Chương 66: Không ngại đụng luôn cả hai người
Thấy vẫn chưa hả giận, cô lại lái xe tiến thêm một đoạn, rồi lùi lại, húc mạnh một cái.
“Á! Xe của tôi, tôi sẽ giết cô. Á…”
Cú vừa rồi khiến Trương Na choáng váng, đến cả tiếng hét cũng quên mất. Lúc này Lâm Duyệt lại đâm tới, cô ta mới hoàn hồn, vội vàng chạy tới xem xe.
Lâm Duyệt mặc kệ, lại đạp ga hết cỡ, lao thẳng về phía trước. Chiếc siêu xe chắn trước mặt bị húc văng sang một bên, rồi đâm vào xe đỗ bên đường khiến chiếc đó hỏng hẳn, còn xe của Lâm Duyệt chỉ bị xước nhẹ một chút sơn.
“Mẹ kiếp, chiếc xe tôi thích nhất.” Vân Trạch Thần trợn mắt.
Ông già đã cảnh cáo hắn rồi, nếu xe này hỏng thêm lần nữa thì sẽ không cho hắn xe nữa. Thời mạt thế này, ra ngoài đã khó, hắn biết kiếm xe ở đâu.
“Vân thiếu, anh xem người phụ nữ này đi, mau đuổi cô ta ra khỏi căn cứ, giết cô ta đi.” Xinh đẹp như vậy mà lại là con hồ ly tinh quyến rũ, còn làm hỏng xe của cô ta, đáng chết.
Trương Na thấy xe yêu quý của mình hết cứu, lại chạy tới bên Vân Trạch Thần, ôm lấy cánh tay hắn làm nũng.
Vân Trạch Thần lúc này đúng là đang tức giận, nhưng càng không muốn bị Trương Na dính lấy, vội rút tay về: “Nói thì nói, đừng động tay động chân.”
Người phụ nữ này còn phiền phức hơn cả chiếc xe hỏng.
Húc văng xe của Vân Trạch Thần xong, Lâm Duyệt tắt máy dừng lại. Lúc này nhìn gương chiếu hậu, thấy Trương Na và Vân Trạch Thần lại đứng cạnh nhau, nhớ tới lời Trương Na vừa hét, Lâm Duyệt lại khởi động xe, tăng tốc lao thẳng về phía hai người.
Thấy sắp đâm tới, cô mới kịp đạp phanh. Đuôi xe chỉ cách hai người hai centimet. Nếu phanh xe kém một chút, hoặc cô phản ứng chậm một chút, hôm nay hai người không chết cũng bị thương nặng.
Trương Na trơ mắt nhìn xe lùi về phía mình, mắt trợn tròn, hoàn toàn mất tiếng. Sau khi xe dừng lại, dưới người cô ta tỏa ra mùi nước tiểu, rồi mềm nhũn ngã xuống đất.
Vân Trạch Thần ngửi thấy mùi, ghét bỏ nhảy sang một bên, không chút nể mặt Trương Na: “Lớn thế rồi mà còn đái dầm, thật mất mặt.”
Lâm Duyệt không quan tâm hai người phản ứng thế nào, dứt khoát hạ cửa kính, nghiêng người ra cửa sổ, qua gương chiếu hậu nhìn hai người phía sau.
“Vân tiên sinh, Trương tiểu thư, lần sau còn có việc yêu cầu đụng xe, tôi không ngại đụng luôn cả hai người.” Lâm Duyệt nói không nhanh không chậm, nói xong liền lái xe rời đi.
Cô không gây chuyện, nhưng cũng không sợ chuyện. Ai tới gây xui xẻo, cô không ngại dùng chút thủ đoạn đặc biệt. Cùng lắm thì không ở căn cứ này nữa, cả Tung Của đâu phải chỉ có một căn cứ.
Vân Trạch Thần còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Lâm Duyệt lái xe đi thẳng, tức đến bật cười.
Mẹ nó, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng chịu cục tức nào như vậy. Chờ đấy, hắn nhất định sẽ bảo ông già đuổi cô ta ra khỏi Căn cứ Ngọc Tuyền.
Vân Trạch Thần thầm thề trong lòng, hoàn toàn không thấy việc dựa vào bố có gì không tốt.
Bên này, Lâm Duyệt lái xe ra khỏi khu biệt thự, đi thẳng tới chợ, hy vọng có thể nhặt nhạnh thêm chút đồ. Dù sao cô cũng không thể đi từng nhà hỏi “nhà anh có đồ cổ không”.
Tới chợ, Lâm Duyệt không giấu Thương Lang và Tuyết Lang, dẫn thẳng hai con sói lớn xuống xe.
Vừa vào chợ, ánh mắt mọi người đều dồn về phía Thương Lang và Tuyết Lang, có kẻ sợ hãi, có kẻ tham lam, cũng có người không để tâm, nhưng nhiều nhất là ghen tị, muốn nuốt sống hai con sói.
Bọn họ đã quá lâu không được ăn thịt. Hai con này nuôi béo thế, chắc chắn có nhiều thịt, đủ cho mấy người ăn một bữa no nê.
