**Chương 41: Vụ án hóc búa**
Trác Huy?!
Mã Duệ lắc đầu, anh thực sự chưa từng nghe đến cái tên này.
“Đúng vậy, trước đây cậu sống bên ngoài pháo đài nên đương nhiên chưa nghe qua cái tên Trác Huy. Gã Trác Huy này khá nổi tiếng ở khu vực chờ quy hoạch. Cách đây năm năm, hắn dẫn một đám người cướp liên hoàn mấy tiệm vàng. Sở Cảnh vụ ra sức truy bắt, nhưng không ngờ tên đó rất thông minh, dùng số tiền lớn tích lũy được mua chuộc bọn buôn người, rồi trốn vào Năm khu trung tâm. Suốt năm năm trời, chẳng ai biết hắn làm gì bên trong. Tuy nhiên, gần đây có nội gián báo tin, nói rằng Trác Huy đã tiêu xài hết tiền ở Năm khu trung tâm, nên hắn đã ra khỏi đó, định giở lại nghề cũ…”
“Vậy… hắn định tiếp tục cướp tiệm vàng?” Mã Duệ trầm ngâm hỏi.
“Mục tiêu cụ thể là gì, nói thật, nội gián cũng không rõ,” Đội trưởng La nhấn mạnh, “nhưng có thể chắc chắn một điều, nhất định có liên quan đến tiền bạc…”
“Anh muốn tôi làm gì?” Mã Duệ lại hỏi.
“Trác Huy không phải dạng vừa đâu. Hắn cướp thành công rồi trốn suốt năm năm mà không bị phát hiện, điều đó đủ thấy hắn ma mãnh thế nào, tuyệt đối không giống như bắt Ô Nha đơn giản thô bạo. So sánh hai kẻ đó, Ô Nha chỉ là kẻ thô lỗ, còn Trác Huy là một mưu sĩ cực kỳ thông minh và xảo quyệt!”
Mã Duệ gật đầu, anh thấy lão La nói đúng, cũng không tiếp lời.
Đội trưởng La tiếp tục: “Chúng ta muốn bắt Trác Huy chắc chắn rất khó, hơn nữa, chúng ta chỉ biết mỗi cái tên ‘Trác Huy’, thậm chí chưa ai thấy mặt thật của hắn…”
“Không biết mặt mũi thế nào sao?!”
“Phải. Năm năm trước lúc truy nã hắn, trong tay chúng ta cũng không có một tấm ảnh chụp chính diện nào.”
“Hắn cướp nhiều tiệm vàng như vậy, không chụp được một tấm ảnh mặt chính diện, sao có thể?” Mã Duệ khó hiểu nhìn Đội trưởng La.
“Không phải không chụp được, mà là tên này rất giỏi hóa trang. Mỗi lần gây án, trang phục và cách ăn mặc của hắn đều khác, đặc điểm trên mặt cũng khác, nên dù có chụp ảnh cũng không thể làm căn cứ có giá trị…”
“Ồ, ra vậy.” Mã Duệ cúi đầu trầm ngâm một lát rồi lại hỏi: “Đội trưởng La, anh nói Trác Huy này, sau khi cướp thành công lại trốn trong Năm khu trung tâm suốt năm năm, vậy tuổi của hắn chắc không còn trẻ nữa nhỉ?”
“Phải, năm năm trước lúc truy bắt hắn, chắc đã ngoài ba mươi, bây giờ có lẽ tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu…”
“Vậy, cảnh sát biết tuổi của hắn bằng cách nào?”
“Chúng tôi cũng chỉ suy đoán từ giọng nói, dáng người và cử chỉ, thực tế bao nhiêu tuổi, chẳng ai biết.”
Mã Duệ ghi nhớ tất cả những chi tiết Đội trưởng La nói.
Mãi đến khi Đội trưởng La nói hết những điều cần nói, Mã Duệ mới nghiêm túc hỏi: “Vụ này cụ thể sẽ tiến hành bắt giữ thế nào?”
Bị Mã Duệ hỏi vậy, Đội trưởng La nặng nề ngồi xuống ghế, thở dài nói: “Hiện tại tôi vẫn đang chờ tin tức thêm từ nội gián, đồng thời cũng đang suy nghĩ. Tiểu Mã, cậu về cũng giúp tôi suy nghĩ kỹ, đối phó với lão cáo già Trác Huy, chúng ta phải nghiên cứu ra một kế hoạch hoàn chỉnh!”
“Vâng!”
…
Hai ngày nay, Mã Duệ không nhận được nhiệm vụ nào, Tiểu Binh vẫn ở bên cạnh anh.
Tuy nhiên, bây giờ trong đội liên phòng người của Mã Duệ chiếm đa số, anh không lo có kẻ dám bắt nạt Tiểu Binh.
Nhưng để Tiểu Binh ở lại ký túc xá lâu dài cũng không phải cách.
Căn nhà nhỏ từng thuê trước đây Mã Duệ không muốn ở nữa, anh định tìm một căn mới.
Trong hai ngày chờ tin của Đội trưởng La, tan ca Mã Duệ dẫn Tiểu Binh ra ngoài dạo, nhưng đều không tìm được nhà ưng ý.
