Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Hậu Tận Thế: Siêu Nông Trại Cuối Cùng > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65 có bản audio.

Chương 65: Không Thể Ích Kỷ Như Vậy Được

 

Ùm...

 

Vương Binh kéo cửa lớn ra, nhìn ra ngoài một cái.

 

Chỉ thấy Trương Quân và bà vợ to béo của anh ta đứng ngay trước cửa, thấy cửa mở thì không nói một lời đã muốn đi thẳng vào trong.

 

Bốp!

 

Vương Binh đưa tay giữ chặt cửa, đồng thời nghiêng người dựa vào khung cửa, chặn đường hai vợ chồng, vẻ mặt không cảm xúc hỏi: “Sao thế, có việc gì à?”

 

Kể từ lần trước lúc lập đội, Trương Quân đổi ý giữa chừng không dám đến, Vương Binh đã có chút khinh thường anh ta.

 

Nhưng sự khinh thường này, anh chắc chắn sẽ không nói ra ngoài, dù sao hai nhà cũng ở không xa nhau, nếu đắc tội quá mức thì gặp mặt cũng khó xử.

 

Chỉ là dù vậy, Vương Binh vẫn không muốn tiếp xúc với gia đình này, lại đúng dịp đầu thất của bố anh, nên tâm trạng lúc này vốn đã tệ, giọng nói cũng không khỏi cứng rắn hơn.

 

Trương Quân và vợ thấy Vương Binh không có ý mời vào, vẻ mặt liền có chút khó coi, nhưng họ không phát tác, mà đổi sang bộ mặt tươi cười: “Tiểu Binh à, nhà cậu có chuyện buồn, đám tang tổ chức vội vàng quá, chúng tôi cũng chẳng giúp được gì, trong lòng thấy áy náy lắm! Nên hôm nay đặc biật qua đây, định thắp cho ông cụ một nén hương, đốt chút vàng mã!”

 

Vương Binh liếc nhìn hai vợ chồng Trương Quân một lượt, giọng nói cứng nhắc: “Không cần đâu, chúng tôi dỡ linh đường sớm rồi... Hôm nay là đầu thất, có mình tôi là con trai thắp hương là đủ rồi.”

 

Vương Binh chẳng tin hai vợ chồng Trương Quân lại tốt bụng đến vậy, trời lạnh thế này còn đặc biệt chạy đến nhà anh, chỉ để thắp hương cho ông cụ đã mất. Dù sao trước đây lúc bố Vương Binh mua đồ ở cửa hàng tiện lợi của Trương Quân, hai người này cũng từng moi tiền ông cụ không ít lần...

 

“Thế này nhé, chúng tôi đến rồi thì cho vào...” Trương Quân khom người muốn chen vào, nhưng bị vợ vỗ cho một cái thì dừng lại, ngơ ngác nhìn vợ.

 

“Chú Vương Binh à, đã hôm nay nhà chú không tiện, vậy chúng tôi không vào nữa.” Vợ Trương Quân cười tươi nói: “Thật ra lần này chúng tôi đến, còn có một chuyện.”

 

“Hừ...” Vương Binh nở nụ cười như đã biết trước, rồi hỏi: “Chuyện gì, nói đi!”

 

“Là thế này, mấy hôm trước chú không phải định lập đội gì đó, đánh nhau với lũ khốn cướp lương thực sao? Tôi muốn hỏi, trận này đánh chưa? Kết quả thế nào rồi?” Vợ Trương Quân xoa xoa tay, cười hỏi.

 

“Hóa ra là vì chuyện này.” Vương Binh nghe vậy, ánh mắt có chút khinh thường nhìn Trương Quân một cái, rồi cố ý giả vờ ngơ ngác nhìn Trương Quân nói: “Lạ nhỉ, tôi nhớ anh Trương Quân cũng có tên trong danh sách mà, hôm đó anh không đi cùng bọn tôi à? Anh phải biết kết quả chứ!”

 

Mặt Trương Quân đỏ bừng lên, dù mặt dày đến đâu, nghe câu châm chọc không che giấu của Vương Binh lúc này cũng không chịu nổi, đứng ngây ra đó tay chân luống cuống, xấu hổ vô cùng.

