Chương 65: Phát hiện một thi thể
Qua ngày hôm sau, lão La đã xuất viện và quay lại Sở Cảnh vụ.
Đội trưởng La đúng là một người cứng cỏi, ở bệnh viện chịu không nổi, buồn chán khó chịu, chỉ nằm trên giường bệnh một ngày đã đến Sở Cảnh vụ làm việc.
Vừa vào văn phòng đội tuần cảnh, Đội trưởng La đã gọi Mã Duệ và Dương Lạt lại.
Sau đó, Mã Duệ báo cáo với lão La tình hình thẩm vấn Hắc Nha và Hồng Hà hôm qua, tiếc là không có phát hiện quan trọng nào.
Còn chuyện tối qua lão Miêu nói muốn liên lạc với Quải Thất ở khu ổ chuột phía Tây, Mã Duệ không nhắc tới.
Anh không cố tình giấu Đội trưởng La, mà vì lão Miêu lần đầu làm việc cho Mã Duệ, anh chưa hiểu rõ người này cũng không yên tâm, có liên lạc được Quải Thất hay không còn chưa biết.
Lỡ như nói nhiều, hứa chắc, mà cuối cùng bị lão Miêu cho leo cây thì chẳng làm được gì, sẽ thành ra mình thiếu năng lực.
Bây giờ, bên này anh vẫn chưa nhận được tin tức đáng tin cậy mà lão Miêu mang về, đương nhiên vẫn không nên phanh phui là hơn.
Đội trưởng La nghe xong, vẫn dùng giọng khích lệ nói với Mã Duệ và Dương Lạt: "Các cậu cũng đừng nản, Tra Huy sớm muộn cũng lọt lưới chúng ta..."
Xử lý đơn giản công việc trước mắt, Đội trưởng La không tiếp tục ở lại văn phòng, mà về nghỉ ngơi.
Mã Duệ chia tay Dương Lạt, xuống lầu về văn phòng đội liên phòng.
Vừa vào cửa, anh gọi Nhị Bính tới hỏi: "Lão Miêu vẫn chưa về à?"
Nhị Bính vẻ mặt đầy tâm sự nói: "Lão Miêu sáng sớm đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về, Mã ca, cậu nói xem thằng cha này có đáng tin không, không phải lấy hai nghìn tệ rồi ôm tiền chạy mất đấy chứ?"
Mã Duệ bị lời Nhị Bính chọc cười, anh cười nói: "Hây, lão Miêu thiếu tiền đến thế sao? Hai nghìn tệ đã khiến hắn mang đi trốn? Không đến mức đó chứ?"
"Hây, em đùa tí thôi..." Nhị Bính sờ đầu gáy cười.
...
Khoảng trưa, lão Miêu vẫn chưa về. Mã Duệ cầm hộp cơm chuẩn bị xuống nhà ăn.
Đúng lúc đó, lão Miêu từ cổng chính hớt hải chạy tới.
"Đội trưởng Mã... xảy ra chuyện rồi..."
Lão Miêu chạy hết hơi, mồ hôi đầy mặt.
Mã Duệ đang nóng lòng nên vội hỏi: "Lão Miêu, xảy ra chuyện gì? Anh liên lạc được Quải Thất chưa?!"
"Ừm ừm, tôi liên lạc được rồi, và tôi còn nhận được một tin, chính Quải Thất nói với tôi, ông ấy bảo... bảo Tra Huy đã chết..."
"Cái gì?!" Mã Duệ túm chặt cánh tay lão Miêu, "Anh nói lại lần nữa!"
"Tra Huy mà Đội trưởng La muốn bắt, hắn... hắn hiện tại đã chết rồi... thi thể còn ở trong khu ổ chuột..."
Nói thật, Mã Duệ nghe lão Miêu nói Tra Huy đã chết, anh không tin lắm.
Hơn nữa, trong khu ổ chuột phức tạp hỗn loạn như vậy, một ngày chết một hai người chẳng phải chuyện lớn gì, sao có thể phát hiện một thi thể đã cho rằng đó nhất định là Tra Huy?
"Đội trưởng Mã, anh không tin phải không?" Lão Miêu nhìn chằm chằm Mã Duệ hỏi.
"Phải, tôi cũng không tin lắm..." Mã Duệ gật đầu.
"Những lời này đều là Quải Thất nói với tôi qua điện thoại, mà tôi cũng không biết Tra Huy, nếu anh không tin, bây giờ anh đi cùng tôi đến khu ổ chuột, Quải Thất nói rồi, nếu người của Sở Cảnh vụ không lấy thi thể, ông ấy sẽ tìm chỗ đốt đi, không thể để thi thể thối rữa trong khu ổ chuột được..."
"Được, tôi đi xem ngay!"
