"Vậy em muốn anh gọi em là gì?" Anh choàng tay qua vai cô, nghiêng đầu hỏi: "Khương Minh Châu?"
"Lạnh lùng quá."
"Minh Châu?"
Cô lắc đầu: "Nghe cứ như bố em gọi."
"Bố anh cũng gọi anh như vậy."
"Phó phu nhân?"
Khương Minh Châu cười gượng: "Em bảo anh đổi cách gọi cơ mà."
"Đâu phải để anh chiếm lợi của em."
"Bạn gái."
Khương Minh Châu thấy còn thua cái tên trước kia, "Thôi bỏ đi, vẫn gọi Minh Châu đi."
"Vậy gọi em là bảo bối."
Khương Minh Châu rùng mình: "Có hơi sến không?"
Phó Tự Sâm rất thật thà: "Có."
Ra khỏi thang máy, Khương Minh Châu vừa đi vừa hỏi: "Hôm nay anh đến là cố ý à?"
"Ừ."
"Vậy anh không phải đi làm sao?"
Khương Minh Châu hỏi.
"Anh xin nghỉ rồi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh: "Lãnh đạo của anh dễ nói chuyện nhỉ."
"Ồ, lãnh đạo chính là em đấy."
Cô lại nghĩ ngợi: "Vậy anh có phải xin phép viện trưởng viện kiểm sát không?"
"Ừ."
"Vậy anh lấy lý do gì để xin nghỉ?"
Khương Minh Châu càng buồn ngủ thì càng nói nhiều.
Từ nhỏ mẹ Khương luôn ngủ cùng cô, thành ra cô có tật nhỏ đáng yêu này.
Anh một tay choàng qua vai cô, cười rất tùy tiện: "Anh nói là anh đi tỏ tình."
"?"
Lập tức khiến cô hết buồn ngủ.
Cô đứng khựng lại, túm cổ áo anh kéo tới: "Anh không thể đừng thẳng thắn như vậy được à."
"Uyển chuyển một chút không được sao?"
Môi hai người bỗng kề sát, gần trong gang tấc.
Phó Tự Sâm đột nhiên cúi xuống, hôn lên, kiềm chế chỉ nếm nhẹ rồi dừng.
Khương Minh Châu vùi mặt vào ngực anh, giọng mũi hơi nặng, đáng yêu vô cùng: "Thôi được rồi, tha cho anh đấy."
Nói xong chính Khương Minh Châu cũng thấy mình thật chẳng có tiền đồ gì.
Không biết từ lúc nào đã tới cửa phòng anh.
Phòng đối diện, Phó Tự Sâm đã đặt bằng tên cô.
Khương Minh Châu rất rõ, chỉ cần Phó Tự Sâm ở đây.
Cô không muốn ngủ một mình.
Nếu bây giờ cô về, chắc chắn sẽ không ngủ được.
"Bây giờ em không buồn ngủ nữa, nếu em nói muốn vào ngồi một lát."
Cô nheo mắt cười, đáng yêu vô cùng: "Có tỏ ra quá chủ động không?"
"Không."
Anh đưa bậc thang cho cô: "Anh đang định mời em vào ngồi một lát."
Anh quẹt thẻ mở cửa, nghiêng người để cô vào trước.
Bên trong là một phòng suite.
Ước chừng phải rộng trăm mét vuông.
"Muốn uống sữa chua không?" Anh hỏi: "Hay nước ép?"
Khương Minh Châu ngồi xuống sofa: "Ừm... sữa chua."
Vừa hay tiêu cơm.
Khương Minh Châu thật sự mệt rồi, khi Phó Tự Sâm cầm sữa chua tới thì cô đã ngủ thiếp trên sofa.
Hai chân co lại, cuộn thành một cục nhỏ.
Phó Tự Sâm rất hiểu cô, cô càng buồn ngủ thì càng nói nhiều.
Anh đặt sữa chua xuống, cúi người bế cô lên, đặt lên giường mình.
Phòng của Phó Tự Sâm, giường thoải mái lạ thường.
Dễ chịu hơn nhiều so với khách sạn chuỗi bình dân mà bệnh viện chỉ định.
