Chương 35: Dụ Thương Mặc đi
Tô Duệ Uyên thuộc thế lực chính phủ.
Vốn là bạn trai của Mộc An An – tiểu thư nhà thị trưởng thành La. Sau tận thế không lâu, hắn ta thức tỉnh dị năng, địa vị trong phe cánh tăng vọt, tính tình cũng ngày càng buông thả.
Chính phủ và quân đội bất đồng quan điểm, ai cũng muốn ngồi lên ghế số một của căn cứ, nắm quyền phát triển.
Tuy tận thế chưa lâu, nhưng mâu thuẫn giữa các thế lực ngày càng rõ rệt.
Nhạc Ngạn quay người nhìn hai người kia, sắp xếp: “Hai cậu báo cáo tình hình bên này với chú Khúc đi, tôi ở lại giúp Mặc ca.”
“Chuyện này… rõ.”
Do dự một chút, hai người vẫn đồng ý. Họ tưởng mình giấu kín lắm, không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Nhạc Ngạn muốn hàn huyên với mấy người kia.
Sau khi hai người lái xe rời đi, Nhạc Ngạn kéo Thương Mặc sang một bên, thủ thỉ:
“Mặc ca, trong lúc anh đi, căn cứ xảy ra không ít chuyện. Tô Duệ Uyên bên đó động tĩnh lớn lắm.”
“Mấy hôm nay, bọn họ thu nạp không ít người sống sót mới vào căn cứ, còn có hai dị năng giả khá tốt. Mấy nhóm dị năng giả vốn có trong căn cứ cũng đang tìm cách kéo nhân tài, phe ta hơi yếu thế.”
“Tình hình cụ thể các bên thế nào?”
Thương Mặc hỏi. Tô Duệ Uyên có động tĩnh là chuyện thường. Hắn ta đã nghĩ ra cách hãm hại bọn họ, thì đâu có ngồi yên chờ tin tức truyền về?
Nhạc Ngạn kể chi tiết:
“Phe ta có tôi và Hà Vân Phi. Bên Tô Duệ Uyên, tính cả Vinh Triêu Dương và Thẩm Quyên mới chiêu mộ, có ba dị năng giả. Các thế lực khác không thay đổi gì.
Nhưng mấy hôm gần đây, Tô Duệ Uyên và Thích Bá đi lại rất thân. Cái Thẩm Quyên đó cũng nghe lời hắn ta như đổ nước, hai người quấn quýt không rõ ràng.
Vì con đàn bà này, Mộc An An làm ầm ĩ mấy lần, nhưng Mộc Kiến Sơn chẳng phản ứng gì, rồi cũng đâm ra chán.”
Thấy bên Tô Duệ Uyên chỉ có ba dị năng giả, Thương Mặc không ngạc nhiên, nhưng hắn không ngờ Tô Duệ Uyên còn tự dâng mình luôn.
Thương Mặc tâm trạng thoải mái, nhưng Nhạc Ngạn thì lo lắng không yên. Cậu ta nhìn Thương Mặc nói:
“Mặc ca, anh kiến nghị với thủ trưởng đi? Chúng ta vẫn phải nghĩ cách kéo mấy nhóm dị năng giả nhỏ lẻ về. Nếu để bọn Tô Duệ Uyên nắm quyền, căn cứ xây dựng vất vả lắm không biết sẽ bị chúng phá hoại ra sao?”
“Thủ trưởng có tính toán của ông ấy. Gặp dị năng giả phù hợp, tự nhiên sẽ chiêu mộ.”
Thương Mặc biết, thủ trưởng muốn giữ sự thuần khiết cho đội ngũ.
Dị năng giả chưa qua huấn luyện bài bản, lại là kẻ mạnh trong thế giới tận thế, rất khó bảo.
Nếu không có một đội ngũ đoàn kết chặt chẽ bảo vệ, căn cứ sẽ sớm biến thành trại tụ tập người sống sót lớn, chứ không phải căn cứ tận thế có thể cứu vớt nhân loại.
“Mong là vậy!” Nhạc Ngạn thở dài.
Thương Mặc vỗ vai cậu ta, cười nói: “Đừng lo lắng quá. Lần này may mắn, cả bốn bọn tôi đều thức tỉnh dị năng, Cốc Vũ cũng là dị năng giả. Tính ra, chúng ta có bảy dị năng giả.”
“Oa, thật à?” Nghe Thương Mặc nói, Nhạc Ngạn mừng rỡ.
Thương Mặc gật đầu, “Bọn tôi đến đây là để lấy hạch đấy.”
“Thế thì tốt quá rồi.” Nhạc Ngạn vui sướng, “Lần sau gặp Tô Duệ Uyên, tao phải đấm chết hắn.”
“Mày định đấm chết ai?” Giọng Bàng Hưng vọng tới.
Nhạc Ngạn thuận miệng đáp: “Còn ai vào đây? Tô Duệ Uyên – con công lớn ấy.”
Tô Duệ Uyên là dị năng giả mạnh nhất căn cứ, cũng là kẻ hành xử phô trương nhất.
Tuy dân thường không dám đắc tội hắn, nhưng dù sao tận thế cũng chưa lâu, khoảng cách giữa các dị năng giả chưa đủ rõ rệt, các dị năng giả khác chẳng sợ hắn, riêng gọi hắn là con công lớn.
Tô Duệ Uyên ngoại hình rất xuất chúng. Trước tận thế đã nhờ khuôn mặt đẹp mà cua được tiểu thư nhà thị trưởng. Sau tận thế thức tỉnh dị năng, thực lực tăng vọt lên đỉnh kim tự tháp, tâm lý càng phình to, bản chất Sở Khanh dần lộ rõ.
