Chương 16: Nếm thử
Thẩm Thính lắc đầu, lại thấy chuyện đó khó xảy ra.
Trong tương lai cô nhìn thấy, tiểu bạch hoa vừa xinh đẹp vừa lương thiện, còn không tiếc mọi thứ để giúp Phó Vân Triệt, chỉ mong anh trở lại đỉnh cao.
Nhưng nếu tiểu bạch hoa là kiểu ngoài trắng trong đen thì sao?
Với cái đầu này của cô, chắc chắn không đấu lại người ta.
Thẩm Thính vỗ vỗ đầu mình, tự chửi thầm trong lòng.
Thẩm Thính à Thẩm Thính!
Trước kia sao mày không biết đọc nhiều sách vào?
Ngốc chết đi được, Thẩm Thính!
Tự kéo chân mình.
Cô bĩu môi nghĩ hồi lâu.
Đến lúc ly hôn, cô sẽ cầm tiền chạy thẳng ra nước ngoài, tránh xa Kinh Bắc – cái nơi thị phi này.
Đoàn Tri Dao giúp Thẩm Thính phân tích hồi lâu, cuối cùng rút ra kết luận vẫn là: “Dù sao cậu không yêu anh ta, anh ta cũng không yêu cậu, hai người cứ kính nhau như khách cả đời cũng tốt.”
Thẩm Thính nói: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chuyện sau này ai nói chắc được. Tớ không thể dựa vào Phó Vân Triệt cả đời, vẫn phải tự có đôi đũa để ăn cơm.”
Đoàn Tri Dao chậc một tiếng: “Được đấy, bây giờ giác ngộ tư tưởng cao ghê. Nhưng tớ thấy cậu chắc chắn sẽ nổi. Không ai thành công mà thuận buồm xuôi gió cả, mấy khó khăn nhỏ trước mắt cậu vượt qua là sau này thành chuyện để kể hết.”
Thẩm Thính nghiêm mặt cười một cái: “Đương nhiên rồi, thường xuyên chơi với cậu, giác ngộ tư tưởng phải nâng lên chứ.”
“Được rồi,” Đoàn Tri Dao cười, “cậu bớt nịnh tớ đi.”
Thẩm Thính cong môi, lại hỏi: “Này, lần này cậu ra nước ngoài tận hai tháng, chồng cậu thì tính sao?”
Đoàn Tri Dao cười chua chát: “Tùy thôi, tớ đã chết tâm rồi, bây giờ chỉ là không cam lòng, cứ dây dưa vậy.”
“Tớ thấy Chu Liễm cũng chẳng phải người đáng gửi gắm, cậu dứt khoát ly hôn luôn đi.”
“Cũng?” Đoàn Tri Dao hỏi, “Sao, cậu không phải định ly hôn đấy chứ?”
Thẩm Thính sững người: “Biết đâu thì sao.”
“Sao, tổng giám đốc Phó ngoại tình à?” Đoàn Tri Dao đoán.
Thẩm Thính không ngờ cô ấy đoán một cái là trúng, nhưng cô không nói, chỉ đáp: “Không có, nhưng chuyện sau này ai biết được. Tớ mệt rồi, cúp máy nghỉ đây.”
“Được, cậu xin nghỉ đi, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Cúp điện thoại, Thẩm Thính đung đưa cẳng chân rồi xin quản lý nghỉ ba ngày.
Ba ngày tiếp theo, cô đều ở lì trong nhà, sáng chờ tối, một ngày soi gương tám trăm lần.
Mấy ngày nay Phó Vân Triệt đều ngủ ở phòng khách, nhưng sáng tối đều giúp cô bôi thuốc một lần, còn không quên bảo khách sạn mang ba bữa đến.
Chiều thứ sáu tan làm về nhà, Phó Vân Triệt liếc thấy đống hộp chuyển phát cao ngất trong phòng khách, xoa xoa ấn đường rồi gọi tên Thẩm Thính.
Thẩm Thính chân trần từ trên lầu đi xuống, nốt đỏ trên mặt đã lặn nhiều, nhưng vẫn còn mấy nốt cứng đầu trên má và dưới cằm.
Cô nằm bò trên lan can: “Hôm nay anh về sớm thế?”
“Tối nay không có tiệc xã giao.” Phó Vân Triệt chỉ đống chuyển phát như núi nhỏ trong phòng khách, “Em định khi nào mới bóc hết đống này?”
Thẩm Thính đương nhiên nói: “Chuyển phát của em còn mấy cái chưa tới, tới đủ em bóc một lượt, không được sao?”
Phó Vân Triệt không chịu nổi cảnh nhà cửa bừa bộn thế này, trầm giọng ra lệnh: “Trước tám giờ, tôi muốn em dọn hết đống này, không thì tôi bảo người ta vứt sạch.”
Thẩm Thính xị mặt xuống, giẫm lên thảm từ trên lầu đi xuống, vẻ mặt cực kỳ ấm ức.
Cô lấy một con dao nhỏ, kéo một cái đệm, ngồi bệt xuống khoanh chân bắt đầu bóc chuyển phát.
