Chương 65: Bằng Lòng
……
Tên đàn ông này!
Quả nhiên vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện tối qua!
Những lời cô nói rõ ràng rất có lý, sao anh cứ khăng khăng giữ mãi thế nhỉ?
Theo lý mà nói, anh hẳn phải thấu đáo và sâu xa hơn cô nhiều mới đúng.
Anh chính là cái ông trùm siêu cấp có chỉ số IQ và thực lực nghiền nát cả nhóm chính thời kỳ đầu mà…
Bùi Tây Tình bĩu môi: “Không giống nhau, em chỉ thuận miệng nói thôi, còn anh bây giờ là muốn động tay động chân thật đấy.”
Đoạn Tiêu Lâm bế người vào nhà, đẩy cửa phòng ra đặt cô lên bàn bên cạnh, tay đỡ lấy eo thon của cô: “Anh thấy giống nhau, thậm chí em còn nhẫn tâm hơn.”
Bùi Tây Tình ôm chặt anh không chịu buông tay, cố tình lớn giọng: “Oan uổng quá, thưa Phán quan trưởng đại nhân, em sao dám đối xử với anh như thế chứ? Rõ ràng em thích anh nhất, thương anh còn không hết ấy.”
Người đàn ông khẽ động lông mày: “Thật sao? Vậy để anh xem, em thương anh thế nào?”
Bùi Tây Tình chúm môi, hôn lên mặt anh một cái.
“Mấy kẻ đó đáng đời, tự làm tự chịu, nếu không phải tự gây nghiệp thì sao bị anh dạy dỗ? Anh nói có đúng không?” Cô vừa nói vừa tỏ vẻ căm phẫn: “Tay còn dính bao nhiêu mạng người, máu trả máu, lẽ đương nhiên.”
“Không phải cái đó làm anh đau lòng.” Anh nói: “Quyền và chính, tham và giữ vốn dĩ không đội trời chung, bọn họ không thể tin một người không có dị năng lại có thể thực sự thay đổi được gì, dù ở đâu cũng vậy.”
“Nhưng lần trước em thấy anh đối phó tên tội phạm trong thủy lao… rõ ràng anh có dị năng mà.”
“Đó mà gọi là dị năng sao.”
“Không tính à?”
“Em chưa thấy dị năng thực sự.”
“Em đúng là chưa thấy.” Sức mạnh của người có dị năng thực sự trong sách được miêu tả, tuyệt đối có thể mở ra một con đường máu trong cuộc chiến với zombie.
Là nam chính, Tiêu Việt về sau chính là tồn tại được gọi là “thần” như vậy.
Nhưng mà từ khi xuyên tới đây, ngày nào cũng đủ thứ virus zombie, cô giữ được mình đã là tốt lắm rồi, giết zombie đã có Lăng Lãng bọn họ, nhiều nhất cô cũng chỉ thấy Lăng Lãng dùng dị năng hong khô quần áo cho cô.
Nhiều hơn thì chưa thấy.
Bùi Tây Tình quấn ngón tay vào đuôi tóc anh: “Trước đây khi anh còn dị năng, anh thế nào? Tiếc là em không được thấy, thật mong anh có thể trở lại như xưa…”
“Em đã không biết dáng vẻ trước đây của anh, sao lại nói thế?”
“Em đoán thôi.” Cô nghiêm túc nói: “Dù có dị năng hay không, em thấy bản thân anh vốn đã rất lợi hại, cảm xúc ổn định và có thể mang hy vọng cho người khác.”
Phán quan trưởng đâu phải ai cũng có thể làm bừa được.
“Hy vọng…” Đoạn Tiêu Lâm trầm ngâm hai chữ này, “Cũng mới lạ.”
Lần đầu tiên anh nghe có người hình dung anh như vậy.
Những từ mắng anh lén lút thì vô số kể, ai cũng sợ anh.
Dù lời Bùi Tây Tình nói có phần nịnh bợ, nhưng anh đúng là thích nghe.
Đoạn Tiêu Lâm hôn lên môi cô.
“Hy vọng có cơ hội được thấy.”
“Ý anh nói thế là… có hy vọng khôi phục dị năng?”
“Không biết.”
Đoạn Tiêu Lâm đã cởi đồ ngủ của cô ra.
Một nụ hôn ẩm ướt đáp xuống hình xăm rắn quấn trên ngực cô.
“Nếu thực sự có kỳ tích…”
Câu nói không được nói hết.
Khiến người ta không hiểu hàm ý thực sự trong lời anh.
Bùi Tây Tình đã bị luồng khí lạnh bất ngờ kích thích đến run rẩy.
Dây xích sắt quấn quanh cánh tay trần của cô.
Như một con vật bò sát uốn lượn.
Bùi Tây Tình nổi da gà ngay lập tức.
