Chương 84: Cứu Trận (Quà tặng thêm cho "Miêu Miêu Tháp Số 1")
Trên gò đất hoang, gió cuốn theo khói thuốc súng và bụi mù gào thét lướt qua.
Đầu ngón tay Lục Minh Uyên, linh năng cuộn trào, một luồng sáng bắn về phía tấm khiên S cấp. Linh năng đỉnh phong A cấp đổ vào, tấm khiên S cấp vốn đang bắt đầu nhấp nháy lập tức ngưng tụ thêm vài phần.
Phó Vân Lâm đứng bên trái hắn, bốn tấm thẻ vàng xoay quanh, mắt lúc nào cũng dõi theo động tĩnh dưới lòng đất.
Long Chiêu đứng bên phải, chiến hạm khóa tọa độ từ xa, pháo kích nổ ra nhiều vết nứt dưới lòng đất, ép thứ to lớn kia phải lộ diện.
Nhưng nó không ra.
Nó chỉ đâm.
Một lần, lại một lần.
Mỗi lần va chạm, mặt đất rên rỉ như không chịu nổi, vỏ trái đất nứt ra những đường như mạng nhện, ánh sáng dung nham le lói dưới sâu.
Tấm khiên gợn từng lớp sóng, gần như trở nên trong suốt, nhưng vẫn chưa vỡ.
Ba người đứng trên đỉnh gò hoang, gió cát phả vào mặt, áo bào phần phật.
"Tấm khiên... còn chịu được bao lâu?" Giọng Phó Vân Lâm khàn đặc, hắn không chắc bộ thẻ A của mình có thể ngăn được nó bao lâu.
A cấp,
và S cấp, khoảng cách thật sự quá lớn.
Nếu nói C cấp đến B cấp chỉ khiến Linh Khả Sư thoát khỏi phạm trù con người. Thì A cấp đến S cấp là để Linh Khả Sư chạm đến sức mạnh của thần.
Dời non lấp biển, thu đất thành tấc, thay đổi khí hậu trời đất...
A cấp đối với S cấp, ngay cả con sâu cũng không bằng.
Thứ có thể tùy tiện bóp chết.
Ba người bọn họ chỉ đang giãy chết, nhưng không một ai muốn bỏ chạy.
"Ba phút, nhiều nhất năm phút." Lục Minh Uyên trầm giọng, chiếc mặt nạ thong dong đã sớm vỡ tan, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vùng đất cuộn trào bên ngoài tấm khiên, "Mẹ kiếp, trên tinh cầu G-725 sao lại có một con Trùng tướng!"
Ánh mắt Long Chiêu lạnh lẽo, cô buông tay đang nhập lệnh, ngược lại thúc giục linh năng, xung quanh dần hiện ra hàng trăm hàng ngàn mũi băng.
Rồi bước ra ngoài tấm khiên.
Phó Vân Lâm đột ngột quay đầu, "Cô làm gì vậy!"
"Không thể kéo dài thêm được nữa." Long Chiêu cụp mắt xuống, "Nếu thật sự để nó phá vỡ tấm khiên, mấy chục triệu người ở khu 10 sẽ trở thành thức ăn cho nó."
"Nó vừa mới tiến giai, cảnh giới chưa ổn định, chúng ta chỉ có cơ hội này."
Phó Vân Lâm nhìn những mũi băng ngưng tụ quanh người Long Chiêu, lại nhìn ra ngoài tấm khiên, nơi năng lượng dưới lòng đất cuộn trào như sóng thần.
Hắn biết, Long Chiêu nói đúng.
Không thể kéo dài thêm được nữa.
Nhưng cách của cô quá mạo hiểm.
Đem băng châm bắn vào lòng đất, rồi lấy bản thân làm mồi, ép Trùng tướng phải chui lên. Cuối cùng, đợi thứ đó bị ép lên mặt đất, lại dùng chiến hạm từ xa nhân lúc nó phá đất mà phát động một đòn chí mạng.
