49. Chương 49: Lại Hợp Đội.
Dù chưa đoán hàm lượng Nguyên tố Kiềm trong những cây giống và cây dâu tây đổi được, nhưng Hạ Thanh vẫn lạc quan. Lý do thứ nhất là vì Lạc Phái vẫn đang ở trong lãnh địa của cô, dựa vào suối nước của cô để dưỡng thương, nên cây giống Đội Thanh Long tặng chắc chắn không tệ. Lý do thứ hai là vị trí cô chọn để trồng những cây giống này cực kỳ tốt.
Hai cây hương xuân non mà Hạ Thanh di thực từ dưới gốc cây hương xuân lớn đến bên cạnh mạch nước đều đã sống, và vẫn là thực vật đèn xanh. Vì vậy, điều kiện đất đai quanh đây rất thích hợp để trồng trọt.
Còn năm cây hương xuân non cô di thực đến bên rìa sân thì sao? Xin lỗi nhé, chúng đã bị bức tường đổ do cô và lão đại nhà cừu đánh nhau đè gãy, không cây nào sống sót.
Nhân lúc lấy nước suối, Hạ Thanh đi tuần một vòng vườn rau, phát hiện hầu hết các cây rau giống di thực đều sống nhăn răng, cô không khỏi bắt đầu mơ mộng về cảnh vườn đầy ắp trái cây.
Vặn chặt nắp thùng nước rồi nhét vào ba lô, Hạ Thanh bước qua cây cầu đá với tiếng nước chảy róc rách, đi tưới cho những cây khoai lang và khoai tây giống.
Sau một tháng sinh trưởng, dây khoai lang đã dài hơn nửa mét, còn đâm ra vài nhánh con, tốt tươi đáng mừng, và mỗi cây đều là đèn xanh. Cây khoai tây cao chừng bàn tay, nhưng lá lại xanh lẫn đỏ, khiến Hạ Thanh nghi ngờ không biết mình nhận có phải là khoai tây thật không, vì cây khoai tây giống ở Trung tâm trồng trọt đâu có trông thế này.
Qua kênh liên lạc của các lãnh chúa, Hạ Thanh biết được cây khoai tây của các lãnh chúa khác cũng thế, lại đoán rằng có lẽ vì căn cứ phát cho các lãnh chúa toàn là khoai tây đèn vàng, còn Trung tâm trồng trọt thì dùng loại đèn xanh, nên màu sắc mới khác nhau.
Dù không hài lòng với màu lá khoai tây, cũng chẳng ưng tốc độ sinh trưởng của nó, nhưng Hạ Thanh vẫn cẩn thận tưới nước cho từng cây một.
Tâm thái kiểu này của cô, nếu để các lãnh chúa khác biết được, chắc chắn bị chửi là khoe mẽ. Bởi vì cây khoai tây của những lãnh chúa khác thấp hơn của Hạ Thanh một đoạn, chỉ cao bằng ngón tay mà thôi.
Tưới xong nước cho khoai tây và khoai lang, Hạ Thanh đi xem lúa mì, đậu xanh và bông, phát hiện chúng đều đến lúc cần tưới rồi.
Vì Lạc Phái dùng nước rất nhiều, Hạ Thanh tích không đủ nước suối để tưới ruộng, nên dù là ruộng ngâm giống bằng nước lọc hay nước suối, đều phải dùng nước từ hồ chứa để tưới.
Hạ Thanh đang định quay về lôi chiếc xe đạp nước từ trong nhà kho ra, thì nhận được điện thoại của Hồ Tử Phong.
Trương Tam mời đội của Hồ Tử Phong cùng với đội mà anh ta tìm được vào Khu rừng tiến hóa đào măng. Hồ Tử Phong gọi điện đến, hỏi Hạ Thanh có muốn hợp đội với họ không. "Trương Tam tìm được một đội tám người, phía tôi để lại hai người bảo vệ Khu Đất Số Ba, một người bảo vệ Khu Đất Số Một, em gia nhập thì vừa đủ tám. Lần này thu hoạch chắc chắn nhiều hơn lần trước, nếu em tham gia, vẫn sẽ phân chia vật tư theo giá trị đóng góp của thành viên hậu cần."
