“Lúc điều tra nhà họ Ngô, tôi đã trích xuất camera hành trình trên xe em.”
Lần trước, để lấy được camera hành trình trong xe cô, anh đã cho người kéo cả xe về.
Bình thường anh không ở đây nhiều, sau đó chiếc xe cứ để lại đây.
Khương Minh Châu ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, “Vậy hóa ra lúc đó anh với anh nhân viên bán hàng kia thông đồng với nhau, diễn kịch trước mặt em.”
Phó Tự Sâm đương nhiên đổ trách nhiệm: “Anh ta dạy anh làm vậy.”
“......”
Đương nhiên rồi.
Buồn cười hơn là, cô còn chưa phát hiện ra...
Khương Minh Châu vẫn còn đang để tâm đến chiếc Mercedes, “Vậy anh đã tiêu bao nhiêu tiền, em trả lại anh.”
“Nhất định phải tính toán rõ ràng vậy sao?” Anh thờ ơ nắm ngón tay cô, mắt dán chặt lấy cô không rời.
Khương Minh Châu lại rất kiên quyết, gật đầu, “Nhất định.”
Cô dựa vào sofa, hai tay khoanh trước ngực, “Mẹ anh nói em là loại đàn bà ham quyền thế, nếu em cứ thế nhận chiếc xe này.”
“Thì chẳng phải ngồi chắc vào cái mác đó rồi sao.”
Cô nghiêng đầu khẽ hừ, “Em mới không thèm.”
Ai bảo Khương Minh Châu nhà anh không thù dai chứ.
Phó Tự Sâm cười, “Được, vậy thì tính.”
“Dù sao sau này cũng đều là của em.”
Anh lật điện thoại, “310 nghìn.”
“......”
“Hay là trả góp?” Phó Tự Sâm cười đùa.
Khương Minh Châu cắn hàm răng trắng đẹp của mình, nặn ra một nụ cười, “Không cần.”
Hít sâu một hơi, nhịn đau xót, cô rút điện thoại chuyển khoản cho anh.
Một tiếng “ting”.
Một khoản tiền lớn từ tài khoản Khương Minh Châu chuyển sang tài khoản Phó Tự Sâm.
Cô cầm lấy điện thoại anh, kết quả vừa soi vào mặt cô là điện thoại tự động mở khóa.
Khương Minh Châu còn tưởng điện thoại anh bị lỗi, thuận miệng nói: “Khóa màn hình điện thoại anh khó dùng thật.”
“Đổi cái khác đi.”
“Sao lại khó dùng?” Phó Tự Sâm cười.
“Nó nhận ra cả em của bốn năm sau.”
“......”
Khương Minh Châu tháo ốp điện thoại ra, mới phát hiện, bốn năm nay anh chưa từng đổi điện thoại.
Vẫn là chiếc cô tặng anh năm anh tốt nghiệp.
“Anh... sao không đổi điện thoại?”
Anh nửa đùa nửa thật đáp: “Đổi điện thoại rồi, lỡ chiếc tiếp theo không nhận ra em thì sao?”
Anh tuy đang nói đùa.
Khương Minh Châu lại nhìn ra được sự lưu luyến chân thật trong mắt anh.
Không phải với chiếc điện thoại.
Mà là với khoảng thời gian hai người ở bên nhau năm đó.
Khương Minh Châu mở WeChat, cầm điện thoại, thay anh nhận khoản chuyển tiền của cô.
Lại đứng dậy nhìn vết thương sau lưng anh, không nghiêm trọng như trên cổ.
Người ra tay có chừng mực.
Chỉ dùng khoảng năm sáu phần lực đánh.
Cô bôi một lớp mỏng gel tái tạo biểu bì cho anh, ném tăm bông vào thùng rác, cất hộp thuốc.
Khi ngồi lại, cô đột nhiên ghé sát, hứng thú hỏi anh: “Phó Tự Sâm.”
“Nếu em thật sự là loại đàn bà ham quyền thế.”
“Anh sẽ thế nào?”
Phó Tự Sâm dựa ngồi trên sofa, cứ thế nhìn cô cười, “Anh sẽ thấy may mắn.”
“?”
“May mắn?” Khương Minh Châu không hiểu, “May mắn cái gì?”