"Tốt nhất anh nên kiếm một cái xe, phía Tây xa lắm, đạp xe chắc phải đến tối mới tới nơi..." Lão Miêu tốt bụng nhắc nhở.
"Được!"
Mã Duệ lôi máy bộ đàm ra, gọi cho Dương Lạt.
Nhanh chóng, trong máy bộ đàm phát ra giọng Dương Lạt, anh ta nói không rõ, hình như đang ăn trưa.
"Gọi làm gì thế, hây, Mã ca, mới mấy phút không gặp mà mày đã nhớ tao rồi à?" Dương Lạt nói vong mạng.
Mã Duệ nói với tốc độ nhanh: "Lạt tử, tôi vừa nhận tin, có người phát hiện một thi thể trong khu ổ chuột..."
"Quào, phát hiện thi thể thì liên quan gì đến tao? Tao đang ăn cơm đây? Mày nói với tao về thi thể à?!"
"Không phải, thi thể đó nghi là của Tra Huy!"
"Cái gì?! Mày bảo Tra Huy đã chết rồi? Không thể nào?!"
"Tôi cũng không tin, nên mày đi cùng tôi xem thử, lái xe đi!"
"Chà... mày muốn dùng xe thì nói thẳng, vòng vo làm gì. Xong rồi, mày đợi ở cổng lớn, tao ăn hết miếng này sẽ ra ga-ra lấy xe..."
"Nhanh lên!"
Mã Duệ không ra thẳng cổng Sở Cảnh vụ mà quay lại đội liên phòng, đặt hộp cơm xuống, mở kho vũ khí, lấy cây súng ngắn hai nòng tự chế từ trong kho ra kẹp bên hông.
Trước đây tay không có đồ bốc hỏa, giờ có rồi, thì mang theo, ít nhất có thể phòng thân.
Mã Duệ ấn ấn chiếc áo phồng lên, che dấu dấu vết giấu súng không rõ.
Rồi ngẩng đầu lên thấy lão Miêu đứng ở cửa, liền nói: "Lão Miêu, anh đi với tôi một chuyến!"
"Vâng!" Lão Miêu lập tức đồng ý.
...
Mười mấy phút sau, Mã Duệ và lão Miêu lên xe do Dương Lạt lái tới.
Dương Lạt vừa lái xe ra khỏi Sở Cảnh vụ vừa hỏi Mã Duệ: "Ai cho mày tin vậy? Không lẽ mày còn có nội gián trong khu ổ chuột à?!"
"Là lão Miêu cho tôi tin..."
"Lão Miêu? Thằng cha này à?" Dương Lạt quay đầu nhìn lão Miêu ngồi ghế sau với bộ mặt lem nhem, "Nó còn không rửa sạch mặt mình, thì làm sao có tin gì, có phải nó xoáy mày không đấy?"
Dương Lạt châm chọc lão Miêu chẳng kiêng nể gì, lão Miêu chỉ cười ngố.
Trong Sở Cảnh vụ, hầu hết cảnh sát đều sợ Dương Lạt, lão Miêu đương nhiên cũng sợ vị Đội trưởng Dương vào cửa sau này.
Lão Miêu không để bụng lời chế nhạo của Dương Lạt, vẫn lịch sự giải thích: "Tôi có người quen biết Quải Thất, tôi nghe tin từ miệng Quải Thất, có phải Tra Huy không, đến xem một cái là biết!"
Dương Lạt cười lạnh dọa lão Miêu: "Được thôi, nếu không phải thi thể Tra Huy, lão Miêu, tôi cho mày đẹp mặt!"
Mã Duệ vội nói: "Lạt tử, lão Miêu bây giờ là người nhà rồi!"
Dương Lạt lại nhìn lão Miêu: "Người nhà? Sau này rửa mặt sạch sẽ, tôi coi mày là người nhà..."
"Mày đừng có lảm nhảm nữa, lái xe cẩn thận!" Mã Duệ giục.
"Được rồi được rồi, tao bây giờ mở chế độ đua xe đây..."
Dương Lạt bắt đầu phóng với tốc độ của máy kéo, lần này có vẻ nhanh hơn tí.
Khoảng ba giờ chiều, tới khu ổ chuột phía Tây.
Cổng khu ổ chuột có mấy người đang vây xem, có người còn chỉ trỏ xuống đất, không biết đang bàn tán gì?
Dương Lạt đạp phanh, Mã Duệ và lão Miêu cùng nhảy xuống xe, Dương Lạt cũng chạy theo.
Không ngờ, đến gần dòm xuống, một thi thể bị vứt ở gốc tường, thậm chí không có vải trắng đậy.
Nhìn rõ ràng, thi thể đó quả thực đúng là Tra Huy.
Dương Lạt nổi nóng, xưng ra cái dáng của đội trưởng đội hình sự, hét to vào đám đông:
"Ai cho chúng mày động vào thi thể?!"
