94. Chương 94: Trung Tâm Nhân Giống Chuyển Nhà.
Sau khi Tề Phú dùng hạt hành lá đèn vàng đổi lấy một dây bí tiến hóa Cường, Triệu Trạch cũng dùng hạt cỏ Linh Lăng đèn xanh (phải hai tháng nữa mới ra hạt) để đổi lấy một dây.
Hạ Thanh vì có chất khử mùi cực hiệu quả đổi được từ thần tượng, có thể ngăn mùi hương hoa cây trồng tỏa ra thu hút côn trùng, nên không cần dùng bẫy dính, không tham gia trao đổi.
Ngay lúc cô đang thắc mắc sao Khuông Khánh Uy - người thường xuyên trực tuyến 24/24 - lại im hơi lặng tiếng, thì giọng nói phấn khích của hắn đã vang lên, "Mọi người ơi, tin lớn, tin cực lớn! Người ở Trung tâm nhân giống lợn rừng đang chuyển đồ ra ngoài, trông như sắp dọn đi rồi!"
Hóa ra, hắn đi xem náo nhiệt rồi. Hạ Thanh vừa đào mương, vừa nghĩ xem khu đất của trung tâm nhân giống sau khi dọn đi rồi sẽ thuộc về ai.
Chắc tám phần là của cô, mà cô còn chẳng cần ra mặt. Với tính cách keo kiệt của Dương Tấn, chắc chắn hắn đã tính toán kỹ rồi.
Tề Phú quan tâm cụ thể hơn, "Uy ca, bọn họ có chở phân lợn đi không?"
Khuông Khánh Uy trả lời, "Cái này tao thật không để ý, không thì mày trèo lên cây xem thử? Chỗ mày thuận tiện hơn chỗ tao."
Thung lũng của Trung tâm nhân giống lợn rừng nằm ngay bên ngoài dải cách ly phía bắc của lãnh địa số Bốn và số Năm, Tề Phú chỉ cần trèo lên cây lớn trong rừng đệm là có thể nhìn thấy, nhưng hắn sợ gặp sói, "Tay tao còn đeo đai này, cứ ngoan ngoãn ở yên vậy."
Triệu Trạch cũng không lên tiếng, rõ ràng cũng có suy nghĩ giống Tề Phú.
Khuông Khánh Uy thầm bĩu môi, tiếp tục lẩm bẩm, "Nhân viên dọn đi, mấy bức tường lưới sắt và mấy căn nhà bên trong chắc không thể dọn theo được. Không biết sau khi bọn họ đi rồi, khu đất đó tính là của ai, nếu không ai nhận thì tụi mình có thể đi tháo dỡ đồ về, toàn là đồ tốt đấy."
Tề Phú đáp, "Chỗ đó bị sói để ý rồi, chắc chẳng ai muốn đâu. Nhưng tụi mình vẫn cứ đợi có kết quả chính thức đã, không thì tháo về rồi cũng phải trả lại cho người ta."
"Đội trưởng Đàm, có ở đó không? Có tin tức gì về chuyện này không?" Khuông Khánh Uy trong kênh lãnh chúa gọi Đàm Quân Kiệt, nhưng không nhận được hồi âm.
Lúc này, Đàm Quân Kiệt đang trả lời điện thoại cho Đường Hoài, "Khu đất đó không thuộc phạm vi lãnh địa, không thể đăng ký nhận... Khu đất số Tám đã có người... Tình hình các lãnh địa khác tôi không nắm rõ."
Đàm Quân Kiệt cúp máy, nhấp một ngụm trà Lạc Phái vừa rót, "Khu đất của trung tâm nhân giống, các cậu tính toán thế nào?"
Lạc Phái không giấu đồng đội cũ, "Tính lấy lại tiếp tục làm chăn nuôi."
Đàm Quân Kiệt hạ giọng hỏi, "Đội Thanh Long định tách khỏi khu an toàn, xây dựng khu an toàn mới ở đây à?"
Lạc Phái vừa đùa vừa thật lòng hỏi lại, "Nếu tao nói là đúng, mày có qua cùng tao làm không?"
Đàm Quân Kiệt lại nhấp một ngụm trà, đổi chủ đề, "Lão Lạc, Thục Vân đi cũng năm năm rồi, mày phải nhìn về phía trước đi, Hạ Thanh cũng không tệ đâu."
Lạc Phái nhắc nhở Đàm Quân Kiệt, "Chị dâu của mày đi cũng bảy năm rồi đấy."
"Tao khác mày, tao có Kỳ Kỳ." Đàm Quân Kiệt nhắc đến con gái, giọng nói dịu hẳn xuống, "Người ta sống, trong lòng phải có một người không nỡ buông xuống. Như vậy mới biết trân trọng mạng sống, dù có khổ cực mệt mỏi đến đâu, nghĩ đến gia đình cũng có thể gắng gượng, nếu không thì sống trong thiên tai này, quá khổ rồi."
Nghe lời Đàm Quân Kiệt, Lạc Phái chợt lóe lên một ý nghĩ: Từ khi chuyển từ căn cứ Huy Nhất về căn cứ Huy Tam, Dương Tấn trầm tĩnh hơn hẳn, có phải vì sau khi gặp Hạ Thanh ở Huy Tam, hắn trở nên biết trân trọng mạng sống hơn?
Đàm Quân Kiệt thấy Lạc Phái có vẻ nghe vào, quyết định thêm dầu vào lửa, "Nếu thật sự để ý người ta rồi, thì chủ động một chút đi."