Phó Vân Triệt thấy cô lại không đi giày, lười nói thêm, trực tiếp nhắn tin cho Diệp Kiêu, bảo anh liên hệ người đến trải thảm.
Bên kia trả lời “vâng”, anh mới lên lầu thay quần áo.
Phó Vân Triệt thay đồ xong xuống lầu, liền thấy bên cạnh Thẩm Thính chất một đống quần áo còn nguyên nhãn.
Không lâu trước cô vừa thanh lọc bỏ một đống, giờ lại mua nhiều thế này, chất lượng nhìn cũng không tốt lắm.
Phó Vân Triệt nhíu mày: “Không phải em nói không muốn tiếp tục sống những ngày chỉ biết tiêu tiền sao?”
Giọng đàn ông từ trên đầu rơi xuống, Thẩm Thính chột dạ ngẩng đầu, ho một tiếng: “Em đã thế này rồi, cũng phải tìm chút việc làm chứ?”
Phó Vân Triệt biết ngay bản tính cô là vậy, đưa cho cô một ánh mắt khó dò rồi xắn tay áo đi vào bếp.
Với tình trạng hiện giờ của cô, anh không trông mong cô nấu cơm.
Thẩm Thính thấy anh vào bếp, hét theo bóng lưng anh: “Anh làm gì đấy?”
Phó Vân Triệt không quay đầu: “Nấu cơm.”
Thẩm Thính vội vàng lao tới, túm cánh tay anh, đẩy anh ra ngoài: “Đừng, anh là chủ gia đình, muốn ăn gì để em làm.”
Phó Vân Triệt mím môi, giọng hiếm khi dịu đi vài phần: “Em đã thế này rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Không được không được,” Thẩm Thính vội nói, “bây giờ em phải làm vợ hiền, chuyện nấu cơm nhỏ như vậy sao để anh làm được!”
Phó Vân Triệt như nghe được câu gì hoang đường, hơi nheo mắt: “Vợ hiền?”
“Hả?” Thẩm Thính liếm khóe môi, buông tay anh ra, cười ngượng ngùng, “Anh không phát hiện gần đây em hiền thục hơn rồi sao?”
Phó Vân Triệt im lặng.
Không khí lặng lẽ một cách kỳ lạ, Thẩm Thính móc móc ngón tay, lại nhỏ giọng hỏi: “Thật sự không phát hiện sao?”
Phó Vân Triệt vẫn không nói một chữ.
Thẩm Thính không cam lòng ngẩng đầu, giơ ngón út: “Một chút xíu cũng không có sao?”
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm không đáy của người đàn ông, Thẩm Thính rụt ngón út lại, vẻ mặt vô cùng thất vọng.
Cô thấy bây giờ mình đã tốt hơn trước rất nhiều.
Không bám lấy anh để làm chuyện hận.
Không đòi tiền anh.
Cũng không đến công ty kiểm tra rồi làm ầm lên.
Quan trọng là!
Bây giờ cô đã đang học cách tự lập rồi đấy!
Phó Vân Triệt thật sự không nhìn thấy chút tốt nào của cô sao?
Thẩm Thính cụp mắt, xua tay nói: “Để em nấu cơm, anh ra ngoài nghỉ đi.”
Ăn của người ta thì mềm miệng, cầm của người ta thì ngắn tay, sau này cô còn phải chia tài sản.
Phó Vân Triệt liếc cô một cái: “Trước tám giờ, bóc xong chuyển phát, rửa tay rồi vào ăn cơm.”
Thẩm Thính nhướng mày, Phó Vân Triệt đã lướt qua vai cô đi vào bếp.
Cô nhìn dáng người cao dài của anh, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.
Đây đã là lần thứ hai anh nấu cơm.
Thẩm Thính gãi đầu, mãi mãi không hiểu nổi logic hành xử của Phó Vân Triệt.
Nhưng cô cũng không nghĩ tiếp, mà nhảy nhót vội vàng bóc hết chuyển phát, chuyển thùng giấy ra cửa biệt thự, rồi còn dọn dẹp sạch sẽ chỗ đống chuyển phát.
Thu dọn xong hết, trong bếp bay ra một mùi cơm thơm ngon.
Cô vỗ vỗ tay, tiện tay lấy một đôi dép trong tủ ở huyền quan mang vào, chạy lon ton vào bếp.
“Thơm quá, không ngờ anh còn biết nấu cơm.” Thẩm Thính chống hai tay lên mép bàn bếp, nhìn đường nét nghiêng hoàn hảo rõ ràng của người đàn ông, không khỏi lại mê mẩn.
Anh mặc đồ mặc nhà màu sẫm, bên hông quấn tạp dề, tóc mái trước trán rủ xuống, cả người đúng kiểu người chồng dịu dàng.
Quả nhiên, mắt chọn đàn ông của cô cũng tốt như mắt chọn quần áo túi xách.
Phó Vân Triệt cắt mấy cọng hành, rồi xoay người ném vào nồi, múc món rau xào đã nấu xong ra, lại rắc hành lá băm vào canh gà đen.
Thẩm Thính sốt sắng rửa ít anh đào, rồi đưa một quả cho anh: “Nếm thử đi, hôm qua em vừa bảo người ta mang tới.”
