56. Chương 56: Phân giun.
“Thanh tỷ!” Giọng Tôn Triết lập tức tràn đầy sức sống, hô một tiếng rồi mới hạ thấp giọng, “Thanh tỷ chị cũng về rồi sao?!”
“Không, chị vẫn ở trong lãnh địa.” Hạ Thanh không hỏi tại sao hắn lại dùng chữ “cũng”, tiếp tục nói, “Hiện giờ em có rảnh không, chị có chút chuyện muốn nói với em.”
“Có rảnh, đương nhiên là có rảnh.”
Hạ Thanh nghe thấy tiếng Tôn Triết nhanh chóng rời khỏi chỗ cũ, âm thanh ồn ào vốn có trong điện thoại trở nên yên tĩnh hơn một chút, “Thanh tỷ chị nói đi, ở đây không ai nghe thấy đâu. Chị ở trong lãnh địa mà gọi điện được, là đổi sang điện thoại vệ tinh rồi à?”
“Ừ, để tiện liên lạc, chị cùng đội ra vài lần nhiệm vụ, dùng điểm tích lũy đổi lấy một cái. Chị tìm em là vì chuyện này…” Hạ Thanh kể chuyện trồng trọt trong lãnh địa cần dùng phân hữu cơ với Tôn Triết, “Tề Phú nói bố em biết cách làm phân giun, nên chị mới nói với em một tiếng. Tất nhiên, làm hay không thì vẫn phải xem ý định của nhà các em.”
Tôn Triết kích động đến mức hơi thở gõ vào ống nghe điện thoại, Hạ Thanh nghe thấy rõ mồn một, “Thanh tỷ, thật sự có người sẽ mua phân giun sao?”
“Chị có thể liên lạc được chỉ có ba lãnh chúa, bọn họ đều có nhu cầu về phân hữu cơ, trong đó bao gồm cả Tề Phú. Người khác chị không dám đảm bảo, ít nhất thì bản thân chị cần mua ít nhất một nghìn cân.” Hạ Thanh chỉ nói đến ba lãnh chúa thực sự làm ruộng ở gần đó, ba vị lãnh chúa số một, số hai và số bảy trực tiếp bị cô loại ra ngoài.
Tôn Triết khống chế cảm xúc phấn khích, trả lời dứt khoát, “Cảm ơn chị, em lập tức về nói với bố em. Trung tâm trồng trọt trong khu an toàn của chúng ta có nuôi giun làm phân, bố em từng đi ứng tuyển, nhưng vì là người tàn tật nên không được nhận. Chị thấy bọn em làm phân giun trong khu an toàn thích hợp, hay là ra lãnh địa làm thích hợp hơn?”
Hạ Thanh ngạc nhiên, “Không phải đất đều được nhận hết rồi sao, căn cứ của chúng ta lại dọn dẹp ra lãnh địa mới rồi?”
Tôn Triết lúc này mới phản ứng lại Hạ Thanh ở trong lãnh địa tin tức không linh thông, vội vàng giải thích, “Không có khai phá lãnh địa mới, vẫn là hai trăm mảnh đất hồi đầu năm thôi. Nhưng có lãnh chúa chết rồi, có người chạy về rồi, hiện giờ còn trống hơn ba mươi mảnh đất không ai dám nhận. Bố em muốn nhận, mẹ em không đồng ý.”
Hạ Thanh trả lời nghiêm túc, “Nuôi giun nhiều thì mùi nặng, chắc chắn sẽ thu hút động vật tiến hóa ăn thịt tới. Vì vậy nuôi trong khu an toàn sẽ nguy hiểm thấp hơn so với nuôi trong lãnh địa, nhưng ngược lại nuôi trong lãnh địa thì nhiều hơn, sản lượng cũng cao hơn khu an toàn, việc này phải do các em tự quyết định. Nếu các em ra lãnh địa, tốt nhất chọn chỗ gần khu an toàn, càng gần càng an toàn.”
Cả nhà Tôn Triết đều là người bình thường, ra khỏi khu an toàn đến lãnh địa rủi ro rất lớn, nhưng nuôi giun làm phân có lẽ là con đường sống duy nhất hiện tại gia đình hắn có thể nắm bắt. Tôn Triết chân thành cảm ơn, “Em hiểu rồi, đa tạ chị. Bên chị thiếu người làm việc thì cứ gọi em, em tùy thời tùy lúc, mọi người cũng rất nhớ chị.”
