năng khống chế tinh thần, và một loại dị năng cường hóa.”
“Em là song trọng dị năng?” Bùi Tây Tình hỏi.
“Không phải.” Hắn trả lời: “Thực ra chúng là một loại dị năng. Hiện tại thì không, sau này chưa chắc.”
Bùi Tây Tình nhất thời không biết nên cảm thấy thế nào.
Cô là zombie mà, sao lại thành người có song trọng dị năng được chứ.
Cảm giác cô càng ngày càng giống quái vật.
Một quái vật hiếm có và kỳ lạ.
“Vậy dị năng của em có lợi hại không?”
“Tùy cô chọn thế nào.”
“Ý gì vậy? Em nghe không hiểu lắm.” Bùi Tây Tình hỏi, rồi vội vàng hắt hơi một cái.
Đoạn Tiêu Lâm đắp chăn lại cho cô: “Tùy vào năng lực lĩnh hội của mỗi người, cũng tùy vào giới hạn của cô ở đâu. Cần có thời gian để tự mình tìm câu trả lời, tự mình cảm nhận.”
“Nghe thì hiểu mà cũng không hiểu, nhưng em sẽ cố gắng thử.”
Cô ôm chăn, xoa xoa chiếc mũi hơi đỏ: “Vậy thì sẽ không ai bắt nạt em nữa. Zombie bắt nạt em thì em dùng dị năng, dị năng giả bắt nạt em thì em cắn thẳng.”
Tuy hơi ngoài dự đoán, nhưng dù sao cô cũng không cần sợ ai nữa. Mà kể cả không có dị năng, với thể chất này của cô, chắc chẳng mấy ai không sợ biến thành zombie mà dám động vào cô.
Ngược lại, Đoạn Tiêu Lâm dường như vẫn luôn giải thích cho cô, dịu dàng và kiên nhẫn, như thể mọi sự mờ ám vừa rồi chỉ để xác nhận phỏng đoán của hắn.
Chỉ là cô nhìn thấy những nếp nhăn trên bộ quần áo chỉnh tề của người đàn ông, cũng như chính con người hắn đang từng chút phơi bày thế giới nội tâm, xé toang lớp mặt nạ phủ bụi lâu ngày.
…Muốn ngồi lên người hắn, hôn lên đôi mày lạnh nhạt dưới cặp kính.
Bùi Tây Tình nuốt nước bọt, trong lúc người đàn ông vẫn đang giảng giải, cô chống đầu gối, quỳ nửa người trên thảm, ngẩng cổ lên: “Đoạn ca.”
Người đàn ông đáp: “Ừ, còn chỗ nào chưa hiểu không?”
Cô đưa tay ra, kéo nhẹ tay áo vest của hắn: “Anh không có gì muốn nói với em sao?”
Đoạn Tiêu Lâm cúi đầu cười nhìn cô: “Muốn tôi nói gì?”
“Ví dụ như, anh không muốn hôn em sao?”
Đáy mắt người đàn ông tối sầm lại. Không gì có sức công phá hơn việc cô dùng tư thế này để nói ra câu đó. Dù hắn đã thấy quá nhiều phụ nữ thời tận thế, nhưng chưa bao giờ có cảm giác này.
“Hôn chỗ nào?”
“Môi.” Tim cô đập rất nhanh, mặt đỏ bừng đòi hôn: “Hôn em đi.”
Hắn nhướng mày, ngón tay vén một lọn tóc mềm: “Tôi muốn hôn không chỉ có môi.”
Đôi mắt dưới tròng kính đen như mực.
Cằm bị nâng lên, Đoạn Tiêu Lâm toại nguyện trao cho cô một nụ hôn. Môi hắn nhẹ nhàng ma sát với môi cô, không khí lạnh lẽo xung quanh không ngừng chui vào trong chăn, mang theo hơi lạnh khiến cô run rẩy, nhưng còn xa mới bằng những gì hắn mang lại.