 

“Là thế này... Sáng hôm đó tôi đã chuẩn bị xong, ai ngờ cái dạ dày không chiều lòng người, hành hạ tôi cả ngày, đau đến mức không xuống giường được...” Trương Quân quả là chiến đấu cơ trong đám vô sỉ, rất nhanh sắc mặt đã trở lại bình thường, và tìm được một lý do đã chuẩn bị sẵn để che giấu sự hèn nhát của mình.

 

“Ồ, ra là vậy...” Vương Binh làm ra vẻ chợt hiểu ra, cười nói: “Tôi cứ tưởng người cùng bọn tôi vào sinh ra tử hôm đó có anh chứ!”

 

“... Xấu hổ! Xấu hổ quá!” Mặt già Trương Quân đen sì lại đỏ.

 

Bốp!

 

Cánh tay Trương Quân bị vợ lén vỗ cho một phát, anh ta lập tức phản ứng lại, nhìn Vương Binh nói: “Anh bạn, anh cứ nói thật cho tôi biết, đám cướp đó rốt cuộc thế nào rồi?”

 

Lúc này Vương Binh cũng không còn tâm trạng châm chọc Trương Quân nữa, anh im lặng một lát rồi nói: “Đám cướp đó sẽ không xuất hiện nữa đâu.”

 

“Bọn chúng chết rồi à?” Mắt Trương Quân bỗng sáng lên.

 

“...” Vương Binh không trả lời thẳng câu hỏi của Trương Quân, mà nói: “Anh không cần biết rõ thế nào, tóm lại, anh biết chúng sẽ không đến quấy rầy các người nữa là được.”

 

Nói xong câu này, Vương Binh tiện tay định đóng cửa lại.

 

Nhưng đúng lúc này, Trương Quân bỗng nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay Vương Binh, đồng thời lấy vai chặn cửa lại, vẻ mặt có chút sốt ruột hỏi: “Anh xem, làm sao tôi có thể không hỏi cho rõ được? Tôi phải biết bọn chúng chết hay chưa, tôi mới có thể lấy lại đồ của tôi chứ!”

 

Vương Binh bị câu nói này của Trương Quân làm cho ngẩn người, anh sững sờ cả mười mấy giây mới hỏi: “Đồ của anh? Đồ gì của anh?”

 

“Lương thực và tiền bị cướp của tôi chứ sao!” Trương Quân nở nụ cười rạng rỡ, há to miệng nói: “Anh bạn Vương Binh, tôi biết, chắc chắn các anh đã tiêu diệt sạch bọn cướp đó rồi, đồ bị cướp của chúng tôi, các anh cũng mang về rồi phải không? Anh không thể ích kỷ một mình nuốt trọn được, lấy phần của chúng tôi ra, trả lại cho tôi!”

 

Vương Binh tức đến bật cười.

 

Anh biết vợ chồng Trương Quân vô sỉ, nhưng không ngờ đối phương còn mặt dày hơn cả anh tưởng tượng!

 

“Đánh nhau thì mày không dám đi, giờ đến lúc chia chiến lợi phẩm thì mày lại hăng hái ra mặt... Mẹ nó, tao còn chưa từng thấy loại chó má nào như mày!” Vương Binh bỗng gầm lên một tiếng, chỉ vào hai người nói: “Cút ngay! Cút xa bao nhiêu thì cút!”

 

Sắc mặt hai vợ chồng Trương Quân nghe vậy triệt để thay đổi, đã Vương Binh bắt đầu chửi bới thì bọn họ cũng không cần giả vờ nữa, dứt khoát vạch mặt!

 

“Vương Binh, tôi nói cho anh biết! Đồ của chúng tôi bị bọn cướp cướp mất, nếu anh lấy lại được đồ, thì trong đó chắc chắn cũng có phần của chúng tôi, đó là đồ thuộc về chúng tôi, anh muốn nuốt một mình, cửa không có đâu!” Vợ Trương Quân cực kỳ hung hãn, trợn mắt lên định đá cửa: “Mang lương thực của bà ra đây!”