Lâm Duyệt đi bình thường, không để ý ánh mắt của những người này.
Thương Lang và Tuyết Lang là đồng đội của cô, không thể nhốt mãi không thả ra. Đối mặt với người khác chỉ là chuyện sớm muộn.
Trên chợ vẫn là những thứ linh tinh nhặt từ trong tuyết, Lâm Duyệt xem một lúc, thấy không có gì hữu ích với mình.
Cô lại vào siêu thị xem, bên trong đã có bán ngô chịu lạnh, khoai tây chịu lạnh, khoai lang chịu lạnh, không đắt, một cân đều sáu điểm tích lũy, đổi cho siêu thị là bốn điểm một cân.
Một vào một ra, siêu thị lời hai điểm.
Lâm Duyệt nghĩ một chút, đổi một cân khoai tây, một cân khoai lang và một cân ngô. Cô muốn nếm thử xem người ta trồng khác cô trồng thế nào, sau đó tính toán tiếp.
Đổi xong đồ, Lâm Duyệt dẫn hai con sói tới bãi đỗ xe, cô muốn tới đại sảnh hành chính xem căn cứ có thứ gì mới đáng đổi không.
Tới trước đại sảnh hành chính, Lâm Duyệt đỗ xe, dẫn hai con sói xuống, lập tức nhận được ánh mắt y như trước.
Vẫn không để ý, một người hai sói đi vào đại sảnh hành chính.
Ban ngày đại sảnh hành chính khá đông người, nhưng may là mọi người đều tới làm việc, không ồn ào lắm.
Đã lâu cô không tới, trong đại sảnh hành chính treo một màn hình điện tử, trên đó chạy chữ giới thiệu một số vật phẩm lớn mà căn cứ có thể đổi.
Tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, hai con sói ngồi hai bên cô, cả ba cùng ngẩng đầu nhìn màn hình lớn. Những người khác thấy tổ hợp này đều lặng lẽ tránh xa.
Nhưng chỉ xem được một lúc, trong đại sảnh đột nhiên ồn ào.
Nghe tiếng cãi vã, Lâm Duyệt quay đầu, thấy Dương Ninh đang tranh cãi với một người đàn ông.
Chính xác mà nói, không phải tranh cãi, mà là Dương Ninh bị mắng một chiều.
Người đàn ông mắng trông văn nhã, nhưng mắng người không hề nể nang: “Cậu thanh niên này, tôi đã nói là tôi không có gì để thưởng cho cậu, mà cậu cứ bắt tôi đánh giá tốt, cậu định lừa tôi à? Cậu ra ngoài ăn vạ thế này, người nhà cậu biết không? Cậu đạo đức bại hoại, chỉ nghĩ tới không làm mà hưởng, sao nuôi nổi người nhà? Loại người như cậu là cặn bã của xã hội, sống thì lãng phí không khí, chết thì lãng phí đất đai…”
Dương Ninh bị mắng đến đỏ mặt, nghẹn nửa ngày cũng không biết nói gì.
Vừa rồi cậu tiếp đón người này, dẫn tới đây, người này nói không cần cậu nữa. Cậu làm theo quy trình, muốn người này cho mình một đánh giá năm sao.
Kết quả vừa nói ra yêu cầu, đối phương liền nói cậu muốn thưởng, muốn không làm mà hưởng. Cậu chỉ muốn một đánh giá tốt, không hề có ý đòi đồ.
Cậu nghĩ không cần đánh giá này nữa, định đi luôn, không ngờ người này lại kéo cậu không cho đi. Cậu thật sự có lý cũng không nói rõ được.
Lâm Duyệt xem một lúc, thấy người đó không có ý dừng lại, trong đại sảnh ồn ào, bèn đứng dậy đi tới chỗ hai người.
“Tuyết Lang, tách ra.” Lâm Duyệt mất kiên nhẫn nhìn người đang kéo Dương Ninh.
Tai có vấn đề, hiểu biết có vấn đề, con người cũng có vấn đề.
Cô thấy không phải Dương Ninh muốn lừa hắn, mà là hắn thấy Dương Ninh tuổi còn nhỏ, nảy sinh ý định lừa cậu.
Tuyết Lang nhận lệnh, lập tức lao tới, há miệng cắn về phía tay người đàn ông đang kéo Dương Ninh. Tuy nhìn hung dữ nhưng Tuyết Lang không định cắn thật, chỉ làm bộ dọa thôi.
“Á! Có sói!” Người đàn ông lập tức buông tay, lùi lại.
Tuyết Lang không định cắn tiếp, cũng mặc hắn, chỉ đứng bên cạnh Dương Ninh, như thể nếu hắn còn tới sẽ cắn chết.
Sói của người dọn phân, không muốn cắn chết.
Dương Ninh đây là lần thứ hai thấy Tuyết Lang. Lần trước đi làm giúp, hai con sói vẫn luôn không xuất hiện. Tuy đã gặp một lần nhưng cậu vẫn hơi sợ.