Hôm nay vừa ăn trưa xong, Đội trưởng La gọi điện bảo Mã Duệ lên lầu.
Mã Duệ đẩy cửa bước vào văn phòng đội tuần cảnh, Đội trưởng La liền đón lên, còn đóng luôn cửa phòng.
Mã Duệ cũng giật mình, biết bên Đội trưởng La chắc chắn có tình hình mới rất quan trọng.
“Tiểu Mã, tin từ nội gián đã được xác nhận, thằng khốn Trác Huy thực sự đã ra khỏi Năm khu trung tâm, muốn gây thêm vài vụ. Hiện tại hắn và vài đồng bọn đang ẩn náu trong một khu nhà ổ chuột ở ngoại ô phía tây khu vực chờ quy hoạch.”
“Đã biết chỗ ẩn náu của Trác Huy, vậy tôi dẫn người đến bắt hắn là được chứ?”
“Không được, đơn giản thế à!”
“Tại sao?”
“Tiểu Mã, cậu không biết đâu, ngoại ô phía tây khu vực chờ quy hoạch là khu vực nghèo nhất trong toàn bộ khu vực chờ quy hoạch, còn gọi là khu ổ chuột. Đó là nơi ở của những kẻ dưới đáy, điều kiện sống cực kỳ tồi tàn, toàn nhà tôn thậm chí chỉ có lều bạt. Trong một khu vực nhỏ, phòng ốc chật chội, địa hình vô cùng phức tạp. Nếu chúng ta phái người đến bắt Trác Huy, e rằng không thể triển khai được, vì trong khu ổ chuột đường ngang ngõ dọc nhiều như lông trâu. Nói khó nghe, dù toàn bộ đội cảnh sát có xuất động, lọt vào khu ổ chuột, sợ rằng còn lạc đường, có ra được hay không cũng khó, huống chi bắt người…”
Nghe Đội trưởng La nói về khu ổ chuột ngoại ô phía tây khu vực chờ quy hoạch, không hiểu sao Mã Duệ chợt nhớ đến Cửu Long Thành Trại nổi tiếng ở Hồng Kông.
Nơi đó có một cái tên đáng sợ là “hang ổ nhân gian”, ngay cả ban ngày cảnh sát cũng không dám vào.
“Vì vậy, cấp trên Sở Cảnh vụ đã quyết định, trước tiên chúng ta sắp xếp một cảnh sát đột nhập vào khu ổ chuột ngoại ô phía tây, tiếp cận Trác Huy và đồng bọn của hắn, nắm rõ tình hình rồi mới hành động…”
“Nghĩa là cần một người làm nội gián?!” Mã Duệ nhăn mày hỏi.
“Đúng vậy,” Đội trưởng La nhìn về phía Mã Duệ, “Tiểu Mã, cậu đừng căng thẳng, nội gián chưa chắc đã chọn cậu. Tuy nhiên, tôi thấy cậu là người thích hợp nhất trong toàn Sở Cảnh vụ…”
“Tại sao?”
“Bởi vì cậu từ khu lưu dân mới đến, có thể nói là gương mặt mới, tùy tiện hóa trang một chút, trong khu vực chờ quy hoạch này càng không ai biết cậu. Hơn nữa, năng lực xử lý án và thủ đoạn của cậu không cần tôi nói nhiều, bản thân cậu rõ hơn, những cảnh sát khác thực sự không thể sánh được…”
Đội trưởng La đang đội cao mũ cho Mã Duệ. Mã Duệ không phải không dám nhận nhiệm vụ này, mà anh lo cho Tiểu Binh.
Hiện tại Tiểu Binh còn chưa an bài xong, nếu mình nhận nhiệm vụ len lỏi vào khu ổ chuột đó, không nói nguy hiểm, chỉ riêng thời gian e đã rất dài. Nói ngắn, nửa tháng mười ngày e cũng chưa chắc xong.
“Làm nội gián ở khu ổ chuột ngoại ô phía tây, đúng là khó khăn và cũng có rủi ro rất lớn. Mã Duệ, cậu có quyền từ chối, tôi lão La đây sẽ không làm khó cậu…”
“Tôi…”
Mã Duệ vừa định nói ra nỗi lo của mình thì bị Đội trưởng La cắt lời.
“Sao, sợ rồi?” Đội trưởng La cười hề hề nói đùa, “Nếu cậu có thể bắt được Trác Huy trước khi hắn ra tay cướp, thì Sở Cảnh vụ chúng ta đã phá được một vụ lớn tồn đọng. Chức vụ hiện tại của tôi e cũng có thể nhích lên một bậc, đến lúc đó, chức đội trưởng đội tuần cảnh sẽ bỏ trống. Mã Duệ, tôi dám đảm bảo, chỉ cần lão La này còn có tiếng nói, chức vị đó nhất định sẽ do cậu ngồi!”
“Tôi không sợ, mà là…”
Mã Duệ nhìn chằm chằm vào mắt Đội trưởng La, ánh mắt đó không phải từ chối hay sợ hãi, mà là lo lắng.
Đội trưởng La là người thông minh, ông liền hỏi: “Tiểu Mã, có nỗi lo gì đều có thể nói với tôi…”
