Chương 30: Lâu rồi không gặp, bạn gái à
Tiệc sinh nhật của Lục Hân Hòa chẳng qua chỉ là một chốn giao lưu, bàn chuyện làm ăn.
Thẩm Thính nhìn cô ta thoăn thoắt đi lại giữa đám đông, không khỏi thấy hơi ngưỡng mộ.
Tuy cô và Lục Hân Hòa không hợp nhau, nhưng trong thâm tâm vẫn hâm mộ mẫu phụ nữ mạnh mẽ như vậy.
Thẩm Thính thu ánh mắt lại, rồi nhìn sang Phó Vân Triệt đang bị người ta vây quanh mời rượu.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề, ánh đèn vàng nhạt điểm lên đường nét gương mặt sắc lạnh, càng làm khí chất anh thêm phần quý phái, lạnh lùng.
Có một người chồng đáng mặt như vậy, không biết bao nhiêu phụ nữ ở đây phải ghen tị với cô.
Trước kia Thẩm Thính rất thích những ánh mắt ấy, giờ lại chỉ thấy vô vị.
Tiệc kết thúc, trước khi đi Lục Hân Hòa lại thì thầm nói với Thẩm Thính vài câu, dặn cô nhất định phải giải quyết xong hợp tác giữa nhà họ Lục và nhà họ Phó trước tháng sau.
Thẩm Thính cũng không có ý định nhất định phải đồng ý, loại hợp tác này, làm được thì làm, không được thì thôi.
Về đến nhà, Thẩm Thính vừa đá giày cao gót ra thì nghe Phó Vân Triệt hỏi từ phía sau: “Khăn choàng của em đâu?”
“Khăn choàng?” Thẩm Thính nghĩ ngợi, bỗng nhớ ra điều gì, vỗ tay nói, “Em để quên ở sân thượng tầng hai rồi.”
Từ nhỏ đến lớn cô đều có tính hay quên đồ.
Phó Vân Triệt mím chặt môi, nhặt đôi giày cao gót cô vừa đá ra cất vào tủ: “Mất thì thôi.”
“Lát nữa em bảo Lục Hân Hòa tìm giúp,” Thẩm Thính nói xong, chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi, “Đúng rồi, sao khăn choàng của em lại ở trên xe anh?”
Phó Vân Triệt đứng thẳng dậy, ngón tay thon dài chậm rãi cởi cúc áo, anh cúi mắt, khóe môi hơi cong: “Quên rồi?”
“Nếu em nhớ thì còn hỏi anh làm gì?” Thẩm Thính đáp.
Phó Vân Triệt cong môi, giọng điệu trêu chọc: “Lần trước ép anh làm với em trong xe, bỏ quên lại đấy.”
Thẩm Thính lập tức đứng sững tại chỗ, tai đỏ bừng.
Cô nhớ ra rồi.
Cô nhớ hết rồi.
Hôm đó cô không chỉ ầm ĩ đòi làm trên xe, mà còn ngồi lên người Phó Vân Triệt trêu đùa anh.
Không gian trong xe chật hẹp, hai người náo loạn đến mức mồ hôi lấm tấm, quần áo váy vóc rơi vãi khắp nơi, Phó Vân Triệt đành phải dùng áo vest quấn lấy cô từ gara lên lầu, vừa đi vừa khàn giọng cảnh cáo: “Không muốn bị làm chết thì sau này ngoan ngoãn vào.”
Lúc đó cô mệt đến mức không nhấc nổi tay, cuộn tròn trong lòng anh, mơ màng muốn ngủ.
Ký ức ướt đẫm mồ hôi, Thẩm Thính đỏ mặt ho một tiếng, véo nhẹ dái tai, giọng điệu vô cùng ngượng ngùng: “Cái đó, em đi tắm trước đây, hôm nay mệt chết đi được.”
Nói rồi, Thẩm Thính quay mặt đi, vội vàng chạy lên lầu.
Phó Vân Triệt cũng không làm khó cô thêm, sang phòng khách bên cạnh tắm rửa.
Chớp mắt đã đến thứ Bảy, lúc Thẩm Thính thức dậy thì Phó Vân Triệt đã đi làm rồi.
Người mẫu ảnh không có ngày nghỉ cuối tuần, hôm nay cô vừa hay có một buổi chụp thương mại.
Đến phim trường trang điểm xong, điện thoại bỗng rung lên.
Thẩm Thính cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn của Giang Ngự: “Bảo bối, bảy giờ tối nay, anh không chờ được nữa rồi.”
Nhìn tin nhắn này, sắc mặt Thẩm Thính trở nên khó coi.
Dụ Trạm cười hỏi: “Chị ơi, sao thế ạ?”
Thẩm Thính hoàn hồn: “Không có gì, chiều nay trước bốn giờ chắc kết thúc được chứ?”
“Được ạ.” Dụ Trạm nhận ra tâm trạng cô không tốt, lập tức mua trà sữa cho cô.
Chụp ảnh thương mại không cần cảm xúc gì nhiều, chụp rất trôi chảy.
