Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Giữa Biển Xác Sống, Anh Chỉ Nhìn Thấy Em > Chương 60

Chương 60

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 60: Đừng có đụng vào tôi

 

Khi Lăng Lãng đến, đội khám xét của căn cứ đang lục soát gắt gao từng tầng. Người canh cửa tòa nhà thấy anh, liền tiến lên ngăn lại: “Đội trưởng, kiểm tra định kỳ.”

 

Anh không để tâm, giơ cánh tay lên: “Kiểm tra đi.”

 

Mấy người lính kiểm tra một hồi, rồi nghiêng người nhường đường: “Mời đội trưởng.”

 

Lăng Lãng hỏi: “Các cậu tra được gì chưa?”

 

“Tạm thời chưa, nhưng… nghe nói gián điệp đã bị bắt, đang ở văn phòng Phán quan trưởng. Giờ đang kiểm tra từng người để xem có đồng bọn nào không, đảm bảo không có tên gián điệp thứ hai lọt vào.”

 

“Văn phòng Phán quan trưởng?” Lăng Lãng hỏi lại: “Rồi sao nữa?”

 

“Phán quan trưởng chắc đang thẩm vấn. Tên gián điệp đó chắc không lâu sẽ khai.”

 

Anh cười khẩy.

 

Gián điệp?

 

Rõ ràng là một tên ngốc hoảng loạn bỏ chạy.

 

Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, anh thấy Bùi Tây Tình quả là gan to, cũng đủ thông minh, đến cả bảng điều khiển của căn cứ mà cũng mày mò ra cách dùng.

 

Lăng Lãng đi thang máy lên tầng.

 

Vừa lên đã thấy cửa phòng làm việc đóng chặt, tay giơ lên định đẩy cửa lại khựng giữa không trung.

 

Anh dừng lại.

 

Dựa vào tường.

 

Không biết nghĩ gì, anh bực bội vuốt tóc, mặt lộ rõ vẻ khó chịu và bức bối.

 

Nếu là người khác, anh đã xông thẳng vào lôi người ra, nhưng người bên trong là người anh kính trọng nhất.

 

Lăng Lãng thở dài, nỗi bực bội trong lòng càng rõ, sắc mặt cũng u ám hẳn.

 

Đúng lúc này, cửa đột nhiên mở ra từ bên trong.

 

Đoạn Tiêu Lâm đang chỉnh tay áo, ngước mắt lên liếc anh một cái: “Đến rồi à?”

 

Lăng Lãng đứng thẳng người, “Ừm, anh, anh không thực sự thẩm vấn cô ấy chứ? Em có thể làm chứng cho cô ấy, cô ấy không phải gián điệp, chỉ là… đi nhầm đường thôi.”

 

Người đàn ông thản nhiên nói: “Anh biết.”

 

“Vậy thì tốt.”

 

“Anh đã cho người xóa hồ sơ khuôn mặt của cô ấy rồi.”

 

“Em vừa cũng đi tìm chị Long Nghiên, nhờ chị ấy xóa dấu vết.”

 

“Ừ, lát nữa qua tìm anh, có nhiệm vụ giao cho em.”

 

“Được, cô ấy đâu rồi?”

 

Lăng Lãng vừa nói, mắt không thể bỏ qua một dấu hôn chói lóa trên yết hầu của anh trai, lóe lên rồi bị cổ áo anh ta kéo lên che khuất.

 

Anh thậm chí không nghe rõ anh trai nói gì tiếp theo, đầu óc ong ong, mãi đến khi có người đưa tay lắc trước mặt mới hoàn hồn.

 

Bùi Tây Tình dắt Tiểu Bạch, mắt đầy ngạc nhiên: “Cậu đơ ra đấy làm gì thế?”

 

Lăng Lãng tỉnh lại, nhìn cô gái đang ôm chó mặt đỏ bừng trước mặt, đầu lưỡi đẩy lên vòm họng, cười một tiếng: “Ha, có gì đâu, chỉ là thấy cậu không vừa mắt thôi.”

 

“Thế à?” Cô nói: “Vừa nãy cậu nói chuyện với Đoạn ca, tớ nghe hết rồi nhé.”

 

Nhắc đến chuyện này, cô cụp mắt xuống, hơi ngượng.

 

Vừa nãy trong phòng làm việc đúng là… suýt thì cô tự đốt mình, may mà sau đó cô làm nũng thành công, chuyển hướng sự chú ý của người đàn ông, bảo anh ta đi giải quyết lũ người muốn bắt cô làm gián điệp, nũng nịu mãi mới khiến anh ta tạm thời nhượng bộ, tha cho cô.

