Chương 82: So xem ai có chó không
“Lâm Duyệt, đồ tiện nhân không biết điều!” Trương Na cuối cùng cũng tìm lại được giọng, tức giận hét lên.
“Tiện nhân gọi ai?” Lâm Duyệt cười nhạt hỏi.
“Tiện nhân gọi cô.” Trương Na không nghĩ ngợi gì, buột miệng đáp.
Người trong phòng khách nhà họ Vân không nhịn được, bật cười. Trương Na lúc này mới kịp phản ứng, biết mình bị chơi xỏ.
Lâm Duyệt không có hứng xem trò cười, quay người bỏ đi.
“Lâm Duyệt, tao giết mày!” Lâm Duyệt đã bước ra tới cửa, Trương Na đột nhiên gào lên, rồi kéo con chó chăn cừu của mình đuổi theo.
Lâm Duyệt ra khỏi cổng lớn, đi về phía xe của mình, bỗng nghe thấy tiếng bước chân phía sau, đang nhắm thẳng về phía cô, cùng với đó là tiếng chó sủa.
Tiếng chó sủa ngày càng gần, Lâm Duyệt nhanh nhẹn né tránh, tiện thể đá một cước, con chó chăn cừu bị cô đá lăn ra.
Con chó chăn cừu của Trương Na là giống chó chăn cừu nước D, thường được gọi là chó chăn D, lại được ăn uống đầy đủ nên thân hình to lớn, răng sắc nhọn, nếu bị nó cắn một miếng, thịt sẽ bị xé toạc ngay.
Ánh mắt Lâm Duyệt hoàn toàn lạnh đi.
Mọi người đều chỉ đấu khẩu, cô có thể nghe, nhưng kẻ khơi mào lại không chơi nổi, dám thả chó cắn cô.
“Trương tiểu thư, cô muốn so xem ai có chó không?”
“Hừ, thì sao, được Tiểu Đức của tôi cắn là phúc của cô. Tiểu Đức, cắn con tiện nhân này.” Trương Na phớt lờ việc Lâm Duyệt vừa đá con chó chăn cừu ra, chỉ cho rằng Lâm Duyệt gặp may, tình cờ né được mà thôi.
Tiểu Đức của cô ta đã cắn bao nhiêu người, chưa từng thất thủ, cắn chết cắn bị thương cùng lắm thì đền chút tiền, mà bây giờ, cắn chết Lâm Duyệt cô ta còn không phải đền.
Con chó chăn cừu bị Lâm Duyệt đá một cước vẫn chưa hoàn hồn, nhất thời không đứng dậy nổi.
Lâm Duyệt liếc con chó chăn cừu, rồi nhìn Trương Na: “Trương tiểu thư chắc chắn muốn so xem ai có chó không?”
Lâm Duyệt không biết Trương Na nghĩ gì, lần trước đâm xe, Thương Lang và Tuyết Lang đã ở trên xe, còn khẽ gầm gừ, cô thì đứng ngay bên cạnh, dù tầm nhìn bị Vân Trạch Thần che khuất, lẽ nào lại không nghe thấy tiếng, vậy mà còn dám so chó với cô.
“Tiểu Đức, cắn chết cô ta.” Trương Na không đáp lời Lâm Duyệt, trực tiếp ra lệnh cho con chó chăn cừu.
Lâm Duyệt huýt sáo một tiếng, Thương Lang và Tuyết Lang vốn đang yên lặng trên xe lập tức tự mở cửa xe, nhanh chóng chạy về phía Lâm Duyệt, đứng ngay bên cạnh cô.
“Đi, chơi với con chó nhỏ kia một chút, còn cô gái kia nữa, cứ thoải mái mà chơi.”
Không phải muốn chơi sao? Vậy cô để Trương Na chơi cho đã.
Hai con được lệnh, lập tức phóng đi, Thương Lang lao về phía con chó chăn cừu vừa đứng dậy, Tuyết Lang thì chạy về phía Trương Na.
Chẳng bao lâu, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp sân.
Người trong nhà vốn định xem trò vui của Lâm Duyệt, không ngờ lại có màn lật ngược, trò vui biến thành của nhà họ Trương.
Mặt cha Trương Na lập tức trắng bệch, ông ta vốn nghĩ Lâm Duyệt chắc chắn sẽ bị Tiểu Đức cắn, thật không ngờ cô lại né được, còn có hai con sói, tình thế đảo ngược hoàn toàn.
Ông ta vội vàng chạy ra, muốn cứu con gái khỏi miệng sói, nhưng lại sợ mình bị Tuyết Lang cắn, chỉ có thể đứng bên cạnh gào khóc.
“Na Na, Na Na… Lâm Duyệt, đồ tiện nhân, mau bảo con súc sinh của cô thả con gái tôi ra, không thì tôi không để yên cho cô đâu.”
Lâm Duyệt khoanh tay trước ngực, không có ý gọi hai con về.
Đừng thấy hai con cắn dữ, thực ra đều không ra đòn chí mạng, chỉ là chảy chút máu, trầy chút da, còn trong tình huống này có chữa được hay không, cô không chắc.
“Trương tiên sinh, khi con gái ông sai chó cắn tôi, ông không ra, bây giờ chạy ra giả vờ tình cha con sâu nặng, thật sự coi Lâm Duyệt tôi là đồ ngốc, để mặc các người muốn nắn thế nào thì nắn sao?”
Bây giờ cô không có sở thích nào khác, chỉ thích có thù thì báo, đặc biệt là loại muốn gây tổn hại thực sự cho cô, cô không thể nhịn dù chỉ một chút.
“Lâm tiểu thư, có thể nể mặt tôi, thả Trương tiểu thư ra không? Cô ấy cũng đã nhận trừng phạt rồi, đừng đuổi cùng giết tận nữa.” Vân Trạch Thần thấy tình hình thực sự không kiểm soát được, vội sai người đi gọi ông nội mình, còn mình thì hấp tấp chạy ra khuyên can.
Bây giờ anh ta đã hiểu, Lâm Duyệt thật sự không thể trêu vào, có chuyện cô thật sự dám động thủ, lần trước đâm xe không phải nhất thời xúc động.
“Mặt Vân thiếu tôi không thấy, không cho được.” Vừa rồi trong phòng khách còn không nể mặt cô, cô dựa vào đâu mà phải nể mặt anh ta.
Vân Trạch Thần lộ vẻ lúng túng.
Vừa rồi chính anh ta đắc tội với người ta, Lâm Duyệt nói vậy cũng không quá đáng, nhưng đã đến nước này, nếu anh ta không làm gì, để mặc tình hình nghiêm trọng thêm, lát nữa e rằng sẽ bị ông nội và cha lột da.
Nhưng chưa kịp nói thêm câu nào, ông nội nhà họ Vân đã chống gậy, được cha Vân dìu tới.
Hai người đều nhìn Vân Trạch Thần, vẻ mặt hận sắt không thành thép.
Chút chuyện nhỏ vậy cũng làm không xong, còn dám không nghe lời, muốn gây khó dễ cho người ta. Nếu không phải con ruột và chỉ có một đứa, chắc đã bóp chết từ lâu rồi.
“Lâm tiểu thư, cháu trai tôi vô tri, đắc tội với Lâm tiểu thư, tôi ở đây thay nó xin lỗi Lâm tiểu thư. Nhưng dù sao đây cũng là đất nhà họ Vân, Lâm tiểu thư có thể nương tay, đừng làm bẩn đất nhà họ Vân được không.” Vân lão gia nói.
Lâm Duyệt nhìn Vân lão gia, sắc mặt như thường, không chút dao động.
Nhà họ Vân là giàu nhất nước Hạ, tuy chỉ là thương nhân, nhưng trong giới chính trị có người, nên vừa có tiền vừa có quyền.
Vân lão gia lúc này giọng điệu vẫn khá ôn hòa, mang theo giọng thương lượng, không ra vẻ kẻ cả ngay từ đầu, Lâm Duyệt nghe thấy thoải mái, bèn gọi hai con sói về.
“Thương Lang, Tuyết Lang, về.”
Hai con sói nghe tiếng, lập tức buông con mồi, chạy về bên cạnh Lâm Duyệt.
Lúc này, con chó chăn cừu trên mặt đất đã thoi thóp, trông như sắp chết đến nơi.
Còn Trương Na nằm co ro trên đất, cố che mặt, trên đùi và chân đều có vết thương do Tuyết Lang cắn, trông thật kinh hoàng, nếu không có quần áo dày cản lại, thịt trên người đã bị xé toạc vài miếng rồi.
“Đa tạ Lâm tiểu thư đã để lại thể diện cho lão già này.” Vân lão gia cảm ơn chân thành.
“Không cần cảm ơn. Vân lão gia, nhà họ Vân muốn lập đội tuần tra, nhà tôi không tham gia, sau này đội tuần tra cũng không cần đến gần nhà tôi tuần tra, chuyện của các người, tôi cũng không tham gia, mong ông quản lý Vân thiếu cho tốt, đừng gây chuyện với tôi, nếu không đừng trách tôi không nể mặt ông.”
Trước đây cô là người kính già yêu trẻ, nhưng bây giờ, cô không có đức tính đó.
“Được, Lâm tiểu thư một mình một cô gái, đúng là không tiện tham gia tuần tra, dù Lâm tiểu thư có tham gia hay không, đội tuần tra vẫn sẽ phụ trách khu vực quanh nhà Lâm tiểu thư.”
“Không cần, đừng đến làm phiền tôi là được, lão gia, không có việc gì thì tôi đi đây.” Bây giờ cô không muốn dính dáng đến ai.
Không cho người khác cơ hội nói gì thêm, Lâm Duyệt gọi hai con lên xe, mình cũng ngồi vào ghế lái, phóng xe đi thẳng.
“Các vị, đã có kết luận rồi, vậy mọi người hãy làm tốt chuyện này, để an ninh khu biệt thự của chúng ta tốt hơn. Mọi người nhanh chóng chọn người, không có việc gì thì giải tán đi!”
Những người khác nghe Vân lão gia nói vậy, cũng không ở lại nữa, đều lên xe, về nhà chọn người.
Đợi mọi người đi hết, Vân lão gia mới nhìn cha con nhà họ Trương vẫn đang gào khóc, hứa sẽ cho họ bác sĩ tốt nhất và thuốc cần thiết, đồng thời bồi thường.
Sau đó, Vân lão gia không cần cha Vân dìu nữa, trực tiếp bước tới túm tai Vân Trạch Thần kéo vào nhà.
