Chương 17: Lêu lổng xong vẫn xinh đẹp thế này, đủ làm anh ấy mê mẩn
Khương Minh Châu tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy mình đã được bế lên sofa, trên người còn đắp chăn.
Cô hơi ngơ ngác, nhìn quanh một vòng cũng không thấy Phó Tự Sâm đâu.
Ngước mắt nhìn đồng hồ, đã một giờ rưỡi sáng rồi.
Một lát sau, Phó Tự Sâm từ phòng ngủ chính bước ra, tay cầm khăn đang lau tóc.
"Tỉnh rồi à?"
Khương Minh Châu hơi nhíu mày: "Anh hết sốt chưa?"
Phó Tự Sâm đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Khương Minh Châu xỏ giày định đứng dậy, không ngờ chân bị tê, cơ thể không khống chế được nghiêng sang một bên.
Cứ thế ngồi lên đùi Phó Tự Sâm, tay trong lúc hoảng loạn còn vòng qua cổ anh.
Khương Minh Châu cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi... chân em hơi tê..."
Cô vịn tay sofa định đứng lên, lại bị người đàn ông ôm eo kéo trở về.
Lần này hai người kề sát nhau, hơi thở đan xen.
Phó Tự Sâm bỗng ngẩng đầu áp trán vào trán cô.
Khương Minh Châu lùi lại: "Anh làm gì đấy?"
Phó Tự Sâm cười, tinh thần trông đã khá hơn nhiều: "Không phải em hỏi anh hết sốt chưa à?"
"..."
Khương Minh Châu đẩy anh ra, đứng dậy: "Em đi trước đây."
"Mai nhớ đến bệnh viện."
Cô đi về phía cửa, căn nhà Phó Tự Sâm mua rộng 180 mét vuông.
Từ phòng khách đến cửa rất xa, Khương Minh Châu cảm giác mình đi khá lâu.
Tay vừa chạm vào khóa cửa, đã bị Phó Tự Sâm gọi giật lại: "Đợi đã."
Cô quay người, thấy Phó Tự Sâm cầm áo khoác của cô.
Khương Minh Châu đến lấy áo, nhưng Phó Tự Sâm không buông tay.
Cô kéo mạnh một cái, thấy Phó Tự Sâm nhíu mày.
Tưởng mình làm anh đau, cô vội nhìn tay anh: "Em làm anh đau à?"
"Xin lỗi."
"Để em xem."
Sự quan tâm chân thành bất chợt bộc lộ, Khương Minh Châu không hề nhận ra.
Lưng cô áp vào cánh cửa, cúi đầu nhìn tay anh, Phó Tự Sâm lại kéo cánh cửa sau lưng cô đóng lại.
Cả người lẫn cửa đều bị anh kéo trở về.
Tiếng cửa đóng khóa, trong đêm yên tĩnh càng thêm vang dội.
Khương Minh Châu bị anh vây trong lòng.
Anh đưa tay nâng cằm cô, hỏi: "Khương Minh Châu, mấy năm nay em có từng nhớ anh không?"
Cúi đầu, từng chút một tiến sát: "Có từng nhớ anh đến phát điên, nhớ đến mất ngủ cả đêm như anh không?"
Khương Minh Châu bị ép nhìn thẳng vào anh, hốc mắt lại bắt đầu cay xè.
Cô quay mặt sang một bên.
Phó Tự Sâm nâng mặt cô lại, buộc cô nhìn mình: "Nói cho anh biết."
"Đứa trẻ, chồng cũ, quá khứ hôn nhân, những thứ đó anh đều không để tâm."
"Khương Minh Châu, anh muốn em nói cho anh biết."
"Mấy năm nay, em có từng nhớ anh không?"
Khương Minh Châu cụp mắt, giọng nhỏ dần: "Không."
Phó Tự Sâm nâng mặt cô lên: "Vậy em khóc cái gì?"
Nhìn một lúc, Khương Minh Châu bắt đầu rơi nước mắt.
Ánh mắt thực ra đã trả lời anh rồi.
Lời nói có thể dối người.
Nhưng nước mắt thì không.
Phó Tự Sâm lau nước mắt cho cô, nhưng không buông cô ra.
Khao khát hôn cô ngày càng mãnh liệt.
Anh không nhịn nữa.
Bàn tay đỡ sau lưng cô trượt lên, giữ lấy gáy cô, khiến cô dán sát vào mình, cúi đầu hôn cô lần nữa.
Để giải tỏa nỗi nhớ đã hành hạ anh suốt bao đêm.
Mang theo sự xâm chiếm mạnh mẽ hơn.
Một tay anh giữ eo cô, khiến cô dán sát vào mình.
Eo người phụ nữ rất nhỏ, rất mềm.
Trên người có mùi cồn nhè nhẹ nhưng không hắc.
Trong ánh sáng mờ ảo, hai người từ phòng khách hôn đến tận phòng ngủ.
Anh một tay vặn mở cửa, bế cô vào, xoay nửa vòng, dùng lưng đóng cửa.
Phó Tự Sâm mặc áo sơ mi, cà vạt bị kéo lỏng, cúc áo mở mấy cái.
Áo len của Khương Minh Châu bị kéo ra, lộ chiếc váy hai dây bên trong.
Anh một tay ôm eo cô, hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương.
Một tay nâng cằm cô, nụ hôn ngày càng mạnh.
Anh bỗng dừng lại, tiếng thở dốc khẽ khàng trong bóng tối bị phóng đại vô hạn.
Anh cúi người bế cô lên, đi về phía giường.
Bóng dáng cao ráo thanh tú dưới ánh trăng bị kéo dài.
Trong lúc kề cận, Phó Tự Sâm quỳ một chân trên giường, cúi xuống thì thầm bên tai cô: "You can say no."
Phó Tự Sâm nói tiếng Anh giọng London chuẩn.
Trước đây cô rất thích nghe anh đọc tiểu thuyết cho mình.
Khương Minh Châu ngước mắt, mượn ánh đèn ngủ vàng mờ nhìn người trước mặt.
Xương mặt ưu việt nâng đỡ ngũ quan hoàn hảo.
Da trắng, sống mũi cao, môi mỏng, đôi mắt đào hoa quyến rũ.
Cô không thể phớt lờ nhịp tim đang rung động.
Qua bao lâu như vậy, cô vẫn, rất thích anh.
Phó Tự Sâm nhận ra mình đã xúc động, chống tay lên giường cài lại cúc áo len cho cô: "Xin lỗi."
Cô bỗng nắm lấy cổ tay anh, ngón tay thon trắng của người phụ nữ giữ lấy cổ tay đường nét mượt mà của anh.
Gân xanh trên cổ tay ẩn hiện.
Khương Minh Châu như bị ma xui quỷ khiến vòng tay qua cổ anh, mắt đỏ hoe, giọng rất nhẹ, gần như chỉ là hơi thở: "Có."
Khoảnh khắc nhắm mắt, nước mắt lăn xuống: "Em có."
Như dòng điện bỗng nổ tung trong không khí, hai trái tim đang điên cuồng đập giờ đây dán chặt vào nhau.
Khương Minh Châu chủ động ngẩng đầu hôn anh.
Anh một tay chống bên người cô, cúi xuống đón nhận nụ hôn của cô, men theo môi cô, đến chiếc cổ trắng ngần.
Tay men theo đường eo mịn màng của cô đi lên, bàn tay dần phủ lấy vòng eo mềm mại.
Cùng cô chìm vào chiếc chăn êm ái.
Một đêm mặn nồng lại hoang đường.
Khương Minh Châu lại ngủ rất yên ổn.
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên bên tai, Khương Minh Châu tưởng là điện thoại của mình, nhắm mắt mò lấy: "A lô, Khương Minh Châu khoa ngoại tổng quát đây."
Người phụ nữ đầu dây bên kia rõ ràng sững lại: "Khương Minh Châu? Đây không phải điện thoại của Tự Sâm sao?"
"Sao cô lại nghe điện thoại của Tự Sâm?"
Khương Minh Châu giật mình tỉnh hẳn, nhìn chiếc điện thoại trong tay, vỏ đen tuyền.
Còn vỏ điện thoại hình người sao của cô đang nằm trên tủ đầu giường cách đó không xa.
Cô cầm nhầm điện thoại rồi!!!
Cúi đầu thấy cánh tay trắng trẻo rắn chắc ngang eo mình.
Cảm nhận được hơi ấm của người đàn ông phía sau.
Lý trí chậm nửa nhịp, cô nhắm mắt rồi lại mở ra.
Ký ức như quảng cáo truyền hình, từng đoạn từng đoạn, đánh sập lý trí cô.
Câu "Có, em có" tối qua.
Nhảy nhót trong đầu cô.
Hôm qua cô nhất định phát điên rồi.
Khương Minh Châu cẩn thận gỡ cánh tay anh ra.
Giây tiếp theo, cô lại bị ôm trở về, ôm chặt hơn trước: "Sao lại cúp máy?"
Đầu anh gối lên vai cô: "Em có thể nói thẳng với cô ta, tối qua ngủ với Phó Tự Sâm rồi."
Nhắm mắt cười: "Nên mới nghe điện thoại của anh."
"..."
Khương Minh Châu hít sâu một hơi, thương lượng với anh: "Anh buông em ra trước đi, Phó Tự Sâm."
Giọng không chút tự tin.
Phó Tự Sâm không mở mắt, nhắm mắt ôm cô chặt hơn: "Không buông, buông ra em chạy mất thì sao?"
Khương Minh Châu thở dài: "Em không chạy."
Phó Tự Sâm phản bác: "Anh không tin."
Khương Minh Châu tiếp tục thở dài: "Em thật sự không chạy."
Phó Tự Sâm tiếp tục phản bác: "Anh thật sự không tin."
"..."
Hai người qua lại nói chuyện vòng vo năm phút, Phó Tự Sâm vẫn không buông tay.
"Nhưng anh ôm chặt quá, em không thở được", cứng không được, Khương Minh Châu đành mềm mỏng.
Phó Tự Sâm lại đúng là ăn chiêu này của cô.
Kết quả anh vừa nới lỏng một chút, Khương Minh Châu đã vén chăn chạy xuống giường.
Cúc pha lê trên áo len của cô bung ra khắp nơi.
Phó Tự Sâm chống đầu, nhìn cô chân trần ngồi xổm dưới đất nhặt váy, vẻ mặt như cười như không.
Cô quay đầu thấy Phó Tự Sâm trần nửa người trên, cơ bắp mảnh mai đường nét mượt mà, cộng thêm gương mặt anh tuấn trắng trẻo đó.
Khuôn mặt trái xoan thanh tú đỏ bừng, cô chạy trốn ra ngoài.
Phó Tự Sâm vén chăn xuống giường: "Khương Minh Châu, em quay lại cho anh."
Đáp lại anh chỉ có tiếng đóng cửa.
Anh lấy áo thun mặc vào, định đuổi theo cô.
Liếc thấy vệt đỏ trên ga giường.
Anh sững người tại chỗ.
Thảo nào tối qua cô cứ kêu đau.
Phó Tự Sâm hơi hối hận, người đi ra ngoài, định đi tìm cô.
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng làm bố dượng rồi.
Cô nhóc lừa đảo này lại dám lừa anh.
Đi đến cửa, điện thoại lại reo, là viện gọi đến.
Anh bắt máy, giọng trong điện thoại có chút gấp gáp: "Lãnh đạo, viện thông báo tám giờ họp đột xuất."
"Biết rồi."
Khương Minh Châu cầm quần áo của mình vừa vào cửa, đã bị Hạ Viên và Bội Bội bắt gặp ngay.
Hạ Viên nhìn dáng vẻ cô lúc này, ngón tay thon siết chặt áo len, cúc trên áo len rơi mất hết.
Tóc cũng hơi rối.
Khuôn mặt đó trong lúc hoảng loạn vẫn rất xinh đẹp.
Cô vẫn không quên bịt tai Bội Bội: "Bảo bối, cậu ra ngoài lêu lổng à?"
"..."
Khương Minh Châu nghiêm mặt phủ nhận: "Không có."
Hạ Viên căn bản không tin: "Sang nhà đối diện rồi?"
"..."
Khương Minh Châu cười ngượng: "Sao có thể."
"Không tệ", cô bịt tai Bội Bội: "Lêu lổng xong vẫn xinh đẹp thế này."
"Đủ làm anh ấy mê mẩn."
"..."
Đợi Phó Tự Sâm bận xong đã gần năm giờ chiều.
Anh gọi cho Khương Minh Châu, vẫn luôn trong trạng thái tắt máy.
Anh cầm chìa khóa xe, định đến thẳng nhà tìm người.