 

Lăng Lãng khựng lại: “… Phiền phức.”

 

Bùi Tây Tình xoa đầu chó: “Cái tật miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của cậu bao giờ mới sửa được?”

 

“Ai miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo?”

 

“Cậu.”

 

“Tớ không có.” Anh nói: “Nếu không phải vì nể mặt anh trai tớ, tớ mặc kệ cậu.”

 

Bùi Tây Tình khẽ cười.

 

Lăng Lãng à, tính thì bướng, nhưng lòng dạ tốt.

 

Tuy không biết tại sao Đoạn Tiêu Lâm lại để ý đến tình cảm của mình dành cho anh ta, nhưng với cô, giữa cô và Lăng Lãng chỉ đơn giản là bạn bè tốt, cô chỉ muốn làm bạn bình thường với Lăng Lãng, không cần vì mấy lý do linh tinh mà sinh ra xa cách.

 

Trước đây đối xử với anh ấy thế nào, bây giờ cô vẫn thế.

 

Hơn nữa, người ta Lăng Lãng còn chưa nói gì, biết đâu thật sự chỉ giúp vì nể mặt Đoạn Tiêu Lâm, nếu cô không nhận tình cảm mà còn làm mặt nặng mày nhẹ, thì cô thành kẻ vong ân bội nghĩa à?

 

“Tiểu Bạch hình như cũng rất thích cậu, muốn sờ nó không? Cậu chẳng phải nói sẽ giúp tớ dắt chó đi dạo sao?”

 

Lăng Lãng do dự vài giây, rồi mới ngồi xổm xuống, đưa tay ra, thử chạm vào Tiểu Bạch.

 

Tiểu Bạch chủ động cọ vào anh trước.

 

Lăng Lãng cứng đờ nửa giây, rồi vuốt theo lông nó: “Ừm, biết rồi.”

 

“Xin lỗi nhé, để cậu chạy một chuyến không công.”

 

“Lười so đo với cậu.”

 

“Vâng vâng.” Bùi Tây Tình cố tình dùng vai hích anh: “Đội trưởng Lăng Lãng độ lượng, không chấp tớ.”

 

Lăng Lãng bị cô đụng vào giật bắn mình, đứng phắt dậy: “Cậu, cậu! Đừng có đụng vào tôi.”

 

“? Sao thế? Cậu bị thương à… Xin lỗi, tớ không cố ý.” Cô luống cuống.

 

Lăng Lãng nhìn đôi mắt cô, mặt đột nhiên tái xanh, quay người bỏ đi vội vã, trông khá thảm hại.

 

Bùi Tây Tình đầy mặt nghi hoặc.

 

Rốt cuộc có bị thương hay không vậy?

 

Lăng Lãng đi được nửa đường, lại quay lại: “… Anh tôi vừa nói gì cơ?”

 

Bùi Tây Tình ngơ ngác chỉ lên tầng: “Hình như bảo cậu lên tầng trên, có một vụ án giao cho cậu xử lý, rồi bảo cậu tập hợp đồng đội lại… Cậu không nghe à?”

 

Lăng Lãng quay mặt đi: “Đều tại con chó của cậu, cứ sủa suốt. Từ mai, tôi sẽ tự tay dẫn nó đi huấn luyện mỗi ngày.”

 

Bùi Tây Tình cúi nhìn Tiểu Bạch.

 

Tiểu Bạch như hiểu được, liền nằm bẹp xuống đất đầy tủi thân.

 

Cô cười: “Thế là cậu có cách giải tỏa năng lượng rồi nhé.”

 

Lăng Lãng hỏi: “Còn cậu? Cần tôi đưa về không?”

 

“Không cần đâu.” Cô nói: “Tớ ở lại đây, dù sao vẫn là ‘gián điệp’ mà.”

 

Tuy cái tội danh này hơi vô lý, nhưng cũng có vẻ hợp lý, ai mà ngờ cô lại thực sự điều khiển được bảng điều khiển của căn cứ chứ.

 

Đến chính cô cũng không ngờ.

 

“Tội danh vô cớ, muốn đi lúc nào cũng được.”

 

“Không cần đâu, cậu cứ đi làm việc trước đi.”

 

Thực ra còn một phần nguyên nhân là câu “dặn dò” đặc biệt của Đoạn Tiêu Lâm trước khi đi.

 

“Đợi tôi xử lý xong việc sẽ quay lại.”

 

Rõ ràng là anh ta muốn tự mình đến.

 

Cùng cô về nhà.

 

Còn những chuyện khác, cô không dám nghĩ sâu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích