Chương 86: “Núi đao biển lửa”
Chạy xong một trăm vòng, Tưởng Dĩnh bảo bọn họ đến cổng trường, đã có xe chờ sẵn ở đó.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
“Sân huấn luyện tiếp theo lại không ở trong trường à?”
“Cô Tưởng không đi cùng chúng ta sao?”
Mọi người vừa bàn tán vừa lên xe.
Trang Mặc trên xe buýt ăn chút hoa quả sấy, rau sấy, thịt khô để bổ sung thể lực, còn chia cho Biên Thập Tam và Triệu Mạnh Nhiên một ít.
Ngoài hai người họ ra, những người khác đều tự mang theo chút đồ ăn, đa số là bánh mì và bánh quy.
Bọn họ đều lớn lên trong khu an toàn, dù không phải xuất thân từ gia tộc lớn thì cũng có người thân chăm sóc.
Bây giờ mọi người đều không thiếu chút thức ăn này, nhưng dưới sự huấn luyện cường độ cao, căn bản không có tâm trí và sức lực để chuẩn bị đồ ăn.
Giống như Biên Thập Tam và Triệu Mạnh Nhiên, có lẽ căn bản không nghĩ đến việc có thể mang theo chút đồ ăn để bổ sung thể lực.
Trang Mặc cũng không nghĩ đến chuyện này, nhưng Hàn Linh Ngọc nghĩ đến, mà còn làm rất nhiều, dặn dò cậu có thể chia cho người khác.
Bây giờ cậu mới hiểu, người khác mà Hàn Linh Ngọc nói hẳn là chỉ Biên Thập Tam và Triệu Mạnh Nhiên.
“Hàn Linh Ngọc đúng là chu đáo thật.” Trang Mặc thầm cảm thán trong lòng.
Xuống xe, mười hai người đứng trước căn cứ huấn luyện, ai nấy đều há hốc mồm.
Phan Ất nhỏ giọng nói với mọi người: “Đây là căn cứ huấn luyện duy nhất trong khu an toàn.”
“Đất đai trong khu an toàn rất quý giá, ngoài khu dân cư ra thì đa số là ruộng đồng, căn cứ huấn luyện của quân đội thường nằm trong phế tích.”
Trang Mặc, người lúc chạy trong trường từng nghĩ đến bốn chữ “núi đao biển lửa”, nghe Phan Ất nói, nhìn căn cứ huấn luyện này, trong lòng lạnh toát.
Cậu nghiêng đầu nói với Biên Thập Tam: “Tôi nghi ngờ tôi thức tỉnh một dị năng mới.”
Đôi mắt nhỏ mơ màng của Biên Thập Tam mở to hơn một chút: “Gì cơ?”
“Nghĩ gì được nấy.” Trang Mặc mặt mày ủ rũ.
Vừa rồi cậu chỉ nghĩ trong lòng đến núi đao biển lửa, không ngờ Tưởng Dĩnh lại biến nó thành hiện thực cho cậu!
Căn cứ rộng bằng sân bóng đá, toàn là chướng ngại vật. Đường đầy mũi dao, rào chắn, hố nước, hào sâu, thang dây, lưới chông, đòn cân bằng, vòng lửa...
Nhìn mà Trang Mặc run cả tim, tê cả da đầu.
Không cần hỏi cũng biết, đây là muốn bọn họ chạy vượt chướng ngại vật.
Nhưng cái hào đó chắc phải sâu hơn hai mét, thang dây nhìn sơ cũng phải cao mười mét, đoạn đường đầy mũi dao cũng phải dài bảy tám mét, còn có hố nước không biết sâu bao nhiêu và vòng lửa đang cháy hừng hực.
Tưởng Dĩnh hai tay chống sau lưng, đôi chân dài đứng thẳng: “Nghe tiếng nổ thì bắt đầu chạy, người về cuối bị phạt chạy lại ba lần.”
“Nghiêm cấm dùng dị năng tấn công lẫn nhau hoặc tấn công chướng ngại vật, nghiêm cấm đi vòng qua chướng ngại vật.”
Trang Mặc cùng mười một người đi đến điểm xuất phát, nhìn vòng chướng ngại vật quanh sân, cái đầu đang cúi lại ngẩng lên.
Vừa rồi bị cả vòng chướng ngại vật này dọa cho giật mình, quên mất cậu là người có “phao” mà.
Chạy vượt chướng ngại vật, đoạn đầu tiên chính là một đoạn đường dài đầy mũi dao.
Trong lòng cậu đã có tính toán, đang định hành động.
“Ầm!”
Tiếng nổ vang lên.
Mười một người lao vút ra ngoài!
Trang Mặc đứng tại chỗ nhìn bóng lưng bọn họ, xoa xoa cằm.
“Thập Tam cũng khá thông minh, biết lót miếng sắt dưới chân mà đi.”
“Mạnh Nhiên tốc độ rất nhanh, như bay trên mũi dao, cơ bản không bị thương.”
“Lý Siêu to xác này lại xui xẻo rồi, trọng lượng càng lớn thì càng bị đâm sâu, ha ha ha ha.”
“Những người khác cũng chọn chạy nhanh qua như Triệu Mạnh Nhiên, nhưng tốc độ không đủ thì chắc chắn sẽ bị thương.”
Trợ giảng đứng bên cạnh thấy cậu vẫn chưa xuất phát, bàn tán xôn xao.
“Trang Mặc đang làm gì vậy?”
“Chiến lực số một của tân sinh viên mà lại để người khác vài giây à?”
“Dù cậu ta có mạnh thật, cũng quá kiêu ngạo rồi chứ?”
“Mà cậu ta chạy vượt chướng ngại vật còn phải đeo cái ba lô đó sao? Đúng là đi đến đâu cũng mang theo mà.”
Giữa tiếng bàn tán, Tưởng Dĩnh nhíu mày.
Trang Mặc đúng là quá coi thường người khác rồi.
Những người này cơ bản đều là người thức tỉnh trong khu an toàn, từ nhỏ không biết đã trải qua bao nhiêu huấn luyện.
Thật ra Trang Mặc không phải coi thường, cậu chỉ đơn giản là tò mò xem những người này vượt qua đoạn đường mũi dao này thế nào thôi.
Nhìn một lúc, cậu rút ra hai tờ giấy, trong một giây biến thành bộ xương ngoài bằng giấy, nhảy nhót tiến về phía đoạn đường mũi dao.
Cô Tưởng vừa nói gì cơ?
Nghiêm cấm đi vòng qua chướng ngại vật.
Cậu đây không phải đi vòng, mà là quang minh chính đại, nhảy qua.
Trang Mặc lấy đà nhảy lên, lướt qua mấy người vừa đi hết đoạn đường mũi dao đang chạy về phía rào chắn, đáp xuống đất vững vàng, sau đó đuổi theo Triệu Mạnh Nhiên.
Phía sau truyền đến một tràng kinh ngạc.
“Sao cậu ta có thể nhảy cao thế?”
“Đồ ngốc Trương Tử Phi, bây giờ không phải nên ngạc nhiên vì sao cậu ta nhảy xa thế mới đúng sao?”
“Đây chính là dị năng đặc biệt sao? Đúng là thần kỳ.”
“Thế này không công bằng!” Lý Siêu đang nằm dưới đất tái tạo thịt lòng bàn chân, nắm chặt nắm đấm gầm lên một tiếng.
Trang Mặc nghe thấy câu này liền đặc biệt nhảy lại giáo dục cậu ta: “Không công bằng? Sao lại không công bằng? Cậu không dùng dị năng à?”
Một bàn chân của Lý Siêu đã tái tạo gần xong, nghe vậy ấp úng không nói nên lời.
Trang Mặc nói xong cũng mặc kệ cậu ta phản ứng gì, mấy bước đã nhảy đi xa.
Cái lưới chông này không thể nhảy qua, Trang Mặc đành phải bò như người bình thường.
Lúc này trước mặt cậu chỉ còn Triệu Mạnh Nhiên với thân hình kim cương khuôn mặt búp bê, hiển nhiên, đám cơ bắp rắn chắc của Triệu Mạnh Nhiên rất không thích hợp để chui qua cái lưới chông thấp như vậy.
“Xem ra khỏe quá cũng không phải chuyện tốt, nếu cần chui lỗ chó gì đó chẳng phải là không chui lọt sao? Xì xì, đại trượng phu ai lại đi chui lỗ chó.”
Trang Mặc lúc này khá thảnh thơi, thậm chí còn có tâm trạng tưởng tượng ra một phiên bản cơ bắp của chính mình.
Đòn cân bằng rất dễ vượt qua, Trang Mặc thu nhỏ bước nhảy lại, chạm nhẹ hai cái trên đòn rồi nhảy qua.
Vòng lửa lại hơi phiền phức.
Lúc này, Triệu Mạnh Nhiên vẫn chưa bò ra khỏi hào, Trang Mặc đứng trước vòng lửa đang cháy hừng hực, rút ra hai tờ giấy chống cháy, nhanh tay kéo giãn, khâu lại thành một cái túi lớn, chui vào trong, rồi thò hai chân ra ngoài.
Không có phòng bị mà nhảy thẳng vào, khả năng bị bỏng cũng không lớn, nhưng lỡ như trẹo chân nhảy lệch thì sao? Vẫn nên làm một bộ đồ bảo hộ đơn giản tại chỗ cho chắc ăn.
Có giấy chống cháy bảo vệ, Trang Mặc dùng sức ở hai chân, nhảy vào trong vòng lửa, không hề hấn gì.
Trợ giảng bên cạnh Tưởng Dĩnh thấy cậu chạy quá nửa chặng đường rồi, nhíu mày hỏi: “Cô Tưởng, Trang Mặc vượt chướng ngại vật như vậy quá là ăn may, có phải hơi không công bằng với những người khác không?”
Tưởng Dĩnh nhướng mày: “Sao? Nếu để anh chạy thì anh không dùng dị năng à?”
Trợ giảng sửng sốt: “Người thức tỉnh huấn luyện đương nhiên phải dùng dị năng, không thì khác gì người thường.”
“Bọn họ đều dùng dị năng, chỉ có Trang Mặc là ăn may?” Tưởng Dĩnh cười lạnh một tiếng, “Sao? Anh coi thường dị năng đặc biệt à?”
Trợ giảng vội vàng xua tay: “Tôi không có ý đó. Chỉ là, chỉ là...”
“Chỉ là chưa từng thấy kiểu này đúng không? Tôi cũng chưa từng thấy.” Tưởng Dĩnh nói.
Ánh mắt Tưởng Dĩnh dán chặt vào Trang Mặc đang chuẩn bị vượt qua thang dây cao mười mét, nghĩ thầm lần này cậu ta phải tự leo thôi nhỉ? Bộ đồ giấy đó của cậu ta chỉ nhảy được cao bốn mét thôi.
Trước thang dây, Trang Mặc ngẩng đầu nhìn cái thang dây cao tận mười mét, cân nhắc ba lô đầy giấy trên lưng, nở một nụ cười đầy tự tin.
“Giấy, đến đây!”
