Chương 38: Chứng cứ xác thực
Dương Lạt không nói thêm lời nào, lên xe thẳng tới quán bar Đèn Lồng Đỏ.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi. Lúc này quán bar vẫn chưa mở cửa, trước cửa không có cả bảo vệ.
Mã Duệ đẩy cửa xe nhảy xuống, túm lấy bím tóc bẩn của Ô Nha ca, vẫn như xách con gà con lôi Ô Nha ra.
Ô Nha ca vừa xuống xe chưa kịp đứng vững đã bị Mã Duệ đá một cú ngã sõng xoài, đầy người dính bụi đất.
Mã Duệ chẳng thèm để ý cảm xúc của Ô Nha ca, kéo thẳng tóc hắn lê vào trong quán bar.
Vừa vào, Mã Duệ lớn tiếng quát: "Ai quản lý ở đây? Ra đây cho tôi, tôi có vài câu muốn hỏi..."
"Có có có... tôi... tôi là chủ ở đây... các anh... các anh định làm gì thế?!"
Chủ quán bar Đèn Lồng Đỏ là một người đàn ông trung niên béo, khoảng ngoài bốn mươi, trông không giống kẻ xấu.
Mã Duệ sợ hành động hôm nay của mình dọa mọi người sợ hãi, anh đi tới trước mặt ông chủ, giọng dịu lại: "Ông chủ, trước đây chúng ta đã gặp nhau, hôm nay tôi lại tới, vẫn là vì vụ án của Nguyễn Huệ..."
"Ồ ồ ồ, hai vị cảnh quan, lần trước tới tôi đã nói hết rồi còn gì?" Ông chủ trung niên mặt mếu máo cười xu nịnh.
"Bây giờ tôi hỏi lại một lần," Mã Duệ nhìn thẳng vào mắt ông chủ, "tối hôm đó, có phải Ô Nha đã đánh nhân viên Nguyễn Huệ của các anh không?"
"Tôi thực sự không rõ lắm? Xin hai vị cảnh quan tha cho tôi, tha cho tiệm nhỏ này đi?"
Ông chủ béo lo lắng đỏ mặt, liên tục vái lạy Mã Duệ, rõ ràng ông ta không đoán được Mã Duệ mang một người bị đánh trọng thương tới đây định làm gì.
Nói rồi, Mã Duệ đẩy Ô Nha trong tay về phía trước, tên đó bị trói toàn thân bằng dây nhảy, dù sao cũng chạy không thoát.
Hơn nữa, trong quán bar khá tối, ông chủ và nhân viên có lẽ không nhận ra kẻ bị đánh sưng mặt như đầu heo này chính là Ô Nha ca?
Mã Duệ thấy Ô Nha còn giãy dụa muốn đứng dậy, liền đá một cước hắn ngã lăn, túm bím tóc bẩn trên đầu hắn, quay mặt hắn về chỗ có nhiều ánh sáng.
Nhưng vì bị miếng kính của đèn chùm đập vào mặt, mặt Ô Nha đầy vết máu, lại còn nhiều bụi đất và bùn, ngũ quan chẳng còn rõ.
Mã Duệ mỉm cười, nhìn về phía một nhân viên gần nhất: "Hề hề, làm phiền cậu em này, lấy cho tôi ít giấy ăn..."
Anh nhân viên đứng cạnh sợ đến tè ra quần, vội vàng vào quầy lấy một gói giấy ăn đưa cho Mã Duệ.
Mã Duệ rút một nắm giấy, lau mặt Ô Nha ca...
Khuôn mặt của Ô Nha ca vốn ngang ngược trước kia cuối cùng cũng hiện rõ.
Thấy kẻ bị đánh thành đầu heo kia lại chính là Ô Nha ca vẫn luôn ngang ngược, uống rượu không bao giờ trả tiền, ông chủ quán bar cũng giật mình đầy mồ hôi!
"Thấy chưa, Ô Nha ca tôi đã bắt được, nhưng cảnh sát hiện chỉ có lời khai của bố chồng Nguyễn Huệ, chứng cứ chưa đủ, không thể kết tội hắn được. Ai trong số các anh tối hôm đó thấy Ô Nha đánh Nguyễn Huệ, hãy đi cùng tôi lên Sở Cảnh vụ làm biên bản, sau đó Ô Nha sẽ bị kết tội, mười tám chín năm e rằng các anh không gặp lại hắn đâu..."
Mã Duệ nói xong, mắt nhìn về phía mấy người đang đứng ngây ra.
Mấy nhân viên này đều cúi đầu do dự, dù sao họ cũng chỉ là dân thường, không dám nhiều lời.
Người bình tĩnh nhất vẫn là ông chủ quán bar, ông ta có vẻ từng trải, nếu không cũng chẳng dám mở quán bar ở chốn này.