Các em có thể làm ra được phân giun, chính là giúp chị đại bận rồi. Hạ Thanh dặn dò Tôn Triết, “Hiện tại chị còn xoay xở được, đừng nói với bất kỳ ai chuyện chị liên lạc với em.”
Cúp điện thoại, Hạ Thanh hít một hơi thật sâu không khí mang theo mùi cỏ và mùi đất, nằm trên bãi cỏ ngắm nhìn bầu trời trong xanh.
Âm thanh nền quen thuộc và ồn ào ở đầu dây bên kia, trong chốc lát kéo Hạ Thanh trở về khu an toàn chật chội đến ngột ngạt, người khác nghĩ thế nào Hạ Thanh không quan tâm, dù sao cô cũng không thể từ bỏ lãnh địa quay về được.
“Be be——”
“Lộp độp lộp độp!”
Hạ Thanh nghe thấy tiếng kêu lo lắng và tiếng chạy của Lão đại nhà cừu, quay đầu thấy nó đang lao về phía mình, vội vàng nhảy dậy chứng minh bản thân vẫn ổn, “Lão đại đừng hoảng, tôi không trúng độc không bị thương, vẫn khỏe, chỉ là nằm xuống nghỉ một chút thôi. Xem này, tôi đứng dậy rồi, tôi còn nhảy được nữa này.”
Lão đại nhà cừu phát hiện Hạ Thanh không có chuyện gì, tức giận. Lùi lại vài bước lộ ra cặp sừng xoắn ốc, giọng khàn khàn hét lớn một tiếng, “Moo!”
Hạ Thanh thở dài, “Lão đại đạp guồng nước cả nửa ngày rồi, không mệt sao?”
Lão đại nhà cừu bất chấp tất cả xông lên, Hạ Thanh quay người bỏ chạy, “Đi thôi, chúng ta ra bãi đất trống, tôi đánh với cậu đủ.”
Một người một cừu chạy đến bãi đất trống chẳng trồng gì, Hạ Thanh cũng không dùng kỹ xảo, cứ thế đối kháng cứng rắn so sức với Lão đại nhà cừu. Sau đó, đương nhiên bị Lão đại nhà cừu hất ngã.
Một giờ sau, Hạ Thanh mệt lả nằm trên đất, thở hổn hển hỏi, “Lão đại, tôi nghi ngờ cậu là cừu tiến hóa song hệ sức mạnh và sức bền.”
Tiến hóa sức bền, chính là khả năng chịu đựng cao hơn người (cừu) bình thường gấp nhiều lần. Ví dụ, người bình thường chạy hết sức năm phút đã mệt, tiến hóa giả sức bền cấp hai mười phút mới mệt, tiến hóa giả sức bền cấp năm ba mươi lăm phút mới mệt. Nếu một người có thể chất rất mạnh lại thêm sự gia trì của tiến hóa sức bền, sẽ rất khó đối phó. Thành viên nòng cốt của Đội chiến đấu Đông Dương Tiết Kim Xương chính là tiến hóa giả sức bền cấp năm, thực lực là mạnh mẽ thực sự.
Sức bền của Lão đại nhà cừu, cũng rất mạnh.
Dạy dỗ xong Hạ Thanh, Lão đại nhà cừu đói bụng, rũ rũ người trên đất đi ăn cỏ. Hạ Thanh cũng vỗ vỗ đất đứng dậy, đi theo sau Lão đại nhà cừu, “Lão đại, trước đây một mình cậu trong khu rừng tiến hóa, đã sống thế nào?”
Càng ở cùng lâu, Hạ Thanh càng phát hiện Lão đại nhà cừu sợ cô đơn, vì vậy trước khi gặp cô, nó hẳn cũng đã từng có bạn đồng hành, “Bạn đồng hành của cậu còn không, đều dẫn về lãnh địa đi. Chỗ chúng ta có nước có cỏ lại an toàn, cậu không thể một mình hưởng thụ mà quên bạn bè được.”
Nghĩ đến cảnh mình sở hữu một đàn cừu, Hạ Thanh thèm chảy nước miếng. Không được, cô phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn thì là để chào đón đàn cừu.
Trong lãnh địa số ba ngoài tía tô tiến hóa trên cao nguyên và một bãi cỏ đèn xanh, đèn vàng lẫn lộn bên cạnh mạch nước, còn có ba bãi cỏ đèn vàng và đèn xanh lẫn lộn. Hạ Thanh nếm thử mỗi loại cỏ, phát hiện hương vị đều rất tệ, vì vậy ba bãi cỏ này trở thành bãi chăn thả độc quyền của Lão đại nhà cừu.
Nhưng bây giờ thì không phải nữa, vì Hạ Thanh nuôi cá rồi, cô sẽ cắt cỏ về trần rồi băm nhỏ, cho cá ăn. Còn việc cá thích ăn hay không thích ăn, hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô. Thích ăn thì ăn, không thích ăn thì đói, đói lâu rồi cũng sẽ ăn.
Năm ngày sau, dưa chuột của Hạ Thanh nở ra bông hoa đầu tiên, không thể tiếp tục phun nước long não đuổi sâu nữa, Hạ Thanh cho vườn rau trong vùng trồng trọt trên sườn đồi dựng lên tấm lưới chống côn trùng dày đặc chắc chắn. Lưới bảo vệ có thể ngăn chặn một số loài sâu bọ tiến hóa có khả năng cắn xé kém như sâu xanh, sâu đục thân, bướm đêm, rệp, ruồi đục lá v.v... ở bên ngoài lưới.
Bằng cách này cắt đứt con đường sinh sản của sâu bọ trên cây trồng và đất nông, thì không cần phải thường xuyên phun thuốc cho cây trồng nữa, chỉ cần định kỳ phun thuốc trên lưới chống côn trùng để xua đuổi loài côn trùng tiến hóa gặm nhấm.
Phủ lưới chống côn trùng, chính là trước tiên xây dựng khung giá đỡ nhà lưới, sau đó lật lưới chống côn trùng phủ lên giá đỡ căng chặt cố định. Kỹ thuật trồng trọt này, Hạ Thanh ở trong khu an toàn đều chưa từng thấy. Nếu không phải Tề Phú chủ động nói, cô căn bản không nghĩ ra.
Còn vì sao thứ tốt dùng như vậy, trung tâm trồng trọt trong khu an toàn lại không dùng, Hạ Thanh cho rằng là vì trong khu an toàn sâu bọ ít. Sâu bọ trong lãnh địa của cô, so với trung tâm trồng trọt nhiều không phải một hai lần.
Sau khi che lưới bảo vệ cho rau, Hạ Thanh chỉ cần mỗi ngày tuần tra định kỳ, tiêu diệt loài côn trùng gặm nhấm đến gần lưới bảo vệ, không cho chúng có cơ hội cắn rách lưới bảo vệ. May mà đa số loài côn trùng gặm nhấm đều hoạt động ban ngày, công việc tuần tra dọn dẹp côn trùng không chỉ một mình Hạ Thanh, những con chim trong lãnh địa của cô cũng thích ngồi xổm trên cây lớn, trên đá bên cạnh lưới chống côn trùng rau, chờ bắt sâu ăn.
Vì bị thu hút bởi rau, mật độ các loài côn trùng bên ngoài lưới chống côn trùng lớn hơn những nơi khác.
Từ khi dựng lên lưới chống côn trùng, Hạ Thanh phát hiện chim trong lãnh địa của mình nhiều hơn. Ngoài bốn con ác là lớn tiến hóa màu đen trắng vốn có và mấy con quạ ra, lại thêm một đàn chim sẻ, mấy con khướu đuôi dài mỏ đỏ rất đẹp, cùng mấy loài chim nhỏ các màu sắc, tiếng hót rất hay mà Hạ Thanh gọi không ra tên. Có chúng rồi, Hạ Thanh mới thực sự cảm nhận được thế nào là tiếng chim hót, hương hoa thơm.
Tiếc là ngoài bốn con ác là lớn tiến hóa màu đen trắng ra, những con chim khác đều không làm tổ trong lãnh địa số ba, nếu không Hạ Thanh đã ăn trứng chim từ lâu rồi.
Khi Hạ Thanh đi loanh quanh trên sườn đồi diệt sâu, Lạc Phái nhắn tin cho cô nói, hợp đồng mua bán và thuê núi đã soạn xong rồi, để Hạ Thanh qua xem có chỗ nào cần sửa đổi không.
Mấy ngày nay Hạ Thanh suy đi tính lại việc mua núi, thuê núi và thuê người canh giữ núi, hiện giờ đã lý ra đầu mối. Cô cũng cảm thấy nắm giữ Núi số 49 trong tay mình, so với nắm trong tay Đội Thanh Long, sẽ có lợi hơn cho cô.