Lạc Phái cười, "Tao không có ý đó đâu, mày đừng có chắp ghét lung tung nữa. Vừa nãy Đường Hoài muốn nhận lãnh địa số Mười Hai à?"
Đàm Quân Kiệt gật đầu, "Ừ. Nhưng hắn muốn cũng vô ích thôi, từ khi các cậu chiếm được núi số 49, mấy lãnh địa quanh đây trở nên rất hot, nhiều người để mắt tới lãnh địa số Mười Hai lắm."
Năm mươi lãnh địa ở phía bắc khu an toàn căn cứ Huy Tam được chia thành hai khu vực lớn. Khu vực từ số Một đến số Hai Mươi Sáu có ba mặt đông, tây, bắc giáp núi, mặt nam là khu đổ nát đô thị rộng lớn, hệ số nguy hiểm lớn hơn so với khu lãnh địa gần khu an toàn, trước khi núi số 49 bị Đội Thanh Long chiếm được, khu lãnh địa này không hề hot.
Giờ đến lượt Lạc Phái khuyên Đàm Quân Kiệt, "Thiên tai tuy vẫn tiếp diễn, nhưng quanh khu vực tụi mình chắc sẽ không xuất hiện thảm họa hủy diệt nào đâu, mày cũng nhận một lãnh địa quanh đây đi, coi như là nhận cho Kỳ Kỳ, để nó nghỉ hè nghỉ đông có chỗ chạy nhảy, lớn lên cũng thêm một con đường."
Đàm Quân Kiệt gật đầu, "Tao tính nhận lãnh địa số Mười Lăm, hôm nay qua đây là định mượn mày chút điểm tích lũy."
Lạc Phái lập tức hỏi, "Chỗ phía nam Trương Tam đó hả? Chỗ tốt đấy, còn nhiều người để ý hơn nữa. Mày nói xem vướng ở chỗ nào, tụi mình cùng nghĩ cách."
Trong lãnh địa số Hai bên cạnh, Đường Hằng hạ giọng hỏi, "Anh, anh thật sự định làm vậy sao?"
Đường Hoài hiếm khi nghiêm túc, "Chất độc trên người Lạc Phái đều chữa khỏi rồi, sao Đội Thanh Long vẫn bám lấy núi số 49? Dương Tấn là thằng ngốc, hay Tạ Ngọc là thằng ngốc?"
Nếu Dương Tấn keo kiệt và Tạ Ngọc - kẻ tiến hóa vùng não - mà được tính là thằng ngốc, thì trên Hành Tinh Xanh này chẳng còn người thông minh nào nữa. Đường Hằng hiểu ý anh trai, "Ý anh là, bọn họ mua núi số 49, là định chiếm núi xưng vương như Đội Liệt Hỏa? Nhưng trên núi số 49 đâu có mạch nước không ô nhiễm."
"Chất độc trên người Lạc Phái, không có mười lăm nghìn lít nước suối thì không chữa nổi, giờ Lạc Phái còn xách súng bắn tỉa nhảy tưng tưng rồi, Đội Thanh Long có thể thiếu nước suối sao?" Đường Hoài chỉ tay lên tấm bản đồ trên bàn, mặt mày nghiêm trọng, "Từ Mị và Đường Tranh trên núi không tìm thấy nước suối, không có nghĩa là núi số 49 không có giá trị khác."
Tim Đường Hằng đập thình thịch, "Núi số 49 có mỏ di?"
Chuyện cơ mật như vậy, Đội Thanh Long có thể nói cho hắn biết sao? Đường Hoài trợn mắt nhìn thằng em, "Dù thế nào đi nữa, núi số 49 chắc chắn có bảo bối, tụi mình phải tranh thủ trước người khác, chiếm được lãnh địa số Mười Hai! Tương lai khu vực này phát triển lên, tụi mình khỏi phải nhìn sắc mặt bọn họ mà sống nữa."
Đường Hằng sững người, giọng nghẹn ngào, "Anh..."
Đường Hoài vỗ vai em trai, "Tiến hóa giả sức mạnh Hạ Thanh, chỉ là một người phụ nữ, còn dám ra ngoài trồng trọt, giờ sống phây phây. Hai anh em tụi mình sao lại không thể? Dù là thiên tai rồi, tụi mình cũng không thể sống thành cái dạng mà chính mình cũng ghét. Nhìn mày nịnh nọt Từ Mị, anh chịu không nổi."
"Anh..."
"Thôi. Lãnh địa số Mười Lăm tụi mình đừng mơ, mơ cũng chẳng lấy được, nghĩ xem làm sao chiếm được lãnh địa số Mười Hai trước đã."
Đường Hoài hít một hơi, "Việc này trước tiên phải nghĩ cách thuyết phục ba và chị hai, để họ đi nói chuyện với Đường Chính Vinh..."
Trong khi những người khác đang trăm phương nghìn kế tính toán chuyện lãnh địa, Hạ Thanh đã đào xong rãnh bón phân cho hai ruộng bông, bắt đầu 'ngoáy tai' cho cây bông.
'Ngoáy tai', là cách gọi rất hình tượng cho quá trình tỉa cành cây bông trong thời kỳ ra hoa. Cây bông sau khi được tỉa cành, ngắt chồi, những chồi lá mọc dại phía dưới cành quả đã được bẻ bỏ, nhưng sau thời gian sinh trưởng này, chỗ cũ mọc chồi lá lại sẽ đâm ra mầm non, phía dưới nụ hoa trên cành quả cũng sẽ đâm ra mầm non. Những mầm non này phải kịp thời bẻ bỏ, nếu không sẽ tranh giành dinh dưỡng với nụ hoa và quả bông.