Hạ Thanh đương nhiên là đi, nhưng, "Lần này tôi chỉ là nhân viên hậu cần biên chế ngoài, Hồ đội không cần đặc biệt chiếu cố tôi."
"Hiểu rồi." Hồ Tử Phong lại dặn thêm một câu, "Ngoài vật tư cá nhân tất yếu của em ra, những thứ khác đều do tiểu đội chúng tôi chịu trách nhiệm chuẩn bị."
Đã định lại vào núi đào măng, Hạ Thanh liền hoãn việc tưới ruộng lại, về nhà làm mấy việc linh tinh.
Máy sấy vẫn đang vận hành bình thường, Hạ Thanh từ trong nhà kho ôm ra một bó trúc thô to, ở trong sân chẻ tre làm khung cho mái che mưa.
Lão đại nhà cừu nằm bên cạnh cô, lim dim tắm nắng. Hạ Thanh bật bộ đàm lên, nghe mấy vị lãnh chúa khác tán gẫu.
Khung giờ này Trương Tam không trực tuyến, Triệu Trạch nhân cơ hội tiếp tục hỏi Tề Phú về phương pháp ủ phân.
Tề Phú vẫn muốn nhắm vào Trung tâm nhân giống lợn rừng, "Lợn thì ăn được, ỉa được, lại còn biết húc, đặc biệt biết sản xuất phân. Tôi nghe nói trong đó có hơn chục con, họ lại không trồng trọt..."
Khuông Khánh Uy cho rằng khó lắm, "Trung tâm nhân giống thuộc quyền quản lý của Khu an toàn căn cứ, anh nghĩ được chuyện tốt, người Khu an toàn lại không nghĩ ra sao? Phân lợn của Trung tâm nhân giống chắc chắn thuộc về Trung tâm trồng trọt, ta vẫn nghĩ cách khác đi."
Hạ Thanh tán thành quan điểm của Khuông Khánh Uy, nhấn nút nói, "Tề ca, ngoài phân động vật ra, có thể dùng lá cây và cỏ để ủ phân không? Em thấy trong sách có nhắc đến phương pháp này."
Triệu Trạch lập tức hùa theo, "Lại còn có cách này nữa sao? Hạ Thanh muội tử biết nhiều thật đấy."
Kể từ sau sự kiện Triệu Xung rình mò, Triệu Trạch cứ vô tình hữu ý lấy lòng Hạ Thanh, Hạ Thanh chỉ giả vờ không biết.
Khuông Khánh Uy nhân cơ hội dò hỏi, "Hôm qua Tam ca ăn đồ ăn đèn xanh, là muội tử đổi cho anh ta phải không? Tôi đã biết ngay mà, trong khu vực chúng ta, ngoài muội tử ra, còn ai có bản lĩnh này nữa."
Hạ Thanh tiếp lời, "Gần đây ngoài bốn chúng ta ra, còn có hơn chục lãnh chúa khác. Đồ tốt trong tay họ cũng không ít."
Khuông Khánh Uy kinh ngạc vô cùng, "Hạ Thanh muội tử còn có thể liên lạc với các lãnh chúa khác sao? Liên lạc thế nào? Là những vị nào vậy?"
Hạ Thanh trả lời mập mờ, "Nghe người khác nhắc qua vài câu thôi."
Triệu Trạch lập tức hùa theo, "Hạ Thanh muội tử giỏi thật."
"Rắc!" Hạ Thanh giỏi giang chẻ đôi một cây trúc dài mấy mét, không tiếp lời.
Tề Phú lên tiếng, "Trước đây có thể dùng lá cây ủ phân, nhưng bây giờ không được rồi. Tôi nghe người Trung tâm trồng trọt nói, sau Đại tiến hóa sinh vật, trên lá khô có rất nhiều vi sinh vật và trứng côn trùng mà nhiệt độ lên men bình thường không tiêu diệt được. Vì vậy, chỉ có thể dùng phân do động vật ăn vào rồi thải ra để làm phân hữu cơ. Tuy nhiên, Hạ Thanh muội tử nhắc thế này, tôi lại nghĩ ra một cách."