Bùi Tây Tình bị nụ hôn này làm cho mặt đỏ tim đập. Khi cô kịp phản ứng, cô đã được nước lấn tới, ôm chặt cổ hắn, từ dưới thảm trèo lên vai người đàn ông.
Hai người tiếp tục nụ hôn không dứt. Cô không hiểu sao lại mất sức ngã xuống, hắn không có ý đỡ. Thảm dưới người vẫn hơi cứng, không thích hợp để ngồi, đầu gối cô đã đỏ lên, nhưng không có thời gian để ý, vì nụ hôn của hắn cũng theo đó mà di chuyển.
Kính mắt bị cô chạm vào, hơi vướng víu, Đoạn Tiêu Lâm cũng không tháo ra. Cô chủ động thè lưỡi khều nhẹ, lập tức bị hắn siết chặt, tăng thêm nụ hôn.
Cô biết mà, dịu dàng chỉ là giả tạo, bạo ngược và độc quyền mới là bản chất của hắn.
Càng ngày càng mất kiểm soát, cả hai đều chìm vào sự cám dỗ dịu dàng do chính họ dệt nên.
Một bên ngây ngô thăm dò, vừa cẩn thận vừa liều lĩnh.
Một bên buông thả bao dung, kiên nhẫn dẫn dắt và cám dỗ.
Ngoại trừ, tiếng thông tin vang lên không đúng lúc.
Hiển nhiên, lúc này ở tòa nhà trung tâm căn cứ, Long Nghiên và những người đang bàn chuyện quan trọng, cùng với các thành viên Pháp Lan Luân, không hề biết Phán quan trưởng của họ đang ở trong vòng tay ôn nhu của một người phụ nữ, vẫn còn đang tranh cãi không ngừng.
“Tôi nói rồi, thả một quả bom xuống cho xong!”
“Tôi không đồng ý! Bên trong chắc chắn còn người sống sót, anh tưởng anh là ai mà nói thả bom là thả??”
“Tôi là người của Pháp Lan Luân! Người của Pháp Lan Luân thì anh bảo tôi là ai! Gần đây mấy căn cứ có bao nhiêu dị năng giả không chịu quản giáo, anh có biết không? Những chuyện chúng làm, hoàn toàn không coi căn cứ ra gì: buôn lậu, bán bản vẽ nội bộ căn cứ, bán bản vẽ nghiên cứu các loại vũ khí. Trong đó có mấy tên quan to chức lớn, chuyện này chỉ có đợi Phán quan trưởng đến mới quyết được!”
“Im đi! Tôi đang liên lạc với Đoạn ca đây, mấy người đừng có cãi nữa.” Long Nghiên cắt ngang bọn họ.
Chỉ là bình thường bấm máy một lần là bên kia sẽ bắt máy ngay, lần này mãi không thấy phản hồi.
Thành viên Pháp Lan Luân cau mày: “Phán quan trưởng có việc khác à?”
“Tôi thử lại.” Long Nghiên nói: “Còn mấy thứ gửi về cũng phải có lệnh của anh ấy mới làm tiếp được.”
Bùi Tây Tình nghe thấy tiếng động còn tưởng mình nghe nhầm, cho đến khi thứ trong ngực hắn lại rung lên, cô mới đẩy hắn ra: “Đoạn ca, đồ của anh… đang kêu, có ai tìm anh không?”
Hơi thở cô cực kỳ gấp gáp, tay run lên, quỳ cũng không vững. Người đàn ông khựng lại, đưa một cánh tay cho cô vịn. Cơ bắp trên cánh tay dưới tình huống này càng lộ rõ, cô cẩn thận ôm lấy, nhìn hắn thao tác.
Thiết bị thông tin là một con chip, nhưng được gắn trong thiết bị liên lạc trên tay hắn. Vừa mở, giao diện video đã hiện lên giữa không trung.
Người đàn ông không thèm liếc mắt, trực tiếp tắt video, chỉ giữ lại giọng nói.
Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp: “Chuyện gì.”