Cô đưa tay đẩy người đàn ông.
Đoạn Tiêu Lâm nắm lấy cổ tay cô, nói: “Không đau, chỉ khiến em vui thôi.”
Bùi Tây Tình đỏ hoe mắt: “Thật không?”
Tay anh trượt xuống.
Nắm lấy bắp chân cô nhấc lên.
Bùi Tây Tình không kìm được mà đạp lên bàn.
Dây xích đang từng chút tuột khỏi cổ tay cô.
Bùi Tây Tình ngây thơ hỏi: “Anh… không trói em à? Hay là… anh…”
Ánh mắt anh di chuyển xuống dưới: “Em thực sự nghĩ vậy à?”
“…” Bùi Tây Tình nhất thời nghẹn lời, nghẹn lại trong cổ họng không lên không xuống, không nói nên lời.
Mặt cô đỏ bừng, kiều diễm ướt át: “Thôi được rồi, em xin lỗi, em không nên nhiều lời.”
Mong là cô hiểu lầm.
Ánh mắt cô theo bàn tay xương xương rõ ràng của người đàn ông chậm rãi nhìn lên.
Là khuôn mặt cấm dục và lạnh lùng ấy.
Bùi Tây Tình không dám tưởng tượng cảnh anh cầm xích sắt đánh người.
Ánh mắt cô bị người đàn ông bắt gọn.
Đoạn Tiêu Lâm nhướng mày, cúi người xuống.
“Đang nghĩ gì thế?”
Bùi Tây Tình chớp mắt liên hồi.
Cô không nên nghĩ lung tung.
Đoạn Tiêu Lâm luồn tay dọc sống lưng cô lên trên, nắm gáy cô ấn về phía mình.
Động tác bá đạo, lực đạo không cho phép nghi ngờ.
Bùi Tây Tình cứng đờ người.
Mới chưa đầy năm giây đã hơi muốn rút lui.
Cô ấm ức cắn môi.
Tiêu rồi.
……
Sự lạnh lẽo kỳ dị khiến người ta run rẩy trên da thịt dần biến thành nóng bỏng như sắp bùng nổ.
Cô đang đầy lòng bất an, người đàn ông hừ lạnh: “Mới thế này đã không chịu nổi rồi?”
Bùi Tây Tình xấu hổ vô cùng.
Hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Đầu óc càng quay cuồng.
Mọi thứ trong tầm mắt đều mất tiêu cự.
Cô nhắm mắt lại, ngón tay co quắp, mặt đỏ bừng, lại nghe anh thản nhiên nói: “Tối qua trong văn phòng, tất cả mọi chuyện đã xảy ra, hãy kể hết cho anh đi, anh muốn biết chi tiết, không được bỏ sót bất cứ điều gì.”
“Có thiếu sót gì không… em cũng chẳng nhớ rõ, sao anh biết được?” Nếu cô cố tình lừa, anh làm gì được cô?
Đoạn Tiêu Lâm nheo mắt, dưới tròng kính ánh lên tia sáng dịu dàng, nhưng chẳng chút ấm áp nào, tất cả đều như ảo ảnh.
Điềm tĩnh thản nhiên: “Anh biết.”
Ý là, cô không được nói dối.
Tất cả, anh đều biết.
Còn tin hay không, biết bao nhiêu và kết quả thế nào, tùy vào thái độ và cách nói của cô.
Chỉ có điều, kết quả trước mắt, e rằng, sai một câu, phạt gấp đôi.
Bùi Tây Tình hít sâu, từng chữ từng câu kể rõ đầu đuôi ngọn ngành, sau đó không nhận được phản hồi, khẽ nắm lấy tay áo anh: “Em sai rồi, sau này sẽ không bao giờ vì mấy lời của người khác mà làm tổn thương mình nữa, nếu còn lần sau, em bằng lòng… chịu gấp mười lần hình phạt.”
Đoạn Tiêu Lâm cuối cùng hài lòng nâng cằm cô lên.
“Chuyện lần này coi như cho em một bài học, anh muốn em biết, anh không phải kẻ vô tình vô nghĩa, người khác anh có thể mặc kệ, nhưng em, nhất định phải ở trong tầm mắt anh, anh tuyệt đối không thể để em đi.”
Bùi Tây Tình ánh mắt rụt rè.
Thật đáng thương làm sao.
Đôi mày càng thêm kiều diễm mềm mại.
Anh nói tiếp: “Không có ngoại lệ, cũng không có may rủi.”
Bùi Tây Tình nuốt nước mắt ấm ức: “Em biết rồi.”
“Nếu có người bắt nạt em thì sao?” Cô hỏi.
Người đàn ông hỏi: “Ồ, là ai?”
Bùi Tây Tình há miệng cắn vào hổ khẩu của anh.
Giả vờ hung dữ: “Anh, đồ súc sinh.”