Anh một tay ôm eo cô, kéo người đến bên mình, hổ khẩu kẹp lấy chiếc cằm trắng nõn xinh đẹp của cô nâng lên: “May mắn vì anh là kẻ có quyền thế.”
“Cô Khương còn bằng lòng ham muốn anh.”
----------------------------------------
Chương 47: Eo đàn ông không thể tùy tiện sờ
Giọng anh rất nhẹ, hơi nóng phả qua gò má cô.
Vẻ mặt như cười như không.
Khiến cô lập tức đỏ mặt.
Lời trêu chọc vốn định nói cũng đông cứng lại.
Trong những ngày tháng không thể gặp nhau ấy, cô chỉ có thể thỉnh thoảng mơ thấy anh, nhưng Phó Tự Sâm trong mơ luôn hư hư thực thực.
Không hề có cảm giác chân thật như người trước mắt.
Cô có chút không kìm được: “Anh có biết, vì sao em chọn ở lại bệnh viện Kinh Bắc không.”
Anh nắm ngón tay cô hôn nhẹ.
“Vì sao?”
Thật ra anh biết vì sao cô ở lại Kinh Bắc.
Nhưng hôm nay anh muốn nghe chính miệng Khương Minh Châu nói ra.
Khương Minh Châu hai tay ôm cổ anh, ôm lấy anh, “Vì chỉ ở Kinh Bắc mới có thể gặp Phó Tự Sâm.”
Cô buông anh ra, học theo dáng vẻ của anh, đi nhéo cằm anh, “Năm ngoái, anh gặp em ở bệnh viện Kinh Bắc.”
Cô móc cổ áo anh, kéo người đến trước mặt mình, “Là cảm giác gì?”
Anh nhìn cô, cảm xúc tự nhiên bộc lộ: “Rung động.”
“Rung, động.”
Khương Minh Châu lặp lại hai chữ này, đè nén ý cười nơi khóe môi, “Rung động đến mức nào?”
Môi mỏng anh khẽ động, nhìn cô cười, “Anh gặp em một lần, sẽ rung động một lần.”
Khương Minh Châu cứ thế nhìn anh, lời trong miệng lập tức đông cứng.
Anh nắm tay cô, đặt lên vị trí trái tim, “Cảm nhận được không?”
Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh của Khương Minh Châu cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh mẽ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua trán anh, chạm vào sợi tóc anh, “Phó Tự Sâm, mấy lời ngon tiếng ngọt này.”
Giọng cô mềm mại, “Là mấy năm nay mới học sao?”
Khương Minh Châu nhìn vào mắt anh, đôi mắt thuần khiết như pha lê lúc này chỉ chứa đầy anh.
“Vậy em còn muốn nghe không?” Anh khẽ hỏi ngược lại.
“Hoặc là”, ánh mắt anh khi nhìn cô, không kìm được trở nên sâu tình.
“Mấy năm nay anh học được rất nhiều thứ.”
Đuôi mày khẽ nhướng, “Em có muốn thử không.”
“Ví dụ thì sao?” Khương Minh Châu dựa vào sofa, chống khuỷu tay lên đầu, cười khẽ.
“Ví dụ”, anh đột nhiên giữ lấy đầu cô, cúi xuống hôn lên trán cô, “như thế này...”
Lại hôn chóp mũi cô, môi lướt qua má cô, giọng rất nhẹ, “như thế này.”
Nụ hôn cuối cùng, in lên môi cô.
Anh không vội buông cô ra, thử thăm dò tách hàm răng cô.
Hôn sâu hơn.
Cũng làm cảm xúc nhớ nhung càng mãnh liệt.
Anh ôm cô chặt hơn, một tay vòng qua eo cô.
Để cô vô hạn dán sát vào mình.
Khương Minh Châu khẽ hừ một tiếng, nhớ ra còn một câu chưa hỏi: “Anh học thế nào?”
“Anh hôn người phụ nữ khác rồi?” Khương Minh Châu không cười nổi nữa.
Anh cúi mắt cười, hàng mi dày lướt qua gò má cô, “Nghĩ gì vậy.”
Ghé sát tai, hôn lên tai cô, giọng rất nhẹ: “Tự học.”
“......”
Khương Minh Châu lại được dỗ vui, không kháng cự nữa.
Cũng không trốn nữa..