Quá nguy hiểm, cô tuyệt đối không thể sống sót dưới sự tấn công chung của Trùng tướng và pháo diệt tinh.
"Cô điên rồi sao?" Phó Vân Lâm nghiến răng, gào lên, "Cô định lấy mạng để lấp đấy à!"
"Chứ sao?" Long Chiêu đã đến bên mép tấm khiên, nhẹ nhàng bước ra ngoài. Đầu ngón tay vạch một đường, ngàn mũi băng đổi hướng, đều cắm sâu vào lòng đất, "Đợi nó hoàn toàn thích nghi với cái vỏ này? Đợi nó từ Công trùng lột xác thành Trùng tướng? Đến lúc đó, đừng nói khu 10, cả tinh cầu sẽ trở thành thức ăn của nó!"
Lục Minh Uyên im lặng, hai tay kết ấn càng nhanh, linh năng ngưng tụ thành một luồng sáng trong lòng bàn tay, không ngừng đổ vào vết nứt của tấm khiên. Sắc mặt hắn đã tái nhợt, linh năng A cấp đang cạn kiệt với tốc độ chóng mặt.
Gió càng lớn.
Cát đá như dao, cắt vào mặt đau rát.
Phó Vân Lâm nhắm mắt.
Ba giây sau, hắn mở ra, trong mắt không còn do dự.
"Vậy thì—" hắn thì thầm, giọng nhẹ như gió, "đánh cược một phen."
Hắn giơ tay phải lên, năm ngón xòe ra, bốn tấm thẻ vàng xoay tròn trong lòng bàn tay, ánh vàng bùng nổ, xé toạc bầu trời u ám trên gò hoang.
"Triệu—"
Một tiếng quát vang, vang khắp trời đất.
Các tấm thẻ bay ra ngoài, ngưng tụ thành bốn bóng ảnh khổng lồ.
Thân hình cao mười hai mét chống trời, mắt mở trừng trừng, uy áp như vực sâu.
Một người, ôm đàn tỳ bà, đứng bên cạnh Thanh Long, quanh người vây quanh ánh sáng thanh âm, sóng âm hóa thành tấm khiên vô hình.
Một người, cầm cự kiếm xanh, mắt giận như điện, mũi kiếm chỉ thẳng xuống lòng đất, linh năng rót vào, kiếm khí xông lên trời, trên không ngưng tụ thành một vết sét đỏ, sẵn sàng bắn ra.
Một người, tay quấn mãng xà đỏ, mắt như chuông đồng, có thể nhìn thấu mọi hư ảo trên đời. Hắn đột nhiên mở to mắt, một luồng kim quang bắn vào lòng đất, xuyên qua tầng đá, nhìn thẳng vào bản thể của thứ to lớn kia.
Một người, giơ cao bảo tán, mặt tán hoa văn vàng chảy, trong nháy mắt kim quang rực rỡ, hóa thành một màn sáng như vòm trời, bao phủ cả một vùng trời đất này.
Linh năng trong tay Long Chiêu xoay chuyển, ngàn luồng hàn quang theo sự dẫn dắt của linh năng cô, đâm vào khe nứt yếu nhất dưới lòng đất.
Đó là kết cấu nhiệt ảnh mà Long Chiêu dùng trí não soi ra, cũng là phần yếu nhất của con sâu này.
Trùng tướng vừa mới tiến giai, thần trí chưa ổn định, vỏ xác và mạch đất chưa hoàn toàn tách rời. Nếu lúc này kích nổ băng châm, đủ để xé toạc thần kinh trung khu của nó, ép nó phá đất.
Nhưng cô cũng biết, nó sẽ không một mình chịu chết.
Mặt đất ầm ầm nổ tung, Long Chiêu bị lực xung kích đẩy ngã về sau.
Một bóng đen như mực từ lòng đất lao ra, mang theo hơi thở dung nham và máu thối, đâm lên trời.