Giữa chừng Thẩm Thính tranh thủ ăn hộp cơm dở tệ do studio đặt, rồi lại bận rộn thêm hai tiếng mới xong.
Tẩy trang xong đã bốn giờ rưỡi chiều, Thẩm Thính thu dọn đồ đạc, đang định bắt xe đến Phù Sinh Hội thì Dụ Trạm gọi cô lại: “Chị ơi.”
Thẩm Thính quay đầu, Dụ Trạm đưa cô một tấm ảnh Polaroid: “Thấy chị cả ngày tâm trạng không tốt, có chuyện gì sao ạ?”
Trong ảnh Polaroid, người phụ nữ ngồi nghỉ trên ghế, giữa chân mày lộ ra chút mệt mỏi và bực bội.
Nhưng chỉ nhìn như vậy, lại thấy có chút xinh đẹp.
Thẩm Thính nhướng mày, qua loa đáp: “Không có gì, chỉ là tối qua ngủ không ngon thôi.”
Dụ Trạm ngượng ngùng cười: “Trước khi ngủ ngâm chân giúp ngủ sâu hơn, chị có thể thử xem.”
“Cảm ơn,” Thẩm Thính nói, “Ảnh chụp đẹp lắm.”
Dụ Trạm đáp: “Là chị xinh đẹp, nên chụp thế nào cũng đẹp.”
Thẩm Thính trò chuyện với cậu vài câu, tâm trạng bồn chồn bất an không ngờ lại tốt lên đôi chút.
Cô cất ảnh Polaroid, tạm biệt Dụ Trạm, bắt xe đến Phù Sinh Hội.
Trên xe, Thẩm Thính nhắn tin cho Phó Vân Triệt: “Chồng ơi, tối nay em đi ăn với đồng nghiệp, có thể về muộn, anh không cần để phần cơm cho em đâu.”
Từ sau khi nhìn thấy tương lai, Thẩm Thính rất ít nhắn tin cho Phó Vân Triệt, hơn nữa nội dung tin nhắn cũng không còn như trước.
Không lâu sau, Phó Vân Triệt trả lời một chữ “1”.
Sáu giờ chiều, Thẩm Thính đến Phù Sinh Hội sớm một tiếng.
Hai chân vừa bước vào đại sảnh, một số điện thoại lạ gọi tới, Giang Ngự với giọng điệu lười nhác: “Bảo bối, phòng Hành Vân Sơn tầng năm.”
Thẩm Thính siết chặt điện thoại, cúp máy rồi đi thẳng lên tầng năm.
Phù Sinh Hội là hội viên chế, tính riêng tư rất cao, không cần lo nhân viên sẽ nói những gì không nên nói, càng không cần lo có camera rò rỉ ra ngoài.
“Đinh” một tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra ở tầng năm.
Giày cao gót lún vào thảm mềm, Thẩm Thính hối hận muốn chết, biết thế đã không trêu vào Giang Ngự.
Phòng Hành Vân Sơn nằm ở góc trái cuối hành lang tầng năm.
Thẩm Thính đẩy cửa phòng, trước mắt là một bức bình phong vẽ thị nữ.
Vòng qua bình phong, một gương mặt phong lưu tuấn tú hiện ra trước mắt.
Giang Ngự ngồi vắt chéo chân bên cửa sổ, áo sơ mi đỏ rượu, tai trái đeo khuyên thạch anh đen.
Anh ta cầm một chén bạch ngọc trong tay, cười cợt nhả: “Lâu rồi không gặp, bạn gái à.”
Thẩm Thính đóng cửa khóa trái: “Ai là bạn gái anh?”
Giang Ngự đặt chén xuống, giọng điệu lười biếng: “Em chứ ai.”
“Đừng có nói bậy ở đây, tôi không đồng ý làm bạn gái anh,” Thẩm Thính đi thẳng vào vấn đề, “Nói đi, mục đích anh gặp tôi là gì.”
Cô ngồi xuống đối diện Giang Ngự, hoàn toàn không có tâm trạng nói chuyện khác.
Giang Ngự khoanh tay đặt trên mặt bàn, ánh mắt mang ý cười: “Bạn gái sao lại lạnh lùng với anh thế? Hai tháng trước còn gọi người ta là cục cưng nhỏ, giờ đã trở mặt không nhận người rồi?”
Thẩm Thính không cho anh ta sắc mặt tốt: “Tôi chưa từng gọi anh như vậy, nếu anh gọi tôi đến chỉ để nói mấy lời lãng phí thời gian này, thì tôi đi đây.”
“Đợi đã,” Giang Ngự gọi cô lại, “Gấp gì chứ, em lừa trái tim anh rồi không cho anh oán trách vài câu sao?”
Thẩm Thính uất ức trong lòng, nhưng chuyện là do mình gây ra, phải giải quyết càng sớm càng tốt.
Cô ép mình bình tĩnh lại: “Chuyện trước kia coi như chưa từng xảy ra, anh có điều kiện gì, cứ nói.”