Hai cánh tay trắng nõn mảnh khảnh ôm cổ anh, bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh.
Trên người Khương Minh Châu có mùi hương nhẹ nhàng pha lẫn bưởi và cam.
“Thơm thật.”
Hôn đến lúc động tình, anh khẽ cắn một cái lên cổ trắng của cô, giọng trầm thấp như hơi thở: “Bảo bối, em thơm quá.”
Giọng nói nhuốm vài phần dục vọng.
Anh hiếm khi có lúc không đứng đắn như vậy.
Khương Minh Châu nhíu mày, hơi đau, muốn lùi về sau.
Tay anh luồn qua mái tóc dài của cô, đỡ lấy sau gáy cô không cho cô lùi.
Khương Minh Châu bắt đầu không kìm được đáp lại anh, bàn tay trắng mảnh men theo thắt lưng sờ lên.
Sờ đến vòng eo gầy của anh.
Đột nhiên bị Phó Tự Sâm nắm chặt tay, hơi thở anh không ổn định, “Em có biết, eo đàn ông không thể tùy tiện sờ không.”
Hai người trán kề trán, khẽ thở dốc.
“Nhưng em sờ rồi”, cô Khương không nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
“Làm sao đây?”
Cô còn ghé lên hôn anh một cái, “Hôn anh một cái thì...”
Đáng yêu hỏi: “Có thể tha thứ cho em không?”
Lòng bàn tay cô áp lên mặt anh, ôm cổ kéo người lại, chủ động hôn lên.
Phó Tự Sâm rất nhanh giành lại thế chủ động.
Móc lấy đầu lưỡi nhỏ mềm của cô, dùng sức mút một cái.
Khương Minh Châu khẽ đẩy anh một cái, nhỏ nhẹ bày tỏ bất mãn.
Anh thở gấp, “Một cái không đủ.”
“Hôn thêm một cái.”
Mùi xâm lược của nụ hôn ngày càng đậm.
Khương Minh Châu cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, có chút ngồi không vững, muốn ngửa ra sau.
Bị một tay anh ôm eo, mạnh mẽ kéo trở lại, dán sát vào mình, hôn sâu thêm nụ hôn vốn đã nóng bỏng.
Hôn mãi hôn mãi, hai người đều có chút mất kiểm soát.
Khương Minh Châu cả người bị đẩy ngã đè lên sofa.
Cánh tay bị giơ qua đỉnh đầu, anh dùng sức ấn tay cô vào sofa mềm mại.
Như có dòng điện chạy khắp cơ thể, đánh thẳng vào tim cô.
Khương Minh Châu tim đập nhanh, khó nhịn khẽ hừ một tiếng.
Cảm nhận được sự đáp lại của cô, Phó Tự Sâm cúi người hôn sâu hơn, tay luồn qua eo cô, ôm cô chặt hơn.
Hôn đến cuối cùng.
Phó Tự Sâm vùi đầu vào cổ cô, trong mùi bưởi nhàn nhạt khẽ thở dốc.
Cuối cùng, anh chống người dậy.
Bế ngang cô lên, đi lên lầu.
Đến phòng Phó Tự Sâm, Khương Minh Châu mượn ánh đèn ngủ vàng ấm sơ lược nhìn quanh phòng anh.
Chỉ cảm thấy phòng rất lớn, bày biện đơn giản sạch sẽ.
Chỉ là rất lạnh lẽo, không có hơi người.
Xem ra đúng là không thường ở.
Giường lớn hai mét, chăn ga chất liệu lụa thật.
Lưng cô xuyên qua lớp vải váy mỏng, cảm nhận được chăn lạnh buốt.
Phó Tự Sâm cúi người, tay chống bên cạnh cô.
Vẫn không quên nghiêm túc hỏi ý kiến cô gái, “Được không?”
Anh dịu dàng gọi cô: “Minh Châu.”
Khương Minh Châu không nói gì, ngón tay trắng mảnh níu lấy cổ áo hoodie của anh, chủ động hôn anh một cái.
Chắc đủ rõ ràng, đủ chủ động rồi chứ!
Phó Tự Sâm khẽ cười.
Một chân quỳ trên giường, hai tay nắm cổ áo kéo lên, cởi áo hoodie, lộ ra thân hình trắng gầy.