Tuy phần lớn là gái tự động lao vào, nhưng thằng khốn này còn chủ động săn gái, đủ mọi thủ đoạn: mềm không được thì uy hiếp dụ dỗ. Không có ai bảo vệ mạnh mẽ, con gái bình thường căn bản không chịu nổi.
“Yên tâm, nó nhảy nhót không được bao lâu đâu.”
Nhắc tới Tô Duệ Uyên, mặt Bàng Hưng liền xám xịt. Một cô gái hắn để ý đã bị thằng khốn này dụ mất.
Hắn nhìn Thương Mặc nói: “Đội trưởng, Đồ Thịnh bảo có thể thu hạch rồi.”
“Hưng ca, dị năng của anh là gì thế?”
Thương Mặc đi về phía mấy người Đồ Thịnh bên hố. Nhạc Ngạn khoác tay lên vai Bàng Hưng, chưa kịp đặt tay xuống, Bàng Hưng đã phản tay ép cánh tay cậu ta ra sau lưng.
Nhạc Ngạn ngơ ngác, “Oa, Hưng ca, sao anh phản ứng nhanh thế?”
“Dị năng hệ mẫn tiệp.”
Bàng Hưng thả tay Nhạc Ngạn ra, đắc ý đáp.
Nhạc Ngạn truy hỏi: “Hưng ca, mọi người dị năng gì thế?”
“Tôi hệ mẫn tiệp, đội trưởng là niệm lực, Đồ Thịnh là hỏa, Lâm Thịnh Đông là thị lực, Cốc Vũ là hệ thực vật.” Bàng Hưng nói sơ qua. Đây đều là thông tin công khai, sớm muộn gì ai cũng biết, không cần giấu làm gì.
“Giỏi thật.”
Nhạc Ngạn khen một câu, liếc nhìn Cốc Vũ rồi nhỏ giọng:
“Hưng ca, bạn gái Mặc ca đẹp thế, tuổi cũng nhỏ, phải cẩn thận Tô Duệ Uyên. Thằng khốn này lừa gái nhất đấy.”
“Yên tâm, em gái tôi không bị lừa đâu.”
Mấy ngày ở chung, Bàng Hưng đã sớm nhìn ra, Cốc Vũ trong mắt chỉ có Thương Mặc, chẳng để tâm ai khác.
Trong hố xi măng.
Xác zombie đã bị đốt thành tro. Không biết mấy người tìm đâu ra một cái lưới lớn, gập mấy lần lại thành lưới lọc.
Cúc Tử Xuyên và Thiệu Lỗi đứng đối diện nhau, kéo căng lưới, mặt còn buộc khăn vải.
Lâm Thịnh Đông và Đồ Thịnh ở hai bên, dùng xẻng tìm được ở phòng bảo vệ, xúc tro tàn đã cháy hết lên lưới lọc, phần còn lại là những mảnh vô cơ lớn và hạch.
Thương Mặc và Lữ Chấn Hải đứng trên mép hố, nhìn xuống tình hình, như hai ông chủ giám sát.
Cốc Vũ đứng bên Thương Mặc, không lúc nào quên cọ công đức.
Mất nửa tiếng, mọi người thu được 35 hạch, đều là hạch trắng cấp thấp khá đục.
“Trời ơi! Làm mãi mới được 35 hạch.”
Lâm Thịnh Đông leo lên khỏi hố xi măng, vung cánh tay mỏi nhừ, mệt lả người nằm dài dưới đất.
“Số lượng hạch khá ít. Ba con zombie có khi chỉ một con có hạch. Nhưng tôi nghĩ, loại zombie tiến hóa lợi hại chắc chắn có hạch.”
Bỗng nhiên Cốc Vũ mắt sáng lên, ngước nhìn Thương Mặc bên cạnh, nhân cơ hội nắm tay anh cọ công đức.
“Chúng ta đi săn zombie tiến hóa đi! Hoặc đi tìm thực vật tiến hóa, biết đâu lại gặp được cái cây to thứ hai ấy!”
Dù tìm zombie tiến hóa hay thực vật, đều phải chạy khắp nơi. Cốc Vũ có thể nhân cơ hội tìm chỗ có linh khí, lỡ mai này Thương Mặc không chịu cho cô cọ công đức nữa, còn có đường lui.
Mình thông minh quá!
Cốc Vũ mừng thầm vì mưu kế nhỏ của mình, nào ngờ Thương Mặc đã nhìn thấu sự xảo quyệt của cô.
Anh giơ tay véo má Cốc Vũ, cười nói: “Đợi xử lý xong chuyện căn cứ, em muốn đi đâu cũng được.”
“Em muốn vào rừng già.”
Cốc Vũ nói thẳng. Đã cho cô chọn, đương nhiên cô chọn khu rừng quen thuộc hơn. Nếu có thể dụ Thương Mặc đi cùng, ở lại rừng với cô thì tốt biết mấy.
“Thu dọn đồ đạc về căn cứ.”
Đã lấy được hạch, Thương Mặc cũng không định nán lại. Đề nghị của Cốc Vũ, anh ghi nhớ.
Hàng trăm con zombie chỉ ra hơn ba mươi hạch, số lượng quả thực hơi ít. Muốn nâng cao thực lực nhanh chóng, an phận một góc chắc chắn không được, phải bước ra ngoài, chủ động tìm kiếm tài nguyên và cơ hội.