Triệu Trạch lập tức hỏi, "Cách gì vậy?"
Tề Phú trả lời, "Phân giun đất. Để giun đất ăn lá khô và cỏ, chắc chắn có thể tiêu diệt vi sinh vật và trứng côn trùng, nhưng tôi không biết phân giun đất làm thế nào. Tiểu Hạ, trước đây trong tiểu đội các cậu, bố của Tôn Triết trước thiên tai từng làm việc ở nhà máy phân hữu cơ, cậu có gặp lão Tôn không?"
Hạ Thanh đặt thanh trúc vừa chẻ xuống, nhấn nút nói, "Nghe nói qua, chưa gặp."
Tôn Triết nhỏ hơn Hạ Thanh một tuổi, cả nhà ba người họ đều là người bình thường. Nhưng may mắn là, nhà anh ta trước thiên tai đã sống ở thành phố nơi Khu an toàn căn cứ Huy Tam tọa lạc, nên gia đình họ Tôn không trải qua cảnh chạy trốn tuyệt vọng tận diệt và sinh ly tử biệt, là một trong những người may mắn nhất những năm đầu thiên tai.
Sau khi Khu an toàn được thành lập, gia đình họ Tôn vẫn sống trong ngôi nhà của mình, cho đến khi vật tư và lương thực ngày càng căng thẳng, bố anh ta mới theo đội ra ngoài Khu an toàn làm nhiệm vụ kiếm điểm tích lũy.
Có một lần ra nhiệm vụ, đội chiến đấu bị côn trùng tiến hóa độc tấn công. Bố anh ta trong lúc chạy trốn bị ngã, bị côn trùng độc cắn, dù liều chết chạy về được Khu an toàn, nhưng lại mất đi cẳng chân trái và cánh tay trái, mất khả năng lao động. Từ đó, Tôn Triết, làm thợ phụ trong đội xây dựng, trở thành lao động chính trong gia đình.
Tề Phú thở dài, "Khu chúng ta bao giờ mới có tín hiệu đây."
Có tín hiệu là có thể gọi điện cho Tôn Triết, hỏi xem làm phân giun đất thế nào rồi.
Hạ Thanh không nói gì thêm, Khuông Khánh Uy ở Khu Đất Số Sáu hào hứng chia sẻ tin tức, "Lúc nãy tôi nghe thấy tiếng xe hơi, tưởng là Đội tuần tra tới, chạy ra xem, các cậu đoán xem sao? Là người đến lãnh địa của Tam ca, đầy một xe, người người mặc đồ bảo hộ ngụy trang, mang súng, đúng là ghê thật!"
"Tam ca chắc chắn không phải người bình thường." Triệu Trạch lập tức hùa theo.
Hạ Thanh đặt dao chặt xuống, hiểu ra tại sao hôm nay Trương Tam không cho người vào Khu rừng tiến hóa đào măng. Bởi vì bên cạnh anh ta không đủ người, phải điều người từ Khu an toàn sang.
Chẻ xong tre, Hạ Thanh bắt đầu buộc khung. Rau củ nhiều lắm cũng chỉ cao bằng một người, mái che mưa dựng cao hai mét là đủ, cao quá dễ bị gió thổi bay. Buộc xong khung tre, Hạ Thanh nghe thấy tiếng máy sây báo hiệu đã hoàn thành, vào nhà thu những lát măng đã sấy khô bỏ vào túi hút chân không để bảo quản, rồi thuận tay nhét cho lão đại nhà cừu một lát măng tươi.
Vì sợ máy sấy chạy liên tục sẽ hỏng, Hạ Thanh quyết định để nó nghỉ vài tiếng, tối lại tiếp tục làm việc. Còn cô thì vác khung tre thẳng tiến lên sườn đồi phía sau. Khung tre không nặng, nhưng thể tích lớn khó vận chuyển, đường đã sửa tốt rồi, cô nên kiếm một cái moóc, dùng máy cày vi mô kéo moóc để chở đồ.
Nếu lần này vào Khu rừng tiến hóa thu hoạược lớn, cô sẽ đổi với Chung Thao mấy linh kiện then chốt để làm moóc máy kéo.
