Chương 3: Chia tay đi, thằng đểu!
Tô Nhuyễn lười biếng nhướng mắt, cười như không cười nhìn anh ta.
“Tôi đâu cố tình cắm sừng anh.”
“Chỉ là quên nói lời chia tay thôi, không thể trách tôi được nhỉ?”
Đầu Yến Quân Dã ong lên, nắm tay đột nhiên siết chặt.
Nhìn gương mặt đen như đít nồi của Yến Quân Dã, Tô Nhuyễn tiếp tục thêm dầu vào lửa một cách thong thả.
“Hơn nữa…”
“Người vừa rồi, từ yết hầu đến đường cong cơ thể đều toát lên vẻ 'chiều chuộng tốt'.”
“Kiểu đó, người đàn bà nào mà chẳng thèm?”
Không khí bỗng chốc im lặng.
Ôn Vãn Uyển hít một hơi lạnh, vội vàng tiến lên, lo lắng kéo tay Yến Quân Dã,
“Quân Dã, Nhuyễn Nhuyễn có lẽ say quá, nhất thời hồ đồ mới ngủ bừa với người khác.”
Nắm tay Yến Quân Dã siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Anh nhìn Tô Nhuyễn, bỗng dưng không nhận ra người trước mặt.
Người con gái ngày xưa luôn dõi theo anh từng bước, giờ đây nói câu nào cũng chua ngoa, chữ nào cũng đâm thẳng vào tim anh.
Còn đâu chút dáng vẻ ngoan ngoãn ngày trước?
“Giải thích đi.”
Anh kéo lỏng cà vạt, vị tanh sắt trong cổ họng dâng lên.
“Nhân lúc tôi còn chưa…”
Nói được nửa câu, chính Yến Quân Dã cũng sững người.
Kẻ ngày xưa gọi Tô Nhuyễn là đến là đến, đi là đi, giờ lại đang cho cô một bậc thang để leo xuống?
Ôn Vãn Uyển nhìn bàn tay Yến Quân Dã khựng giữa không trung, vô thức siết chặt lòng bàn tay.
Cô tưởng Yến Quân Dã sẽ đùng đùng nổi giận ngay tại chỗ, không ngờ người đàn ông này lại đang đợi Tô Nhuyễn bịa chuyện?
Tô Nhuyễn thổi nhẹ móng tay, nhẹ nhàng nói: “Giải thích?”
“Vậy thì nói thật.”
“Chúng tôi chỉ cọ xát thôi.”
“Nếu anh không ngại, người tôi vẫn là của anh.”
Đạp đổ đạo đức, làm lại từ đầu.
“Tô Nhuyễn!”
Anh nuốt nước bọt, nói nốt câu sau.
“Cô đừng tưởng dùng mấy chiêu trò bẩn thỉu này là khiến tôi liếc mắt nhìn cô thêm một lần?”
Ánh mắt Tô Nhuyễn lướt qua nắm tay đang run rẩy của anh, nở một nụ cười lơ đãng.
“Yến thiếu lo xa rồi, đã nếm thử hàng cao cấp, ai còn thèm đồ lỗi ở chợ trời?”
“Đầu tư thất bại thì phải cắt lỗ kịp thời, đàn ông ngủ không được thì đổi thôi.”
Yến Quân Dã nghẹn lại, đột ngột túm lấy cổ tay Tô Nhuyễn kéo sát vào người.
“Tôi không đụng vào cô, mà cô lại đói khát đến mức này sao?”
Tô Nhuyễn bị anh kéo loạng choạng, liếc nhìn gương mặt tái mét của Yến Quân Dã.
Cô chẳng thèm chiều anh, lập tức đáp trả.
“Anh không đụng tôi, không phải lỗi của tôi, mà là do trong lòng anh thèm muốn chết đi được, còn thân thể thì hèn nhát không dám.”
“Dù sao thì chuyện bất lực, nếu giấu kín thì gọi là ngồi yên không loạn.”
“Biết không? Cái bánh mà bốn năm nay anh chẳng buồn nếm, tối nay đã bị người khác liếm tan ra rồi.”