Đó là một con sâu khổng lồ toàn thân phủ giáp hắc diệu, sáu chân như dao, đuôi cong vút lên. Mắt kép ánh đỏ rực, nhìn bốn Thiên Vương trước mặt như những món đồ chơi Lego.
Nhân trùng không để ý, mà ngẩng đầu nhìn lên trời.
Vừa ló đầu, nó đã nhận ra tọa độ bị chiến hạm khóa chặt.
Thứ pháo diệt tinh có thể làm bốc hơi dị thú A cấp kia, đã nạp năng lượng xong trên quỹ đạo.
Long Chiêu khi nhìn thấy con sâu cao mấy trăm mét này, liền biết mình đã phán đoán sai.
Nó không phải Trùng tướng đang đột phá thành S cấp, mà là Nhân trùng đã đột phá được mấy ngày rồi.
Tinh thần lực khổng lồ của Nhân trùng kéo dài lên trên, không tốn chút sức nào đã thay đổi hướng tấn công của pháo diệt tinh. Luồng sáng đó trên không trung cứng rắn lệch sang trái 30 độ, ngược lại bắn trúng tấm khiên S cấp.
Dưới đòn oanh kích của pháo diệt tinh chệch hướng đó, tấm khiên phát ra một tiếng giòn tan, màn sáng như thủy tinh vỡ vụn từng mảnh.
Những vết nứt như mạng nhện lan rộng trên không trung, cuối cùng ầm ầm nổ tung, hóa thành vô số mảnh sáng, theo gió tan biến.
Khu 10, không còn lá chắn.
Tất cả mọi người sẽ trở thành bữa tiệc buffet cho con sâu S cấp này.
Cuồng phong cuốn theo hơi thở dung nham và mùi máu thối phả vào mặt, con sâu khổng lồ cao mấy trăm mét lơ lửng giữa không trung, giáp hắc diệu dưới ánh tà dương ánh lên vẻ sáng lạnh như sắt.
Sáu chân khẽ động, không gian liền rung chuyển; đuôi cong khẽ vẫy, xé toạc luồng khí phát ra tiếng rít the thé.
Nhân trùng từ từ cúi đầu, mắt kép đỏ rực quét qua ba người, như đang nhìn ba con kiến hôi đang giãy chết.
Bóng ảnh bốn Thiên Vương trước mặt nó trở nên nhỏ bé đến đáng thương, Thanh Long gầm giận, kiếm khí lôi đình, huyền nhãn phá vọng, bảo tán kim quang.
Tất cả các đòn tấn công đập vào lớp giáp dày cộp kia, ngay cả gợn sóng cũng không tạo ra, liền như tuyết rơi vào nước sôi, tan biến hết. Sau đó Nhân trùng chỉ cần quét một cái chân trước.
Bốn bóng ảnh toàn bộ tiêu tán.
Phó Vân Lâm vì bốn tấm thẻ đồng thời vỡ nát mà trực tiếp hôn mê.
Lục Minh Uyên hai tay đột ngột vỗ xuống đất, luồng sáng cuối cùng rót vào mạch đất, cố gắng tái lập trận văn phòng ngự còn sót lại, nhưng đã muộn.
Long Chiêu ngẩng đầu nhìn bóng ảnh che trời lấp đất kia, giao diện điều khiển từ xa của chiến hạm trước mắt cô nhấp nháy đèn đỏ.
【Khóa mục tiêu thất bại, trường lực tinh thần của mục tiêu can nhiễu quá mạnh.】
Cô nhắm mắt, khẽ thì thầm: "Kết thúc rồi..."
Ngay trong khoảnh khắc chết lặng đó—
Một tiếng hươu kêu trong trẻo, như từ chân trời vọng lại.
Như sấm xuân phá băng, như chuông sớm xua sương.
Phong Nhiêu Huyền Lộc từ cuối chân trời phi phong mà đến.
Trên lưng Huyền Lộc, một người mặc áo đen ngồi đó, áo bào theo gió phất phới.
————
"Thủy Oánh Oánh" còn một lần tăng thêm nữa, mai sẽ đăng.