 

“Đồ của các người bị cướp thì đi tìm bọn cướp mà đòi, đòi tao làm gì?” Vương Binh cười lạnh: “Tao có cướp đồ của các người đâu!”

 

“Xảm! Bọn cướp bị các người giết rồi, không tìm anh thì tìm ai?” Trương Quân cũng mặt tối sầm lại, đồng thời đưa tay vào trong ngực, rút ra cây cán cán bột.

 

Vương Binh thấy vậy cau mày, anh không muốn ở nhà xảy ra xung đột với loại người như Trương Quân, nhất là khi vợ con anh đang ở nhà!

 

“Tao nói cho chúng mày biết, bọn cướp đúng là bị bọn tao giết rồi, nhưng đồ, tao không lấy lại được! Tin hay không thì tùy, tóm lại tao chỉ có một câu: muốn đồ thì không có! Ai cướp thì tìm người đó mà đòi!” Vương Binh giọng lạnh lùng, dùng sức đẩy Trương Quân ra, định đóng cửa lại.

 

Đúng lúc này, vợ Vương Binh bế con trai đi ra, thật trùng hợp, thằng bé trên tay đang cầm một thanh sô cô la gặm!

 

“Anh à, hai người nói chuyện nhỏ tiếng thôi, con bị dọa khóc rồi...”

 

Vương Binh sững người, rồi quay đầu nhìn vợ, khi anh nhìn thấy thanh sô cô la trên tay con trai, lập tức cảm thấy da đầu tê dại!

 

Bởi vì thanh sô cô la đó chính là mặt hàng đặc biệt của cửa hàng tiện lợi Trương Quân, vì rất rẻ nên không có bao bì, nhưng vợ Trương Quân để trà trộn hàng kém chất lượng, giả làm sô cô la cao cấp, cô ta đã tự nhập một lô giấy màu, dùng giấy màu bọc lại mấy thanh sô cô la rời này, bao bì rất đặc biệt, e rằng cả Nam Thành cũng chỉ có một nhà này!

 

Thanh sô cô la này, cũng là thứ Vương Binh chia được từ chiến lợi phẩm!

 

“Nhìn kìa, đó là đồ ăn vặt của nhà tôi!” Vợ Trương Quân nhìn thấy bao bì, lập tức hét chói tai rồi rút con dao từ trong ngực ra vung vẩy giữa không trung: “Anh đúng là đã chia chiến lợi phẩm!”

 

“Trả đồ cho chúng tôi!” Trương Quân thấy vậy cũng phấn khích, anh ta đẩy Vương Binh ra, cầm cây cán cán xông lên.

 

“Các người làm gì... Ông nội mày!” Vương Binh nhất thời không kịp phản ứng, bị Trương Quân đẩy loạng choạng, đến khi đứng vững lại thì đã thấy hai vợ chồng Trương Quân như hai kẻ cướp, mắt đỏ ngầu xông vào trong.

 

Vợ Vương Binh thấy vậy sợ hãi đứng im.

 

“Tránh đường!” Vợ Trương Quân thấy đối phương chắn trước mặt mình, tiện tay dùng con dao nhọn trong tay vung mạnh về phía trước.

 

Vợ Vương Binh né không kịp, bị cứa thẳng vào trán, một vết thương dài bằng ngón tay xuất hiện, máu lập tức tuôn ra như suối!

 

“A!” Tiếng thét chói tai xé toạc bầu trời.

 

“Mẹ! Mẹ làm sao thế... Đằng Đằng sợ!” Thằng bé nhìn thấy mẹ mặt đầy máu, sợ hãi khóc toáng lên.

 

Vương Binh nhìn cảnh này, cảm thấy ngực nghẹn lại một hơi, khiến cả người anh như muốn nổ tung.

 

Anh cầm lấy cây rìu cứu hỏa dài hơn một mét bên cạnh, chém thẳng vào lưng vợ Trương Quân!

 

“Hai cái đồ giòi bọ! Đồ khốn nạn bắt nạt kẻ yếu! Ông mày giết chết chúng mày!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi