Chương 58: Bên cạnh người cóc, bàn chuyện ăn ếch
Trang Mặc điều khiển một chiếc máy bay giấy đâm vào mắt người cóc, nhưng người cóc đó vẫn không phản ứng gì.
Trang Mặc thở phào một hơi.
Biên Thập Tam cuối cùng cũng buông tay khỏi con dao tròn.
Ngụy Văn Hải vẫn còn run cầm cập. Anh ta đã thấy qua đám dị chủng, nhưng con quái vật không biết là cóc hay người này thì đây là lần đầu tiên. Cái không biết bao giờ cũng đáng sợ hơn. Anh ta cố giữ giọng bình tĩnh, hỏi: “Chết… rồi à?”
Trang Mặc gật đầu: “Chắc là chết rồi.”
Anh dùng máy bay giấy để thử là vì thận trọng. Bị cắt loạn xạ và đốt cháy như vậy, nội tạng của người cóc đã tan nát cả rồi, không chết mới lạ.
Ngụy Văn Hải lúc này mới thò đầu ra từ sau lưng Hồ Hạ: “Đây là loại cóc biến dị mới gì vậy, đồng hồ cũng quét không ra, tôi thấy ít nhất cũng phải cấp năm, không, cấp sáu!”
Trang Mặc vẻ mặt nghiêm túc, anh đoán căn bản đây không phải cóc biến dị gì cả, nhưng anh không nói ra suy đoán của mình.
Anh bước tới, muốn quan sát kỹ người cóc một chút.
Đội trưởng đội tuần tra lúc này đang gật đầu với Tống Ngọc Long: “Xác nhận chết hẳn rồi.”
Mấy người trong đội tuần tra thấy bọn họ đi tới, liền nhiệt tình chào hỏi.
“Này anh bạn, mấy chiếc máy bay giấy lúc nãy thần thật đấy!”
“Anh trai ơi, lúc nãy máy bay giấy biến thành bạch tuộc tám chân kiểu gì vậy, biến lại lần nữa cho em xem được không?”
“Đây là vũ khí mới nổi lên ở khu an toàn à? Mua bao nhiêu điểm tích lũy vậy?”
Nhưng người bị bọn họ vây quanh hỏi dồn dập không phải Trang Mặc, mà là Biên Thập Tam.
Cũng không trách họ nhận nhầm người. Lúc chiến đấu, họ chỉ nghe thấy tiếng, chứ không biết là ai nói. Giờ thấy Biên Thập Tam trên áo có gắn huy hiệu “đội trưởng”, tự nhiên nghĩ người chỉ huy là Biên Thập Tam.
Chỉ có đội trưởng đội tuần tra thứ ba là đưa tay về phía Trang Mặc, cười nói: “Đội trưởng đội tuần tra thứ ba khu phế tích E, hệ Hỏa cấp C, Tần Tương Dương.”
Tuy người kia có huy hiệu đội trưởng, nhưng khi nhóm tân sinh viên này đi tới, rõ ràng là vây quanh chàng trai có làn da màu lúa mì này.
Hơn nữa, anh ta để ý thấy ánh mắt của Tống Ngọc Long cũng luôn dán vào người này.
Trang Mặc đưa tay phải ra bắt: “Tân sinh viên hệ Mộc, Học viện Dị năng Liên bang, Trang Mặc.”
Mọi người trong đội tuần tra đều thấy lạ, không biết đội trưởng có phải nhận nhầm người rồi không. Nhưng họ cũng không ngu đến mức chất vấn đội trưởng trước mặt người ngoài.
Tống Ngọc Long khoác vai Trang Mặc, vẻ mặt như bậc đàn anh dặn dò: “Cậu mới cấp F, sau này gặp nguy hiểm đừng có xông lên trước. Lỡ con quái vật này lao vào cậu thì sao? Nếu cậu có mệnh hệ gì, tôi ăn nói sao với thầy Hoàng, cô Tưởng, thầy Hàn, hiệu trưởng Chu đây?”
Trang Mặc: “…”
Anh cũng có xông lên đâu, chỉ là điều khiển từ xa thôi mà.
Anh cũng chẳng tranh cãi với Tống Ngọc Long, chủ yếu là vì Tống Ngọc Long mà nói chuyện thì không bao giờ dứt.
“Vâng, tôi biết rồi.” Trang Mặc đáp cho xong chuyện.
Tống Ngọc Long lúc này mới hài lòng.
Các thành viên đội tuần tra: “…”
Năm nào chả có vài tân sinh viên chết trong đợt rèn luyện, thằng Trang Mặc này có lai lịch gì mà xảy ra chuyện lại khó ăn nói đến vậy?
Cũng chưa nghe nói đại gia tộc nào họ Trang cả.
Mà anh ta có xông lên đâu! Rõ ràng là đợi quái vật chết rồi mới thong thả bước tới mà!
Tần Tương Dương nghe Tống Ngọc Long nói vậy, càng khẳng định suy đoán của mình, thằng nhóc tên Trang Mặc này chắc là người thức tỉnh dị năng đặc biệt.
Tuy dị năng đặc biệt của cậu ta trông có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng bất kể là dị năng đặc biệt gì thì cũng vô cùng quý giá.
Trang Mặc đứng bên cạnh Tống Ngọc Long, quan sát người cóc dưới đất. Ngoài đầu, tay và chân ra, đúng thật là toàn bộ đều là nội tạng của con người.
Vì người cóc này cũng chẳng mặc quần áo gì, nên bộ phận sinh dục nam dài nửa mét của con người cũng phơi bày ra ngoài không khí.
Không biết lúc người cóc này nhảy tới nhảy lui có thấy thoáng mát chỗ ấy không nữa.
Trang Mặc thu hồi suy nghĩ đang lan man, quay sang nói với Tống Ngọc Long: “Con cóc biến dị này đúng là kỳ lạ thật, lại có nội tạng của con người.”
Trước đó khi thấy con chim chân người, anh mới chỉ có suy đoán như vậy. Nhưng hôm nay thấy người cóc này, anh càng xác nhận suy đoán của mình.
Trên thế giới này, có người, hoặc có tổ chức, đang tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người.
Tống Ngọc Long dùng đồng hồ chụp mấy tấm ảnh quanh con quái vật, vừa chụp vừa đáp lời Trang Mặc: “Đúng vậy, thoáng nhìn làm tôi giật cả mình, chưa từng thấy loài động vật biến dị nào như thế này, ngay cả đồng hồ cũng quét không ra đây là thứ gì.”
Tần Tương Dương ánh mắt trầm trọng: “Tôi sinh ra ở khu phế tích E, tốt nghiệp xong lại quay về khu phế tích E vào đội tuần tra. Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy loài quái vật nửa người nửa thú này.”
Trang Mặc thầm nghĩ, nếu bọn họ không nói dối, vậy thì thí nghiệm trên cơ thể người đang được tiến hành một cách bí mật, giấu giếm phần lớn những người thức tỉnh.
Lúc này, một người phụ nữ cao ráo trong đội tuần tra lên tiếng: “Có thể là có người ăn phải cóc biến dị. Mọi người đều biết đấy, nếu ăn phải sinh vật biến dị thì sẽ biến thành quái vật mất trí.”
Tần Tương Dương gật đầu: “Chắc là vậy. Chuyện này nhất định phải tuyên truyền rộng rãi, gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho mọi người, tuyệt đối không được ăn động vật biến dị.”
Tống Ngọc Long ôm ngực: “Tôi thà bị cóc biến dị ăn thịt, chứ tuyệt đối không ăn cóc biến dị. Đó là cóc đấy, nhớt nhớt nhão nhão, trông kinh tởm thế kia thì ăn kiểu gì…”
Trang Mặc: “Họ hàng nhà cóc là ếch ương vẫn thơm ngon lắm đấy.”
Vừa dứt lời, ánh mắt Tống Ngọc Long tràn đầy vẻ thương hại: “Thằng bé này đáng thương thật, từ khu phế tích D đến, từ nhỏ ăn không đủ no, đến cả cóc cũng dám ăn.”
Tần Tương Dương tò mò hỏi: “Ếch ương là loại ếch gì vậy?”
Trang Mặc nghẹn họng, lúc này mới nhớ ra ếch ương là giống nhập khẩu từ nước ngoài, có khi người ở thế giới này còn chưa kịp ăn ếch ương thì tận thế đã ập đến rồi.
Rốt cuộc ai mới là kẻ đáng thương đây? Anh chính là người từng ăn qua món ếch ương xào cay, lẩu ếch ương, ếch ương xào lẩu khô đấy nhé.
Thôi được rồi, nhớ lại cái vị cay nồng thơm ngon đó mà không được ăn, còn chẳng bằng những người chưa từng ăn bao giờ.
Chính phủ khu E, Thuận Phong Nhĩ đang thuật lại câu chuyện.
“Ếch ương là loại ếch gì vậy?”
Tưởng Dĩnh: “…”
Đám người này sao có thể đứng cạnh một con quái vật cóc xấu xí kinh tởm mà bàn chuyện ăn ếch được chứ?
Đặc biệt là Trang Mặc, còn nói gì mà ếch rất ngon nữa chứ?!
Đối với ếch mà nói, cậu ta mới là món ngon ấy!
May mà hôm nay bọn họ gặp phải con cóc này không có độc, nếu không thì đã chẳng đợi được đến lúc cô đi cứu.
Còn vì sao cô không đi? Ồ, vì cô phán đoán con cóc này không có độc, Tống Ngọc Long và Tần Tương Dương chắc chắn có thể xử lý được.
Điều cô không ngờ tới là, xử lý thì xử lý được thật, nhưng lại nhờ vào con bạch tuộc giấy của Trang Mặc.
Cô thật sự muốn đập đầu Trang Mặc ra xem bên trong có những gì, sao có thể nghĩ ra lắm trò quái đản như vậy.
Thiên Lý Nhãn đứng bên cạnh thấy vẻ mặt Tưởng Dĩnh có vẻ thoải mái hơn, bèn dò hỏi: “Cô Tưởng, con quái vật cóc đó thật sự là người ăn phải cóc biến dị sao?”
Sắc mặt Tưởng Dĩnh lập tức trầm xuống: “Cậu tò mò như vậy, ăn thử một con cóc xem sao.”
Thiên Lý Nhãn lập tức ngậm miệng, đáng lẽ không nên hỏi.
Nhưng anh ta cảm thấy có gì đó không ổn, vì anh ta từng thấy người biến hình sau khi ăn động vật biến dị.
Đó là hồi anh ta còn ở khu phế tích, một nhóm người vất vả lắm mới đánh chết được một con cừu biến dị cấp một.
Bọn họ đói đến phát điên, có người đề nghị nướng con cừu đó lên ăn.