Lúc này, Dương Lạt cũng từ ngoài bước vào, anh ta lặp lại câu hỏi của Mã Duệ vài lần, tiếc vẫn không ai chủ động đứng ra cùng họ đi ghi khẩu cung.
Dương Lạt từ trong túi quần lấy ra lá thư nặc danh lần trước, giơ mảnh giấy đã hơi nhàu lên nói: "Bức thư này ai viết, chắc chắn là mấy người viết. Đã thấy sự việc sao không nói? Bây giờ Ô Nha đã thế này, còn sợ hắn làm gì?"
Dương Lạt nói xong, mọi người xung quanh vẫn không động tĩnh.
Dương Lạt thở dài, nhìn về phía Mã Duệ.
Mã Duệ cắn răng, thầm nghĩ: xem ra không nói vài lời nặng nề đe dọa một chút, e là không xong.
"Các anh nhìn đây, hôm nay Ô Nha đã nằm gọn trong tay tôi, các anh cũng biết bình thường Ô Nha ngang ngược thế nào. Tôi đã chế được tên này, lẽ nào các anh không lo, ngày nào đó tôi không vui, cố tình tới quậy cái quán bar này của các anh, hừ hừ, tới lúc đó e rằng các anh phải ngoan ngoãn đi cùng tôi lên Sở Cảnh vụ hỗ trợ điều tra..."
Lời Mã Duệ nghe ngoài mặt thì chẳng có gì, nhưng ông chủ quán bar nghe xong, lòng liền giật thót!
Câu này có ý gì?! Vị cảnh quan trẻ tuổi này ngay đến Ô Nha ca lợi hại như vậy cũng chẳng để vào mắt, còn đánh Ô Nha ca trọng thương, đủ thấy người này ngông nghênh cỡ nào.
Nếu quán bar không phối hợp với cảnh quan của Sở Cảnh vụ phá án, thì rất có thể sẽ rước họa lớn khó lường cho cái tiệm nhỏ này?
Đối với ông chủ thông minh này, vì một tên Ô Nha ca đã thua trận mà đắc tội với cảnh quan của Sở Cảnh vụ, rõ ràng là hành động vô cùng thiếu suy nghĩ, ngay thằng ngốc cũng không làm thế...
Lời nói mềm nhưng có ngọn của Mã Duệ vừa thốt ra, quả nhiên đã có hiệu quả.
Ông chủ quán bar vội vàng bước tới trước mặt Mã Duệ, cúi nhìn Ô Nha ca đầu heo, cười nịnh nọt nhìn Mã Duệ:
"Cảnh quan à, tôi... tôi sẵn sàng phối hợp với các anh. Tối hôm đó tôi đã thấy hết, thấy Ô Nha đá nhân viên Nguyễn Huệ của chúng tôi một cước, đá vào bụng dưới của cô ấy... lực đá cực mạnh, khiến cả người Nguyễn Huệ văng ra ngoài, lưng đập mạnh vào tường, lúc đó cô ấy đã thổ huyết bất tỉnh... Tôi cũng đã từng cầu xin Ô Nha bồi thường tiền thuốc cho Nguyễn Huệ chữa bệnh, nhưng lời còn chưa nói xong, đã bị đàn em của Ô Nha tát cho mấy cái, các anh xem... mặt tôi hiện giờ vẫn còn sưng đây? Về chuyện này, tôi... tôi cũng rất ấm ức, lá thư nặc danh đó thực ra là tôi viết, tôi bảo một nhân viên lén bỏ vào túi của vị cảnh quan tóc bóng mượt..."
"Rất tốt, ông làm đúng lắm!" Mã Duệ lại gần vỗ nhẹ hai cái lên vai ông chủ béo, "Ông chủ, xin ông yên tâm. Tôi không chỉ bắt được Ô Nha, mà bang Ô Nha cũng đã bị tôi dẹp sạch, sau này trong khu vực chờ quy hoạch sẽ không còn bang Ô Nha nữa. Trước kia Ô Nha có làm gì bất lợi cho ông và tiệm của ông, ông cứ nói hết, cứ yên tâm lớn tiếng mà nói..."
"Được được được..." Ông chủ béo gật đầu liên tục.
"Vậy ông có sẵn sàng đi cùng chúng tôi lên Sở Cảnh vụ ghi khẩu cung làm nhân chứng không?" Dương Lạt hỏi.
"Tôi sẵn sàng, tất nhiên là sẵn sàng!"
"Tốt, vậy mời ông lên xe cùng chúng tôi lên Sở Cảnh vụ!"
"Vâng vâng!"
Có ông chủ quán bar ra mặt làm chứng Ô Nha, lần này hoàn hảo rồi!
Ngoài bố chồng Nguyễn Huệ ra, bây giờ lại thêm một nhân chứng không phải người thân, trừng trị ác bá Ô Nha ca đã thừa sức rồi.