Đáy mắt Yến Quân Dã hiện lên vẻ dữ tợn, cố kìm nén cơn giận.
“Tô Nhuyễn, cô điên rồi à?”
“Có biết mình đang nói gì không?”
Giọng gần như bị ép ra từ kẽ răng.
Tô Nhuyễn hất tay anh ra, xoa xoa cổ tay đỏ ửng.
“Tôi chỉ lấy gậy ông đập lưng ông thôi, vậy mà đã vội nhảy dựng lên rồi?”
Yến Quân Dã nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khép hờ sau lưng Tô Nhuyễn, ánh mắt tối sầm lại.
Anh muốn xem rốt cuộc là ai đã cho cô cái gan này!
“Tránh ra.”
Anh ghì chặt vai Tô Nhuyễn định xông vào, thì bị Ôn Vãn Uyển níu tay áo.
“Quân Dã!”
Cô hạ giọng.
“Căn phòng này là Vân Các…”
Yến Quân Dã khựng người.
Lúc này mới để ý căn phòng Tô Nhuyễn đang ở là phòng VIP Vân Các của Nebula.
Căn phòng trên tầng thượng này là của riêng nhà họ Yến, ngay cả anh cũng không có quyền sử dụng.
Kẻ có thể qua đêm ở đây, lại đúng là người anh không muốn nghĩ đến nhất.
Yến Quân Dã không thể tin nổi nhìn Tô Nhuyễn.
“Sao không vào?”
Tô Nhuyễn chớp mắt.
“Sợ nhìn thấy thứ không nên thấy à?”
Yến Quân Dã nghẹn lại, chợt nhớ tới giọng nam khàn khàn trong điện thoại.
Quen đến mức đáng sợ.
Tô Nhuyễn thưởng thức vẻ mặt biến hóa đầy kịch tính của anh, trong lòng cười như điên.
Đúng vậy, đoán tiếp đi.
Tốt nhất là tự suy ra đến tận ông già nhà anh luôn.
Nắm tay Yến Quân Dã siết chặt run nhẹ, cuối cùng chỉ nghiến răng nói: “Tô Nhuyễn, cô ác thật đấy.”
Anh không thể, cũng không dám vạch trần lớp cửa sổ giấy này.
Tô Nhuyễn vô tư nhún vai.
“Anh chọn bảo vệ cô ta, tôi chọn cắm sừng anh, công bằng mà.”
Ôn Vãn Uyển không nhịn được lên tiếng: “Nhuyễn Nhuyễn, sao cô có thể đối xử với Quân Dã như vậy? Anh ấy là bạn trai cô đấy!”
Tô Nhuyễn như nghe thấy chuyện buồn cười, bật cười khẩy.
“Bạn trai?”
“Bốn năm không công khai, không thừa nhận, không từ chối, đến khi bị cắm sừng thì mới nhớ ra là bạn trai?”
Nói rồi, ánh mắt Tô Nhuyễn đầy ẩn ý lướt qua Ôn Vãn Uyển.
“Còn cô nữa, biết anh ấy là bạn trai tôi, vậy mà còn theo anh ấy lên tầng thượng mở phòng?”
“Bọn tôi lo cho cô!”
Sắc mặt Ôn Vãn Uyển hơi biến đổi, vội vàng ngắt lời.
“Điện thoại cô đột nhiên mất liên lạc, Quân Dã sợ cô gặp chuyện, bọn tôi chỉ…”
Tô Nhuyễn trợn mắt.
“Chỉ là đắp chăn nói chuyện đời thôi à?”
Yến Quân Dã nhíu mày hỏi: “Ý gì?”
“Nghĩa đen.”
Ôn Vãn Uyển lẩm nhẩm lại câu đó.
Hiểu ra, sắc mặt cô đỏ rồi lại tái, trông thấy rõ.
“Nhuyễn Nhuyễn, sao cô có thể nói ra những lời thô tục như vậy?”
Tô Nhuyễn hừ lạnh.
“Ôn Vãn Uyển, bớt giả vờ thẹn thùng trước mặt tôi, nhìn là biết cô chẳng biết xấu hổ là gì.”
Ôn Vãn Uyển nghẹn họng.
Yến Quân Dã cũng hiểu ra ý câu nói vừa rồi của Tô Nhuyễn, bỗng dưng tức giận bừng bừng.
“Tô Nhuyễn, cô ăn nói cho tử tế vào!”
Yến Quân Dã kéo Ôn Vãn Uyển ra sau lưng, lạnh lùng quát.
“Sự trong sạch của Vãn Uyển cô học không nổi, không như cô…”
Anh dừng lại, cười lạnh.
“Uống chút rượu là có thể không biết xấu hổ bò lên giường đàn ông khác!”
Tô Nhuyễn không giận, ngược lại còn bật cười.
“Học không nổi, thật sự học không nổi.”
“Dù sao tôi chỉ biết bò lên giường, còn người ta thì có thể khiến bạn trai người khác tự mình nhảy lên giường.”
Ôn Vãn Uyển tiến lên nửa bước, vẫn giữ giọng điệu dịu dàng.
“Nhuyễn Nhuyễn, tôi biết trong lòng cô có oán hận.”
“Nhưng cô không thể vì bản thân sa ngã mà bôi nhọ quan hệ của tôi và Quân Dã.”
“Cứ qua lại mập mờ với đàn ông như vậy, truyền ra ngoài nghe khó nghe lắm? Thể diện của nhà họ Tô và nhà họ Ôn đều bị cô làm mất hết.”
“Mẹ cô mà biết cô tự hủy hoại mình như thế, chỉ càng không thích cô hơn mà thôi.”
Nhà họ Tô, nhà họ Ôn.
Hai từ này như chiếc đinh gỉ đâm vào tim Tô Nhuyễn.
Cô và Ôn Vãn Uyển vốn dĩ là hai người xa lạ chẳng liên quan gì, vậy mà vì sai sót của bệnh viện, lại bị số phận ép thành hai hình mẫu đối lập.
Dù đã trở về đúng vị trí của mình, nhà họ Ôn nâng Ôn Vãn Uyển như ngọc như báu, còn nhà họ Tô chê cô không xứng đáng.
Ai cũng nghĩ Ôn Vãn Uyển là trăng trên trời, còn cô là bùn dưới đất.
Giờ còn dám lấy gia đình ra để đè đầu cô?
Ánh mắt Tô Nhuyễn tối sầm lại, giơ tay tát một cái.
“Bốp——!”
Tiếng tát vang lên giòn giã giữa hành lang.
Ôn Vãn Uyển không kịp phòng bị, bị đánh đến mức đầu nghiêng hẳn sang một bên.
Môi run rẩy, hồi lâu không nói nên lời.
“Cô!”
Yến Quân Dã giật mạnh cổ tay Tô Nhuyễn, trừng mắt nhìn cô đầy giận dữ.
“Tô Nhuyễn, ai cho cô lá gan này?”
“Bốp! Bốp!”
Lại thêm hai tiếng vang dội!
Mạnh mẽ, dứt khoát.
“Đến lượt anh lên tiếng à?”
Yến Quân Dã bị hai cái tát này đánh cho choáng váng, tai ù đi.
Người mà suốt bốn năm anh chưa từng dám nói nặng lời, giờ đây trong mắt lại bừng bừng sự tàn nhẫn xa lạ.
Con chó nịnh nọt hôm qua còn ve vẩy đuôi theo sau anh, sáng nay bỗng nhiên lộ ra nanh vuốt, cắn đến tận xương tủy.
“Chia tay đi, thằng đểu!”
Tô Nhuyễn vẩy vẩy cổ tay tê rần, từ từ giơ ngón giữa, rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Cái thứ gì.
Đúng là quá nuông chiều.
Bây giờ cô chỉ quan tâm đến ba chuyện.
Kiếm tiền, giữ mạng, và khiến lũ khốn chết điếng.