Cô được đặt lên giường, khẽ hừ một tiếng, trở mình, ngủ càng say.
Phó Tự Sâm ngồi bên giường, giúp cô cởi giày, khi cởi áo khoác thì đỡ cô dậy.
Anh một tay ôm cô, giúp cô cởi tay áo còn lại.
Tóc Khương Minh Châu lướt qua má anh, cô dựa vào người anh.
Cơ thể con gái vừa thơm vừa mềm.
Cô còn ôm eo anh, dựa vào vai anh, khẽ thở bên cổ anh.
Đúng là không hề coi anh là người ngoài.
Phó Tự Sâm kiềm chế xúc động: "Minh Châu, đừng động."
Anh kéo khoảng cách giữa hai người ra.
Lại cởi tay áo còn lại của cô.
Đặt áo khoác lông vũ sang một bên.
Lấy khăn ướt, giúp cô tẩy trang.
Những việc này Phó Tự Sâm làm rất thành thạo.
Như được kích hoạt ký ức cố định nào đó, hoàn toàn không chút lạ lẫm.
Khương Minh Châu ngủ một đêm rất ngon.
Tiếng chuông báo thức cũng không nghe thấy.
Cô mơ màng mở mắt, định vươn vai, cánh tay bỗng cảm nhận được có thứ gì đó bên cạnh.
Cứng cứng, không phải người.
Quay đầu nhìn, bên cạnh cô nằm không phải Phó Tự Sâm.
Mà là rất nhiều đôi giày.
Cô chợt nhớ ra, tối qua mình không về, ngủ luôn ở phòng anh.
Cô ngẩn người, theo phản xạ gọi: "Phó Tự Sâm."
Không có tiếng đáp.
Cô lại gọi: "Phó Tự Sâm."
Giọng nũng nịu, như chưa tỉnh ngủ.
Phó Tự Sâm từ phòng tắm bước ra, cầm khăn màu xám lau tóc, cười hỏi: "Tỉnh rồi?"
"Mấy đôi giày này là sao?"
Cô lại nhìn, ít nhất cũng hơn mười đôi.
Đều được xếp ngay ngắn trong hộp giày.
Phó Tự Sâm gật đầu đương nhiên: "Miumiu của em."
"Nhân viên bán hàng nói giày size 36 trong cửa hàng chỉ có từng này."
"Túi cũng chỉ có từng này."
"......"
"Không phải, cũng nhiều quá rồi đấy?"
Cô ngồi khoanh chân trên giường, gãi tóc, vẫn thấy khó tin.
"Không phải em thích sao?" Anh đặt khăn xuống, đối diện với cô, bắt đầu thong thả đeo đồng hồ, cài khuy tay áo.
Câu này cũng không sai.
Cô đúng là thích.
Toàn là mẫu mới nhất trong mùa của Miumiu.
Cô nhoài người tới, ôm giày và túi trước mặt, nghiêng đầu nhìn anh: "Vậy em mang về thế nào đây?"
Nghĩ một lát rồi đùa: "Hay em tìm một con rết, bảo nó giúp em xỏ về?"
"Không cần tìm rết, có việc thì tìm bạn trai em."
Anh hình như rất thích cách gọi này, nói rồi tự cười.
"Tại sao?" Khương Minh Châu vẫn ôm giày.
Anh bước tới, chiếc áo sơ mi trắng mới tinh mượt mà, mặc lỏng lẻo trên người, cởi ba khuy, để lộ xương quai xanh trắng trẻo gầy gò.
Khương Minh Châu nghi ngờ anh cố ý.
Khẽ ho hai tiếng.
Quay mặt đi không nhìn nữa.
Cô không phải kiểu người mê trai đến mất lý trí.
"Vì bạn trai em là vạn năng", anh quay người lấy vali: "Có thể giúp em giải quyết mọi khó khăn."
Khương Minh Châu còn đang thắc mắc.
Sao anh lại lấy hai vali.
"Vậy anh lấy hai vali là để giúp em đựng giày?"
Anh gật đầu, đẩy vali tới.
"Vali này trước đây từng đựng gì?" Khương Minh Châu thuận miệng hỏi.
"Sữa chua."
"Sữa chua dâu."
Lần trước đi Vân Thành, sữa chua dâu đó chính là đựng bằng vali này.
Khương Minh Châu thật sự không nhịn được, cô nhảy xuống giường ôm anh: "Phó Tự Sâm, sao anh tốt vậy."
Khương Minh Châu là kiểu con gái khung xương nhỏ đặc trưng phương Nam.
Chiều cao 162.8, với Phó Tự Sâm vẫn hơi thấp.
Mỗi lần Phó Tự Sâm ôm cô, đều phải hơi cúi người.
Còn Khương Minh Châu muốn ôm cổ anh, phải hơi kiễng chân mới tới.
Anh đỡ eo bế cô lên, ngẩng đầu cười nhẹ: "Làm bạn gái anh vui."
"Anh không từ chối."
Anh đặt một nụ hôn lên trán cô: "Cũng là trách nhiệm của anh."
Khương Minh Châu thấy mình chìm trong hạnh phúc, có cảm giác nghẹt thở gấp gáp.
"Vui không?" Anh bế cô tới bồn rửa mặt rửa mặt.
Khương Minh Châu vẫn ôm cổ anh, gật đầu liên tục: "Ừm ừm ừm ừm."
Anh đặt cô xuống, đưa bàn chải đã đánh kem: "Vì giày?"
"Hay là..."
Khương Minh Châu nâng mặt anh, nghiêm túc: "Vì anh."
"Giày nhiều nhất chiếm 10%."
"10?"
Khương Minh Châu nhìn qua anh, lại nhìn đống giày trải kín nửa giường, cười càng vui, đầu ngửa ra sau: "Nhiều nhất không quá 20."
Mấy người cùng chuyến bay về Kinh Bắc.
Phó Tự Sâm sợ Khương Minh Châu ngồi khoang hạng thương gia một mình ngại.
Lấy chứng minh thư của mọi người, nâng vé của ba cô gái kia lên khoang hạng thương gia.
Đến Kinh Bắc.
Phó Tự Sâm đi thẳng tới viện kiểm sát làm thêm giờ.
Điện thoại anh suýt bị gọi nổ.
Đợi anh đi rồi.
Tiểu Vu, Mỹ Giai và Trần Tử Ái kéo Khương Minh Châu không cho cô đi, từng người mắt lấp lánh, ngoài khen Phó Tự Sâm ra không nói được gì khác.
"Cậu còn do dự gì nữa? Sao còn chưa kết hôn?"
"Không sợ ngày mai anh ấy bị cướp mất à?"
"Bị cướp rồi, cướp lại sẽ khó lắm."
Khương Minh Châu sốt ruột về nhà: "Mình sẽ suy nghĩ."
"Thật không?"
"Thật."
Trần Tử Ái tổng kết: "Bọn mình sẽ giám sát cậu."
"......"
Khương Minh Châu tách khỏi Tiểu Vu, Trần Tử Ái, đi thẳng về Cách Điệu Thiển Ngữ.
Tắm xong mở ba vali ra, bắt đầu dọn đồ.
Trước tiên đưa người tuyết lớn cho Bội Bội.
Bội Bội ôm người tuyết lớn ngồi trên sofa, thích không rời tay.
Hạ Viên đóng cửa, đi qua phòng khách, sững người: "Minh Châu, sao nhiều giày vậy?"
"Cậu là rết à?"
"Một lần xỏ mười đôi giày."
Khiến Bội Bội ngồi trên sofa cười khúc khích.
"Còn cười", Khương Minh Châu tới trêu cô bé, làm bộ muốn cù, đứa nhỏ bắt đầu trốn: "Nhột... nhột."
Cô bế Bội Bội vào lòng, mở một hộp sữa chua đưa cho đứa nhỏ.
"Cảm ơn mẹ Minh Châu."
"Không có gì, ngoan nào."
Khương Minh Châu cũng mở một hộp sữa chua, một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau cùng ăn: "Mình cũng không định mua nhiều vậy."
