Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Giữa Mạt Thế, Em Là Ánh Trăng Của Anh > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38: Anh sẽ vì em mà bị thương sao? (Sửa)

 

Chương 38: Anh sẽ vì em mà bị thương sao? (Sửa)

 

Chỉ thấy,

 

Người đàn ông hai tay bắt chéo, vén gấu áo thun xanh lên, làn da màu lúa mì khỏe khoắn, eo thon gợi cảm, cơ bụng săn chắc rõ nét, tất cả đều tôn lên sức mạnh và sự bùng nổ của người đàn ông, khiến người ta liên tưởng mơ mộng.

 

Áo thun cởi ra, tóc mái lòa xòa nhẹ nhàng bay, tăng thêm nét phong trần bất kham, cánh tay thô ráp đầy sức mạnh mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối.

 

Sức mạnh và sự gợi cảm hòa quyện hoàn hảo trong người đàn ông này.

 

Cốc Vũ nhìn đến hoa mắt.

 

Các anh chị yêu tinh cô quen phần lớn thân hình mảnh mai, hoặc yêu kiều quyến rũ, hoặc ôn nhu nhã nhặn, hoặc ngây thơ hồn nhiên, không thì là hổ, gấu đen loại đầu óc thiếu dây thần kinh.

 

Thương Mặc – người tràn đầy sức mạnh, không hề thô lỗ hung hăng, ngược lại trầm ổn nội liễm – sức hút với Cốc Vũ thực sự không nhỏ.

 

Cô lại thầm cảm thán trong lòng,

 

Trời xanh đối xử với tôi thật tốt! Người đàn ông sáng lấp lánh lại đẹp trai thế này, e rằng không tìm được người thứ hai.

 

Thấy Cốc Vũ ngây người nhìn mình, Thương Mặc hé môi mỏng hỏi: “Sao thế?”

 

Cốc Vũ chạy lộp cộp đến, ôm chầm lấy Thương Mặc, bàn tay mềm mại mịn màng áp chặt vào eo săn chắc phía sau. Thương Mặc lập tức căng cứng người, bàn tay lạnh buốt trên eo như một lá bùa, phong ấn toàn bộ con người anh.

 

Cốc Vũ – chuyên gia châm lửa – không hề nhận ra, đang vui vẻ vì công đức qua làn da tiếp xúc cứ thế chui vào cơ thể, tay còn không ngừng sờ loạn khắp nơi, tai Thương Mặc đỏ ửng lên.

 

“Buông tay.”

 

Anh hít một hơi lạnh, kìm nén lửa giận đang bốc lên, nhẫn nại nói.

 

“Thương Mặc, hôn em đi.”

 

Cốc Vũ không những không buông, còn ôm chặt hơn, nũng nịu rõ ràng.

 

Nhìn bạn gái mềm mại trước mặt, Thương Mặc khẽ thở dài, đưa tay ôm người vào lòng, cúi đầu hôn lên.

 

Vì cọ được nhiều công đức, Cốc Vũ vui không chịu được.

 

Đặt một nụ hôn nhẹ lên môi thơm, Thương Mặc ôm người ngồi xuống mép giường, để Cốc Vũ ngồi trên đùi anh, giọng trầm thấp lại có từ tính: “Em thích anh đến vậy sao?”

 

“Ừm, thích anh.”

 

Cốc Vũ gật đầu, “Thương Mặc, anh về rừng với em đi, chúng ta tìm một chỗ đẹp, sinh thật nhiều em bé.”

 

Các đại yêu tinh khi tìm được người có kim thân công đức đều ở bên họ cả đời, còn phải sinh em bé, Cốc Vũ rất hài lòng với công đức của Thương Mặc, quyết định ở bên anh cả đời, đương nhiên cũng phải sinh em bé.

 

Lại nghe Cốc Vũ tỏ tình, Thương Mặc không định kiên trì và do dự nữa, cúi đầu hôn người trong lòng.

 

Cứ thế đi!

 

Nắm lấy cô gái này, cuộc đời tiếp theo cố gắng sống sót.

 

Thương Mặc là người không dễ hạ quyết tâm, một khi anh đã quyết nắm, sẽ không buông tay.

 

Kỹ năng hôn của Cốc Vũ bằng không, nhưng cô phối hợp chủ động, Thương Mặc cũng bằng không, nhưng thiên phú dị bẩm, hai lần hôn xuống đã nắm được yếu quyết.

 

Theo kỹ thuật của Thương Mặc càng ngày càng thuần thục, Cốc Vũ bắt đầu cảm nhận được sự tuyệt vời của việc hôn.

 

Một lúc lâu, hai môi rời xa, Cốc Vũ ôm cổ Thương Mặc, má đỏ bừng, cả người dựa vào lòng anh.

 

Mỗi hơi thở nhẹ của cô đều mang theo mùi hương thanh khiết, như khu rừng sau mưa trong trẻo tươi mát, khiến người ta không thể cưỡng lại.

 

“Em về phòng trước đi? Anh còn phải dọn đồ.”

 

Tuy nói vậy, nhưng bàn tay to của Thương Mặc vẫn ôm chặt eo trong lòng, một khắc cũng không muốn buông.

 

Anh và Cốc Vũ tiến triển quá nhanh, cần thời gian để hòa hoãn và củng cố, hơn nữa Cốc Vũ mới 20 tuổi, anh sợ sau này cô hối hận, trách móc mình.

 

Đối diện với Cốc Vũ, anh có hơi quá cẩn thận và rụt rè.

 

Dù là lợi ích bản thân Cốc Vũ mang lại, hay sự kiều diễm đáng yêu của cô, Thương Mặc đều không thể cưỡng lại.

 

Về tình về lợi, Thương Mặc đều không muốn buông tay đóa hoa đang e ấp trong lòng, vì vậy anh phải tuần tự tiến tới, để Cốc Vũ quen đến mức không thể rời xa mình.

 

“Không.”

 

Cốc Vũ kiên quyết lắc đầu, cơ hội cọ công đức tốt thế này, sao có thể đi được, khó chịu thì khó chịu vậy, ăn được khổ, mới làm được người trên người.

 

Thương Mặc nhẹ hôn lên trán Cốc Vũ, khẽ nói: “Vậy em đừng quậy.”

 

“Ừm.”

 

Cốc Vũ thực sự ngoan ngoãn rúc trong lòng Thương Mặc, vận chuyển công pháp.

 

Nhìn thấy vết sẹo trên người Thương Mặc, cô đưa tay sờ, tò mò hỏi: “Mấy vết thương này từ đâu mà có?”

 

“Vết này là năm năm trước khi làm nhiệm vụ, bị người ta chém, vết kia là vì cứu con tin mà trúng đạn…”

 

Thương Mặc nắm bàn tay đang quậy phá, kể từng cái, phơi bày quá khứ và trải nghiệm của mình trước mặt cô.

 

“Sao toàn là vì người khác mà bị thương vậy?”

 

Đầu ngón tay Cốc Vũ phát ra từng tia sáng trắng, tan vào vết thương, có chút xót xa, đồng thời cũng thấy Thương Mặc hơi ngốc, lại ngây ngô xông lên vì người khác mà bị thương.

 

Thương Mặc bất lực cười một tiếng, “Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh.”

 

Cốc Vũ ngẩng đầu, nhìn Thương Mặc rất nghiêm túc hỏi: “Vậy anh sẽ vì em mà bị thương sao?”

 

“Chỉ cần anh ở đây, sẽ không để em bị thương.” Thương Mặc hứa hẹn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích