Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Hào Môn Tái Hợp: Bốn Năm Sau Anh Vẫn Chỉ Yêu Em > Chương 63

Chương 63

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 63 có bản audio.

Lên tới sân thượng, Khương Minh Châu vội vàng chạy tới: "Mẹ Thiên Thiên, bác đừng kích động."

 

Trần Doanh đứng ở mép sân thượng, cảm xúc vô cùng kích động: "Đừng lại đây."

 

"Tôi phải đi cùng Thiên Thiên, con gái tôi, nó đi một mình cô đơn quá."

 

Bà đột nhiên òa khóc: "Tôi là một người mẹ không đủ tư cách, đến cả việc con gái bị bắt nạt ở trường cũng không phát hiện ra."

 

"Tôi không biết gì cả, Thiên Thiên của tôi đã phải chịu bao nhiêu uất ức."

 

"Tôi là một người mẹ vô dụng."

 

Sân thượng vây kín rất nhiều người, phần lớn là cảnh sát và lính cứu hỏa.

 

Dưới tòa nhà bệnh viện cũng đang bơm đệm khí để chuẩn bị cứu hộ.

 

Cảm xúc của Trần Doanh ngày càng sụp đổ, bà đã đứng lên bức tường thấp ở mép ngoài cùng của sân thượng.

 

Khương Minh Châu không bước tới nữa, dừng lại tại chỗ: "Trần Doanh, nếu hôm nay bác chết."

 

"Thì dù sau này chúng tôi có đòi lại công bằng cho Thiên Thiên."

 

"Còn có ý nghĩa gì nữa?"

 

"Đòi lại công bằng?" Trần Doanh đột nhiên cười, "Đòi lại công bằng kiểu gì."

 

"Nếu như có ai đó giúp được nó, thì sao nó lại phải đi tới bước đường cùng."

 

"Bác sĩ Khương, cô nhìn đi", bà khóc lớn: "Cô nhìn đi, Thiên Thiên của tôi, con gái tôi nó ngã gãy xương."

 

"Nó phải đau đớn biết bao."

 

Khương Minh Châu nhìn bà, cố gắng đồng cảm: "Nhưng cách làm tổn hại mình một ngàn, tổn hại địch tám trăm thế này."

 

"Chỉ khiến người thân đau lòng, kẻ thù hả hê."

 

"Bác phải tận mắt nhìn thấy, nhìn chúng tôi đòi lại công bằng cho Thiên Thiên."

 

"Bác phải thay Thiên Thiên nhìn."

 

"Nhìn bọn chúng phải chịu tội."

 

Cảm xúc của Khương Minh Châu cũng có chút kích động: "Chứ không phải chết một lần là xong, trốn tránh trách nhiệm mà bác phải gánh vác."

 

"Chẳng phải bác đã hứa với nó, sẽ dẫn nó tới Tân Cương ngắm núi tuyết sao?"

 

"Nếu hôm nay bác nhảy xuống, thì còn ai dẫn nó đi nữa."

 

Vẻ mặt quyết tuyệt của Trần Doanh đột nhiên có chút dao động, bà quay đầu nhìn Khương Minh Châu.

 

Khương Minh Châu lấy ra bức tranh vừa nãy: "Bác nhìn đi, đây là núi tuyết mà Thiên Thiên vẽ."

 

Trên đó dùng màu nước vẽ núi tuyết, trời xanh, mây trắng và hồ nước.

 

Trần Doanh đột nhiên nhớ ra, bà đã hứa với con gái, đợi sau khi thi đại học xong, sẽ cùng con tới Tân Cương du lịch, cùng ngắm núi tuyết, ngắm hồ Sayram.

 

Khương Minh Châu từ từ bước tới, có cảnh sát muốn ngăn cô, bị Phó Tự Sâm giơ tay ngăn lại.

 

Ánh mắt cô chân thành: "Trần Doanh."

 

"Nếu kết cục hiện tại không khiến bác hài lòng, thì chứng tỏ nó vẫn chưa phải là kết cục."

 

----------------------------------------

 

Chương 61: Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, tôi hiểu mà!

 

Trần Doanh nghe thấy câu này, trong mắt bùng lên vài phần hy vọng, ngồi xổm xuống đất khóc càng thêm sụp đổ.

 

"Con gái tôi."

 

"Thiên Thiên của tôi..."

 

"Trước khi đi, nó còn xin lỗi tôi."

 

Nghĩ tới dáng vẻ của con gái trước khi ra đi, bà chỉ cảm thấy lòng như dao cắt.

 

"Thiên Thiên của tôi đã chịu bao nhiêu uất ức, vậy mà tôi lại không biết gì cả."

 

Bà nhận lấy bức tranh đó, ôm chặt vào lòng, khóc lớn: "Thiên Thiên, phải làm sao đây, Thiên Thiên của mẹ."

 

Trái tim như bị người ta đâm vô số nhát dao, đau đến mức không thở nổi.

 

Bà như đã hạ quyết tâm, tiện tay lau nước mắt trên mặt: "Xin lỗi, Thiên Thiên, mẹ không nên trốn tránh."

 

"Mẹ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con."

 

"Nhất định sẽ nhìn bọn chúng phải chịu tội."

 

Khương Minh Châu nghe thấy câu này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Phó Tự Sâm đứng sau lưng Khương Minh Châu, ra hiệu bằng ánh mắt, người của đội cảnh sát tiến lên kéo Trần Doanh xuống.

 

Đội trưởng Cao của đội cảnh sát hình sự cũng thở phào: "Phó kiểm sát."

 

"Người báo án đâu?" Phó Tự Sâm hỏi.

 

"Đang đợi ở cục."

 

Phó Tự Sâm nghĩ một chút: "Đừng để anh ta đi trước."

 

"Vâng."

 

Trần Doanh bị đưa xuống, Khương Minh Châu ngồi trên sân thượng, nghỉ ngơi một lúc.

 

Phó Tự Sâm đi rồi quay lại, ngồi xổm trước mặt cô, đưa cho cô một chai nước: "Vất vả rồi, cô Khương."

 

Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu uống một ngụm nước: "Sợ chết khiếp."

 

Loại tuyệt vọng trong mắt Trần Doanh vừa nãy.

 

Không phải giả.

 

Cô ngước mắt, thấy Phó Tự Sâm đang nhìn mình.

 

Khương Minh Châu biết anh chắc là lo cô bị dọa sợ.

 

Cô trêu anh: "Có phải thấy nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp không."

 

"Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi mà, tôi hiểu."

 

"Tôi hiểu."

 

Phó Tự Sâm đột nhiên xoa đầu cô, từ từ cười: "Chú dì thật sự nuôi em rất tốt."

 

"Hả?" Khương Minh Châu không hiểu ý anh.

 

"Cô Khương nhà chúng ta, chính trực, lương thiện, thuần khiết, dũng cảm."

 

Rạng rỡ như ánh sáng, lòng hướng về ánh sáng.

 

Dòng máu nóng đó, chảy trong người cô.

 

"Là cô gái tốt nhất."

 

Khương Minh Châu được khen rất vui, cong môi đưa tay về phía anh: "Anh kéo em dậy đi."

 

Phó Tự Sâm trực tiếp cúi xuống, nhẹ nhàng bế ngang người cô lên.

 

Xuống hai bậc thang.

 

Đặt người xuống vị trí lối vào sân thượng.

 

Khương Minh Châu nghe anh nói: "Anh đi một chuyến tới cục cảnh sát, tan làm sẽ gọi cho em."

 

"Tối nay ăn cơm cùng nhau nhé?"

 

Hôm nay Khương Minh Châu không có ca đêm, gật đầu: "Ừm, được ạ."

 

Đợi anh đi rồi, Khương Minh Châu mới nhớ ra cô quên hỏi, tại sao anh lại phụ trách vụ án của người chưa thành niên.

 

Thấy Hà Tiểu Xuyên vẫn chưa kịp đi, cô gọi: "Tiểu Xuyên, đợi đã."

 

Hà Tiểu Xuyên cười, buột miệng: "Chị dâ..."

 

May mà kịp thu lại: "Bác sĩ Khương, cô tìm tôi ạ."

 

Khương Minh Châu hỏi anh: "Đây không phải là vụ án của người chưa thành niên sao?"

 

"Sao lại là người của Phòng Một tới xử lý?"

 

Cô nhớ, trong viện kiểm sát hẳn là có bộ phận chuyên xử lý vụ án người chưa thành niên.

 

Hà Tiểu Xuyên ấp a ấp úng, Khương Minh Châu càng thấy không đúng.

 

Cô nhìn Hà Tiểu Xuyên, chờ anh nói.

 

Ánh mắt rất kiên định.

 

Không nói thì chắc chắn không đi được.

 

Hà Tiểu Xuyên trước tiên tuyên bố miễn trách nhiệm: "Bác sĩ Khương, cô đừng nói là tôi nói đấy nhé!"

 

"Nói rồi tôi cũng không thừa nhận."

 

"......"

 

Khương Minh Châu ừ một tiếng: "Nói đi."

 

Hà Tiểu Xuyên hừ hừ hai tiếng: "Là Phó kiểm sát hiện giờ bị điều tới Phòng xử lý tội phạm chưa thành niên."

 

Giọng nhỏ đến mức không nghe thấy.

 

"Hả? Cậu nói gì?" Khương Minh Châu tưởng mình nghe nhầm.

 

Hà Tiểu Xuyên kể sơ lược đầu đuôi câu chuyện rồi đi.

 

Vừa đi vừa quay đầu: "Bác sĩ Khương, chi tiết cô hỏi sếp đi ạ."

 

"Tôi còn phải tới cục cảnh sát."

 

"Tạm biệt."

 

Phó Tự Sâm tới cục cảnh sát, cùng đội trưởng Cao gặp người báo án.

 

Đội trưởng Cao nghe xong lời anh nói, hỏi: "Ý anh là, Trần Thiên Thiên bị bắt nạt học đường, bị ép tới mức nhảy lầu."

 

"Anh có bằng chứng không?"

 

Cậu thiếu niên đối diện mở điện thoại, đẩy tới trước mặt họ: "Có người gửi cho tôi một đoạn video."

 

Đội trưởng Cao cầm điện thoại, mở ra, Trần Thiên Thiên trong video bị túm tóc, đánh tới máu me đầy đầu.

 

Một cái tát nối tiếp một cái tát.

 

Người quay video rất cẩn thận, không dám lại gần quá.

 

Người đánh cũng không nhìn rõ lắm.

 

Mơ hồ nghe được vài câu, nhưng không nghe rõ: "Sau này còn... đàn piano nữa không?"

 

"Nói đi!"

 

"Nói!"

 

Đánh tới cuối cùng.

 

Trần Thiên Thiên không nói một câu mềm lòng nào.

 

Tới cuối video, cũng không chịu khuất phục.

 

"Ai gửi cho cậu?" Đội trưởng Cao hỏi.

 

"Không biết?"

 

"Tại sao lại gửi cho cậu?"

 

Cậu thiếu niên rất thẳng thắn: "Vì tôi thích Trần Thiên Thiên."

 

"Người gửi video cho tôi biết, đoạn video này tới tay tôi", ánh mắt cậu kiên định, toát ra sự trầm ổn không hợp với tuổi, "tôi nhất định sẽ báo cảnh sát, đòi lại công bằng cho Thiên Thiên."

 

"Cậu tên gì?" Phó Tự Sâm đột nhiên hỏi.

 

"Giang Hoài Chi."

 

"Cậu có nghi ngờ ai không?" Phó Tự Sâm nhìn cậu hỏi.

 

Giang Hoài Chi vẫn thẳng thắn: "Đặng Hy."

 

Đội trưởng Cao vốn còn muốn hỏi thêm vài câu, Phó Tự Sâm trực tiếp quyết định: "Cứ làm theo lời cậu ta."

 

"Triệu tập Đặng Hy."

 

Nói xong đứng dậy muốn đi.

 

Đội trưởng Cao có chút khó xử, gọi anh lại: "Phó kiểm sát, Đặng Hy này là cháu gái của Đặng Gia Vi."

 

Đặng Gia Vi là hành trưởng Ngân hàng Thành phố Kinh Bắc.

 

Hai người con trai đều là đại gia thương giới.

 

Nhà họ Đặng không nói giàu có địch quốc, cũng tuyệt đối là hộ giàu có tiếng ở Kinh Bắc.

 

Phó Tự Sâm khẽ nhướng mày, khóe môi cười nhạt đầy mỉa mai: "Đội trưởng Cao, ở Kinh Bắc này, rơi xuống một cái chậu hoa, cũng có thể đập chết một đống hành trưởng."

 

"Anh cứ làm việc anh nên làm", vẻ mặt anh nhạt nhòa, mang theo chút lạnh lùng, "có chuyện tôi chịu trách nhiệm."

 

Được, thái tử gia muốn cứng rắn đối đầu!

 

Ông chỉ có thể nghe lệnh: "Vâng, chúng tôi đi triệu tập ngay."

 

"Bảo bộ phận quản lý mạng tra địa chỉ IP của người gửi tin nhắn cho Giang Hoài Chi."

 

"Tiểu Xuyên và Đường Tuệ đi cùng tôi tới trường."

 

Anh quay người, gõ hai cái lên mặt bàn: "Sau khi triệu tập người tới thì giữ lại trước, đợi chúng tôi tới rồi hỏi."

 

"Người của Phòng xử lý tội phạm chưa thành niên phải tham gia thẩm vấn toàn bộ."

 

Đội trưởng Cao gật đầu: "Vâng, Phó kiểm sát, tôi biết rồi."

 

Trường Trung học phụ thuộc Kinh Bắc là trường cũ của Phó Tự Sâm, rất nhiều lãnh đạo và giáo viên đều quen anh.

 

Anh trước tiên tìm giáo viên chủ nhiệm, tìm hiểu một số tình hình cơ bản của Trần Thiên Thiên.

 

Bất kể là giáo viên chủ nhiệm hay giáo viên bộ môn, đều đánh giá rất cao về Trần Thiên Thiên.

 

Thành tích tốt, nhân phẩm tốt, là cô gái xinh xắn.

 

Người đẹp lòng thiện, học sinh giỏi cả đức lẫn tài.

 

Nói tới đều lộ vẻ tiếc nuối.

 

Anh lại bảo giáo viên chủ nhiệm gọi bạn cùng bàn của Trần Thiên Thiên và vài cán bộ lớp tới.

 

Trần Thiên Thiên là ủy viên học tập, bạn cùng bàn và các cán bộ lớp khác của cô, coi như là những người có quan hệ khá gần gũi với cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi